Đạo (Dịch) – Chương 660

Thoạt trông phù văn không cách khác biệt gì nhưng phức tạp ở mức độ khác nhau. Thực lực càng mạnh thì phù văn giữa trán càng phức tạp, ngược lại thì đơn giản hơn.

Khắc ấn, dung nhập, phù hợp.

Mặt Tiêu Thần hơi tái, dù là thiếu chủ Tả Mi Đạo Tràng nhưng một hơi dung nhập đạo văn đạo tràng vào gần năm vạn chiến sĩ làm hao tổn nguyên thần của hắn rất nhiều, may mà quá trình rất thuận lợi.

Phù văn dung nhập, đám người Mặc Tra cảm giác trong lòng càng kính sợ Tiêu Thần hơn, dường như trong nguyên thần có cái gì nhưng bọn họ không cảm ứng được.

Mọi người khó hiểu nhìn hắn, Tiêu Thần không giải thích, hắn giơ tay, chiến sĩ dưới trướng biến mất hết, bị thu vào Tả Mi Đạo Tràng.

Làm xong việc này Tiêu Thần bước ra một bước, tan biến theo.

Một cục đá đen thui rớt cái bộp xuống đất, nơi này chìm trong tĩnh lặng.

Tả Mi Đạo Tràng.

Đám người Mặc Tra, Ma Qua biểu tình rung động, họ hoa mắt như đẩu chuyển tinh di, khi có thể nhìn rõ thì đã đến nơi hoàn toàn xa lạ.

Cửa đá màu đen, bờ tường đen toát ra túc sát.

Hơi thở quân doanh!

Từ cửa đá màu đen phát ra ý chí hung hãn khiến đám người Mặc Tra, Ma Qua thấy rất quen thuộc. Nhưng hơi thở này quá mạnh, Ni Long quân đoàn thua xa nó, đây mới chỉ là một chút xíu tiết ra ngoài.

Trong khi mọi người hoang mang thì Tiêu Thần từ hư không bước ra.

- Đại nhân!

Thấy Tiêu Thần xuất hiện, đám người Ma Qua, Thủy Nguyên đánh mất chút lo lắng cuối cùng. Có lẽ đây cũng là thủ đoạn của đại nhân.

Tiêu Thần gật đầu, nhìn thấu thắc mắc trong mắt mọi người.

Tiêu Thần trầm ngâm nói:

- Các ngươi đang ở trong một không gian chí bảo ta nắm giữ, sau cửa đá này có đạo tu luyện vũ khí, ta không biết cụ thể, các ngươi có thể đi vào trong đó học tập tu luyện. Nhưng nhớ kỹ không được làm liều, nếu cơ duyên không đến thì đừng cưỡng cầu nếu không sẽ bị nguy hiểm mạng sống.

Mặc Tra hé môi muốn nói nhưng Tiêu Thần giơ tay ngăn lại:

- Ta biết các ngươi muốn đi theo bên cạnh ta nhưng giờ trong vùng đất hội chiến xảy ra biến cố lớn vô cùng nguy hiểm, nếu các ngươi đi theo ta thì mục tiêu quá lớn, không có lợi cho che giấu tung tích. Nếu rơi vào đại quân vây khốn thì hậu quả không tưởng tượng nổi. Nên các ngươi ở lại đây chăm chỉ tu luyện, chờ mai sau tu luyện có thành tựu xem như một vũ khí bí mật của ta, có thể sử dụng khi cần cứu mạng. Bây giờ chưa phải lúc.

Mặc Tra trầm ngâm, lát sau kính cẩn thi lễ không nói gì nữa.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Trong này một tháng bằng bên ngoài một ngày, ta hy vọng các ngươi có thể nắm chắc cơ hội tốt nỗ lực tu luyện. Nếu được truyền thừa đằng sau cửa đá thì sau này có thể cùng ta tung hoành chư thiên vạn giới, không gì sánh bằng! Các ngươi đừng khiến ta thất vọng!

Tiêu Thần nói xong dứt khoát xoay người, cất bước biến mất.

Ở đây một tháng bằng bên ngoài một ngày? Tốc độ chảy thời gian gấp ba mươi lần!

Chờ khi phản ứng lại, năm vạn phu trưởng Điệp Sơn, Luân Tả xoe tròn mắt, lòng nóng cháy. Hèn gì thống lĩnh đại nhân trẻ tuổi mà có thực lực kinh thiên động địa như vậy, thì ra trong tay nắm giữ chí bảo như thế.

Mặc Tra phản ứng lại trước tiên, hắng giọng nói:

- Các ngươi đã nghe thống lĩnh đại nhân nói rồi, đây là tạo hóa to lớn đại nhân ban cho chúng ta trung thành, không được thả lỏng chút nào!

Luân Tả mắt lóe tia sáng gãi đầu nói:

- Mới rồi dường như đại nhân nói là tu vi của chúng ta hơi kém?

Thủy Nguyên nhún vai, bất đắc dĩ cười khổ:

- Đúng là hơi yếu, nếu không có đại nhân thì thực lực như chúng ta sớm bị người giết chết.

Mắt Điệp Sơn nóng bỏng, suýt chảy nước miếng:

- Đại nhân nói đằng sau cửa đá có truyền thừa siêu lợi hại, chúng ta nên đi vào xông pha thử.

Thân phận như đại nhân mà xem trọng thứ đó thì tuyệt đối không đơn giản.

Trong lòng mọi người đều có ý nghĩ này.

Ma Qua lên tiếng, khuôn mặt không biểu tình:

- Đi.

Mặc Tra gật đầu đi trước, bốn vạn phu trưởng Ma Qua, Thủy Nguyên, Luân Tả, Điệp Sơn theo sau.

Cửa đá màu đen lặng lẽ mở ra, hơi thở hung hãn lạnh băng ập vào mặt. Dường như trong cửa đá đen giấu con mãnh thú kinh khủng nhất, khiến người bất giác lòng kính sợ.

Mặc Tra hơi khựng lại, khuôn mặt lạnh lùng nói:

- Thống lĩnh đại nhân đưa chúng ta vào bảo địa tu luyện này, chúng ta không thể phụ sự kỳ vọng của đại nhân. Sau khi vào đây dù đối mặt khó khăn khốn khổ cỡ nào cũng không được lùi nửa bước. Chúng ta phải trở thành quân đội mạnh nhất cõi đời, thành kiếm trong tay đại nhân, lữơi kiếm chỉ tới đâu là không gì ngăn được. Các ngươi hiểu chưa?

- Rõ thưa Mặc Tra đại nhân!

Một người cuối cùng trong năm vạn chiến sĩ bước vào trong, cửa đá âm thầm khép kín. Cửa có ba hoa văn phức tạp lần lượt phát sáng, khoảnh khắc đó sát khí lạnh lẽo như ngưng kết trong năm tháng vô tận từ từ phát ra.

Tả Mi Lục Đạo chi Vũ Khí Đạo.

Tiêu Thần hiện ra trong Huyết Mạch Chi Địa, nguyên thần quét qua không thấy có gì khác lạ, hắn thu Tả Mi Đạo Tràng vào trữ vật giới chỉ.

Tiêu Thần đứng yên tại chỗ một lúc, người lóe huyết quang hóa thành luồng sáng đỏ xé gió bay đi.

***

Trong hoang dã, mấy độn quang cẩn thận tiến lên.

Mặt Vân Linh hơi trắng, môi đầy đặn mím chặt hơi tái. Tu sĩ Vân gia lại giảm bớt, hiện giờ bao gồm nàng chỉ sót lại bảy người, hơn nữa cơ thể bị thương nặng. Vân Linh đã dự đoán sẽ không thoát đi dễ dàng nhưng không ngờ vì giữ bọn họ lại mà các bộ lạc bày ra thiên la địa võng, vứt bỏ hiềm khích lúc trước, quân đội liên hợp ra tay.

Từ lần đầu tiên trốn khỏi nghiền giết thì tu sĩ Vân gia hành động cẩn thận, dọc đường đi vẫn ba đợt rơi vào vòng vây giết. Nếu không nhờ tu vi mạnh mẽ, có nhiều thần thông pháp bảo thì bọn họ không chống chọi đến bây giờ được.

Nhưng cứ theo xu hướng này e rằng bọn họ không kiên trì được lâu.

Một tu sĩ Vân gia nhìn ngọc giản trong tay, khuôn mặt mừng như điên nói:

- Vân Linh tiểu thư, ta nhận được tu sĩ Cơ gia truyền tin, chỉ cần xuyên giới hạn khu vực Hắc Hà đi vào Âm Dương giới là sẽ thoát khỏi quân đội bắt giết. Hình như bọn họ không dám vào trong đó!

Trong tuyệt cảnh gần chết tin tức này khiến bọn họ phấn chấn.

Vân Linh cau chân mày thanh tú, mắt đẹp lóe tia lo âu. Khiến quân đoàn các bộ lạc dừng bước thì Âm Dương giới tuyệt đối không an toàn, hoặc sâu trong vùng đất hội chiến giấu âm mưu khác đang chờ đợi bọn họ.

Nhưng dù đoán được thì tu sĩ Vân gia không có lựa chọn khác. Nếu không vào Âm Dương giới, bọn họ sẽ phải chết trước quân đội vây giết không ngớt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...