Tiêu Thần cưỡi trên chiến mã màu đỏ ngoái đầu nhìn quân doanh phía sau, từ từ lắc đầu. Có lẽ hắn mãi mãi sẽ không trở lại nơi đó.
Để trận chiến tranh này kết thúc trong thế giới của hắn đi.
***
Vùng đất hội chiến ở bất cứ đâu đều có thể ẩn giấu kẻ thù, sơ sẩy một cái là có thể chôn vùi nguyên quân đội. Cho nên chú ý cẩn thận mới là bảo đảm duy nhất để bình yên sinh tồn tại đây.
Hai trăm thám báo chia ra hai mươi tiểu tổ đi quanh đại quân như mắt ưng trong bóng đêm, sắc bén lạnh lẽo, chú ý chặt chẽ mọi gió thổi cỏ lay.
Hai đội ngàn người đi hai bên đại quân, trải qua thí nghiệm cách này tuy hơi mạo hiểm nhưng có thể giảm thấp nguy hiểm cho thám báo rất nhiều. Nếu phát hiện thám báo quân địch thì đội ngàn người sẽ như rắn độc vọt ra ngay, với thực lực của họ bất cứ thám báo quân địch nào bị lộ chỉ có con đường chết.
Nhưng hành quân lần này thuận lợi đến bất ngờ, đi xuyên qua mấy vạn dặm mất ba ngày mà không gặp quân đội bộ lạc nào, thậm chí chỉ gặp ba tiểu đội thám bảo, tất cả đều bị nhẹ nhàng chém giết. Nhưng nhìn ánh mắt khó tin trước khi chết của đám thám báo dường như mục tiêu của họ không phải quân đội đang di chuyển, bị chặn giết có lẽ chỉ vì số họ xui.
Thời gian dần trôi, cách nơi mệnh lệnh quân bộ chỉ định đã không xa, nhưng không hiểu sao nỗi lòng Tiêu Thần hơi bất an.
Bình tĩnh!
Bình tĩnh đến kỳ lạ.
Hành quân đi tới quá thuận lợi, chỗ này là vùng đất bộ lạc hội chiến, quân đoàn các phe tập kết đông đúc, chiến cuộc phức tạp, làm sao có thể xuất hiện một con đường an toàn đến thế, chẳng gặp kẻ thù nào. Tiêu Thần không cho rằng do bọn họ tốt số, càng giống như đằng trước vốn có quân đội ngăn cản nhưng bị lực lượng nào đó di dời đi hết cho bọn họ tiện đường bình yên vượt qua.
Suy nghĩ này nổi lên cả người Tiêu Thần lạnh lẽo, con ngươi co rút nhìn đằng trước. Bọn họ cách mục đích chỉ còn ngàn dặm, với tốc độ của họ khoảng một lúc sẽ đến nơi.
Trừ tiếng hành quân ra hoang dã tĩnh lặng, có sát khí nhàn nhạt ngưng tụ thành sương từ từ khuếch tán, trông rất bình tĩnh nhưng Tiêu Thần trông như một cái mồm há to chờ hắn ngoan ngoãn chui vào.
Tiêu Thần phất tay trầm giọng quát:
- Dừng lại!
Mệnh lệnh thông qua các cấp quan quân từng tầng truyền xuống, đội người uốn lượn tiến lên như cự thú trong hoang dã, tập thể dừng bước.
Đám chiến sĩ lộ ánh mắt khó hiểu, nhưng thống lĩnh đại nhân có lệnh thì chắc có lý do gì. Quân đội yên lặng không có tiếng chất vấn nào truyền ra, tại đây mệnh lệnh của Tiêu Thần là chỉ thị tối cao, tuyệt đối không có người dám can đảm chống đối.
Năm vạn phu trưởng tụ tập lại. Mặc Tra, Ma Qua, Luân Tả, Thủy Nguyên, Diệp Sơn. Năm người đi theo Tiêu Thần qua các cuộc chiến lớn nhỏ, lòng hoàn toàn thần phục đại nhân.
Mặc Tra cung kính hỏi:
- Đại nhân, không biết có chuyện gì?
Qua một thời gian ở chung năm vạn phu trưởng dựa theo thực lực xếp hạng. Mặc Tra là vạn phu trưởng số một dưới trướng Tiêu Thần, sức chiến đấu gần bằng vô địch Huyết Vương, kinh nghiệm đánh trận phong phú làm người ta phục gã.
Bốn người khác không lên tiếng nhưng cũng lộ vẻ mặt khó hiểu.
Tiêu Thần nhíu chặt mày, mắt lóe tia sáng sắc bén.
Tiêu Thần lắc đầu trầm giọng nói:
- Không đúng, dọc đường đi các ngươi không cảm thấy rất kỳ lạ sao?
Ma Qua lên tiếng:
- Rất bình tĩnh.
Ma Qua vẫn lạnh lùng như cũ, đây là một nam nhân bề ngoài lạnh băng trong lòng nóng bỏng. Mọi người đã thói quen tính cách của gã, biết không hề có ý bất kính với đại nhân.
Đám người Luân Tả, Diệp Sơn biến sắc mặt sau đó lộ vẻ âm trầm.
Đi theo sau thống lĩnh đại nhân không có trận nào không thắng, bọn họ chưa hay biết tính cảnh giác bị hạ thấp rất nhiều, nếu không sớm đã phản ứng lại.
Trong chiến trường đi mấy vạn dặm mà không gặp kẻ thù nào, dọc đường đi gió êm sóng lặng, đây là tín hiệu nguy cơ lớn nhất.
Lạnh lẽo sinh ra trong lòng nhóm Mặc Tra, khiến cơ thể họ căng cứng, lưng ướt mồ hôi lạnh.
May mắn thống lĩnh đại nhân nhắc nhở bọn họ, chậm một chút là đến nơi rồi.
Trong đó tất nhiên có vấn đề, nhưng quan trọng là điều lệnh đến từ quân bộ Ni Long bộ lạc, không có chuyện giả mạo quân sự điều động được. Nếu có lỗ hổng cấp thấp như vậy thì Ni Long bộ lạc sớm bị người hủy diệt không biết bao nhiêu lần.
Nhưng cũng vì lẽ đó mới khiến người sinh lòng bất an hoang mang.
Mệnh lệnh đến từ quân bộ tại sao có tình huống trước mắt?
Năm vạn phu trưởng nhìn nhau, thấy hoang mang trong mắt nhau.
Tiêu Thần lắc đầu, mặc kệ có chuyện gì thì chỉ một việc rõ ràng là tuyệt đối không thể làm theo yêu cầu của quân bộ vào địa điểm chỉ định. Tuy rằng không biết trong đó có ẩn tình gì nhưng chắc không khiến người vui vẻ gì.
Tiêu Thần ra lệnh:
- Tạm thời rút ra sau ba ngàn dặm, hành quân bí ẩn, phái thám báo tra xét rồi quyết định.
Tuy trái với điều lệnh quân bộ nhưng năm vạn phu trưởng không có giác ngộ từ chối chấp hành, bọn họ kính cẩn thi lễ vội vã chạy về đại đội vạn người của mình.
Lúc này Tiêu Thần vụt ngẩng đầu, biểu tình cực kỳ khó xem lạnh lùng quát:
- Kết trận, Tiềm Long!
Pháp lực gia cố thanh âm nổ vang truyền khắp quân đội.
Tiềm Long trận hình rồng dài, có năm móng, có thể há mồm cắn xé, có thể vẫy đuôi trọng kích, chủ tác chiến phòng ngự, sát thương thứ yếu.
Tuy rằng không biết tại sao thống lĩnh đại nhân đột nhiên ra lệnh nhưng trong lòng phục tòng kính sợ khiến năm vạn chiến sĩ không chút do dự. Quân đội chuyển động như nước chảy, tập kết đại trận xong xuôi chỉ trong vài giây. Tiềm Long trận năm vạn chiến sĩ kéo dài mấy chục dặm, giống như rồng lặn dưới ao, tuy chủ yếu là phòng ngự vẫn toát ra ý dữ tợn sát phạt khó giấu.
Ánh mắt Tiêu Thần âm lạnh nhìn chằm chằm đằng trước, hơi thở quen thuộc ẩn hiện. Nếu không phải đánh nhau nhiều lần làm Tiêu Thần rất quen hơi thở này thì hắn khó phát hiện trong chiến trường hỗn tạp.
Ám Hắc quân đoàn, Cự Phủ Chiến Tướng!
Nhưng tiếp theo ánh mắt Tiêu Thần càng âm lạnh hơn, biểu tình cực kỳ khó xem.
Bốn hơi thở!
Từ bốn phương tám hướng vây khốn, hiển nhiên đang ôm cây đợi thỏ, tại chỗ này bày ra thiên la địa võng chờ bọn họ tiến vào.
Điều lệnh của quân bộ!
Tiêu Thần siết chặt nắm tay, mắt tràn đầy sát khí.
Rất nhanh chiến sĩ dưới trướng lục tục phát hiện sát khí đậm đặc từ bốn phương chặt chẽ phong tỏa bọn họ. Quân đội chỉ hỗn loạn trong chốc lát, nhưng khi bọn họ nhìn thống lĩnh đại nhân vẫn trầm ổn như núi thì rất nhanh bình ổn lại.
Bình luận