Đạo (Dịch) – Chương 654

Có thống lĩnh đại nhân thì hoàn cảnh nguy hiểm đến mấy cũng không thể làm gì bọn họ được!

Bọn họ vững tin như vậy.

Bốn quân đội, bốn vạn đại quân Ám Hắc quân đoàn do Cự Phủ Chiến Tướng cầm đầu, Pháp Thương Chiến Tướng cùng phong ấn hướng đông, bắc. Bốn vạn quân đội Sí Hỏa quân đoàn, gồm Điệp Sơn Chiến Tướng, Luyện Thiên Chiến Tướng chiếm hướng tây, nam chậm rãi bao vây.

Chiến trận cối xay.

Như cối xay từ từ chuyển động, với lực lượng mạnh mẽ nghiền nát mọi chướng ngại, chủ sát phạt, dùng để tiêu diệt không chừa một người.

Ánh mắt Tiêu Thần âm lạnh liếc qua, hắn chợt hiểu vài chuyện nhưng không thể hiểu nổi Ni Long quân đoàn đóng vai gì trong chuyện này? Để mạng sống năm vạn chiến sĩ chôn cùng hắn, cái giá này có phải là quá lớn?

Bốn vị chiến tướng Ám Hắc quân đoàn, Sí Hỏa quân đoàn và Tiêu Thần không phải lần đầu gặp mặt. Trong cuộc chiến tranh lúc trước Tiêu Thần làm bốn người ăn trái đắng nhiều, Cự Phủ Chiến Tướng bị nhiều nhất. Làm người đóng giữ phòng tuyến Hắc Hà, Cự Phủ Chiến Tướng và Tiêu Thần nhiều lần đánh nhau, kết quả chẳng những vứt bỏ phòng tuyến chiến sĩ dưới trướng bị hao binh tổn tướng hơn phân nửa. Mặc dù truyền ra Tiêu Thần có năng lực nghịch thiên chiến ý dung hợp nhưng vẫn khó giấu sự bất lực của Cự Phủ Chiến Tướng.

Vì chuyện này khiến Cự Phủ Chiến Tướng giảm mạnh địa vị trong quân đội Hắc Sơn bộ lạc, có nhiều tiếng chất vấn.

Trong lòng Cự Phủ Chiến Tướng hận Tiêu Thần thấu xương, muốn nghiền xương thành tro mới tẩy rửa sỉ nhục, giảm bớt mối hận trong lòng gã được.

Nhưng Tiêu Thần dẫn dắt chiến sĩ dưới trướng có chiến ý dung hợp gia cố, bộc phát ra uy năng cực kỳ hung hãn. Một mình Cự Phủ Chiến Tướng muốn báo thù tuyệt đối không thể nào, đang lúc gã bất đắc dĩ oán hận thì một điều lệnh bí mật từ quân bộ phát xuống tay gã.

Nên mới có cục diện như hôm nay.

Khi thấy trong vòng vây giết là Tiêu Thần và chiến sĩ dưới trướng thì Cự Phủ Chiến Tướng thầm ngửa mặt lên trời rít gào, đôi mắt màu đỏ hận không thể ngay lập tức hành động. May mà Cự Phủ Chiến Tướng trải qua chém giết không dễ xúc động, cứng rắn dằn sát ý xuống, ánh mắt lạnh lùng trốn trong bóng tối chờ Tiêu Thần đi vào nơi chết cuối cùng. Bọn họ đã chuẩn bị hết tất cả, chờ Tiêu Thần đi vào là hắn chết chắc. Cự Phủ Chiến Tướng rất bực mình, kế hoạch sắp hoàn mỹ diễn ra nhưng Tiêu Thần đột nhiên phát hiện muốn rời đi, vì vậy bọn họ buộc phải xuất hiện.

Dù chưa đến mức hoàn mỹ nhưng bốn vị chiến tướng cộng thêm tám vạn chiến sĩ cộng lại sức chiến đấu khiến họ tràn trề tự tin, hôm nay Lưu Vân phải chết.

Không, có lẽ tên của hắn không gọi là Lưu Vân.

Khóe môi Cự Phủ Chiến Tướng lạnh lùng cong lên, lạnh băng nhìn Tiêu Thần, gã muốn thấy vẻ kinh hoàng sợ hãi trên mặt đối thủ, nhưng gã không được như ý muốn.

Bị bốn vị chiến tướng, tám vạn chiến sĩ vây quanh, cả quân đoàn tĩnh lặng. Sức chiến đấu mạnh mẽ như vậy, dù thống lĩnh đại nhân có lợi hại cỡ nào cũng không ngăn nổi.

Trong phút chốc chiến sĩ dưới trướng Tiêu Thần hỗn loạn.

Mặc Tra mắt lóe tia sáng bình tĩnh nói:

- Chúng ta nhận được mệnh lệnh điều động của quân bộ mới đến đây đúng không?

Câu nói vẫn lạnh lùng ngăn gọn nhưng hơi run:

- Đúng vậy!

Thủy Nguyên chậm rãi lắc đầu, khóe môi lộ cay đắng:

- Dọc theo đường đi gió êm sóng lặng thì ra là cất giấu bí mật như vậy.

Luân Tả hé môi lộ hàm răng trắng, dữ tợn nói:

- Đây là một âm mưu.

Điệp Sơn gật đầu nói:

- Đây là cuộc mưu sát.

Giọng năm vạn vạn phu trưởng lan truyền trong quân đội, một số chiến sĩ hoang mang lo sợ chợt tỉnh táo lại, lòng bi thương, cuối cùng bi ai hóa thành lửa giận rực cháy thiêu đốt bọn họ.

Rời bỏ bộ lạc, người thân tham gia quân đoạn, vào chiến trường ra sống vào chết, không tiếc hiến dâng mạng sống vì bộ lạc nhưng cuối cùng bọn họ đổi lại là âm mưu, cuộc mưu sát lõa lồ!

Tại sao?

Lửa giận tăng lên tới đỉnh điểm, tất cả binh lính dưới trướng Tiêu Thần đã quên sợ hãi, giờ phút này mắt họ đỏ ngầu như đám ác ma hút máu. Nếu thiết kế bọn họ vậy phải có nguyên nhân đi, không thì dù họ chết cũng không cam lòng.

Quân đội ủ rũ bởi vì tin tức này truyền ra đột nhiên bộc phát ra khí thế vô cùng hung hãn bay vút lên trời, muốn đâm thủng trời cao.

Bốn chiến tướng biến sắc mặt, biến cố này nằm ngoài dự đoán của họ. Nhưng bọn họ có thể đi đến hôm nay thì chẳng phải loại người tầm thường. Bọn họ suy nghĩ nhanh liền đoán ra lý do, lạnh lùng cười.

Cự Phủ Chiến Tướng tiến lên một bước chỉ vào Tiêu Thần, chiến giáp kêu lạo xạo, khí thế sắc bén.

- Người này dùng tên giả Lưu Vân tham gia Ni Long quân đoàn đảm nhiệm chức thống lĩnh nhưng thân phận thật sự là tu sĩ vực ngoại, vốn không phải tu luyện giả của đại lục ta! Hôm nay vây giết, là chúng ta phụng lệnh Huyết Tổ đại nhân đến đây. Các ngươi đừng cứng đầu cứng cổ, nếu đồng ý phản qua cùng chúng ta liên hợp giết người này thì bốn phương chiến tướng ta sẽ liên danh cầu tình, tha cho các ngươi con đường sống!

Dứt lời không gian tĩnh lặng.

Huyết Tổ?

Tu luyện giả Huyết Mạch Chi Địa có phải không biết thành viên hội trưởng lão của bộ lạc mình là ai, nhưng chắc chắn nghe nói đến danh hiệu cổ xưa tôn quý mà chí cao vô thượng. Đó là tồn tại trong truyền thuyết, vượt trên mười một bộ lạc.

Nghe nói vô số tộc quần bộ lạc do một tay Huyết Tổ đại nhân sáng tạo ra.

Đại nhân là tổ tiên của cả tộc quần.

Quân bộ ra điều lệnh kỳ lạ, trong khi hành quân một mảnh bình tĩnh, lúc này bốn phương chiến tướng vây khốn chờ đánh, thoạt trông là cục diện khó hiểu nhưng giờ rộng mở trong sáng.

Nếu trên đời này thật sự có tồn tại khiến mười một bộ lạc cúi đầu nghe lệnh thì đó là Huyết Tổ đại nhân trong truyền thuyết.

Mặc Tra chớp mắt, tò mò nhìn thống lĩnh đại nhân. Nhưng Mặc Tra có nhìn thế nào thì đại nhân giống bọn họ như đúc không có gì khác nhau. lát sau Mặc Tra ngoác miệng cười thầm nhủ: Đại nhân là đại nhân, dù là tu sĩ vực ngoại thì sao? Bọn họ đi theo đại nhân, nhận được đại nhân che chở, sóng vai tác chiến bên đại nhân, kính sợ phục tùng đại nhân từ tận đáy lòng, điều này không liên quan đến thân phận.

Có lẽ đúng là mệnh lệnh của Huyết Tổ đại nhân, có thể lão nhân gia đầu óc có chút hồ đồ? Ưm, chắc đúng vậy.

Mặc Tra lẩm bẩm thầm nhủ, tìm giải thích khiến mình vừa lòng.

Khuôn mặt Ma Qua lạnh lùng, dù có bị người gác đao lên cổ cũng đừng mơ thấy gì khác lạ trên khuôn mặt gã. Ma Qua như cọc gỗ lạnh băng, không có phản ứng gì.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...