Đạo (Dịch) – Chương 652

- Nếu đã có e dự cảm vậy vùng đất hội chiến không tiện ở lâu, ta thu thập huyết tinh chắc cũng đủ cho việc tu luyện rồi. Nên tìm cơ hội nhanh chóng rời đi.

Một tháng ở chiến trường, tranh đấu chém giết vô, Tiêu Thần làm thống lĩnh có thể thu thập thống kê huyết tinh mà chiến sĩ dưới trướng kiếm được, để sau chiến tranh tính theo đầu kẻ địch phong thưởng. Nên mấy lần chiến đấu, năm vạn chiến sĩ dưới trướng của hắn kiếm huyết tinh đều về tay hắn, số lượng lên đến hơn mười vạn. Tuy đa số là huyết tinh linh cấp, cũng có mấy trăm huyết tinh vương cấp. Với Tiêu Thần thì đẳng cấp huyết tinh càng cao hiệu quả luyện hóa càng tốt, nên lúc đánh nhau hắn toàn nhắm vào tướng lĩnh quân địch đẳng cấp Huyết Vương. Với Tiêu Thần dẫn đầu, năm vạn chiến sĩ Ni Long quân đoàn bộc phát ra sức chiến đấu hơn hẳn đẳng cấp Huyết Vương bình thường, không thể chống cự.

Giờ với đống huyết tinh này dù Tiêu Thần trốn vào Tả Mi Đạo Tràng có tốc độ chảy thời gian gấp ba mươi lần cũng chưa chắc có thể luyện hóa được hết.

Không thể quá tham lam, nên rời đi rồi.

Tiêu Thần cau mày, nếu đã quyết định thì hắn phải nhanh chóng suy nghĩ xem cách nào an toàn rút lui mà không khiến người nghi ngờ, đem đến rắc rối cho chiến sĩ dưới trướng.

Lát sau Tiêu Thần ngẩng đầu, khóe môi cong lên.

Vì thoát thân Tiêu Thần đành khiến mình ‘bỏ mạng’.

Lúc này ngoài lều có tiếng lính liên lạc kêu lên:

- Lưu Vân thống lĩnh, chiến tướng đại nhân triệu người đến chủ trướng họp.

Tiêu Thần gật đầu, hắn đã thói quen chuyện này. Mỗi lần kết thúc chiến đấu, Thị Sát Chiến Tướng luôn bàn bạc hướng hành quân tiếp theo với Tiêu Thần rồi mới hành động. Hàng ngày Thị Sát Chiến Tướng hoàn toàn xem Tiêu Thần như cùng đẳng cấp, vì xem hắn biểu hiện trong bộ lạc hội chiến sau này sẽ được quân bộ chú trọng, khả năng một bước vọt lên trời rất lớn. Khi đó không chừng sẽ thành chiến tướng thứ mười một của Ni Long quân đoàn.

Nên trước đó làm tốt quan hệ thì trăm lợi không chút hại.

Tiêu Thần vào chủ trướng, Thuyên Ngạo thống lĩnh đứng dưới tay nhìn hắn đi vào liền kính cẩn thi lễ. Tiêu Thần đã có thể ngồi ngang hàng với chiến tướng đại nhân nên Thuyên Ngạo không dám ngông.

Quân đội là nơi tôn sùng cường giả, Tiêu Thần đáng giá Thuyên Ngạo sùng bái.

Không khí trong lều hơi kỳ, Thị Sát Chiến Tướng một tháng qua tinh thần phấn khởi giờ sắc mặt âm trầm ngồi trên ghế hổ, thấy Tiêu Thần đi vào thì nét mặt hơi giãn ra.

Thị Sát Chiến Tướng phất tay nói:

- Lưu Vân lão đệ đừng khách sáo, ngồi xuống đi.

Tiêu Thần cười cười, không từ chối xoay người ngồi xuống.

Thuyên Ngạo tuy quân chức ngang hàng với Tiêu Thần nhưng không có tư cách ngồi.

Thị Sát Chiến Tướng nhăn mặt khó xử.

Tiêu Thần thấy thế mắt lóe tia sáng cười hỏi:

- Không biết có chuyện gì mà làm Thị Sát lão ca tức giận vậy? Nếu không ngại nói nghe chơi.

Ở chung hai tháng, quan hệ của hai người kéo lại gần nhiều, xưng hô cũng tùy tiện.

Sắc mặt Thị Sát Chiến Tướng lần nữa sầm xuống, do dự giây lát rồi lấy một Huyết Thạch chứa tin tức ra đưa cho Tiêu Thần.

Thị Sát Chiến Tướng bất mãn nói:

- Lưu Vân lão đệ tự xem đi, ta đang giận đây.

Tiêu Thần hoang mang cầm Huyết Thạch, thần thức đưa vào, lập tức hiểu chuyện.

Bên trong có một mệnh lệnh điều động nói rõ muốn Tiêu Thần dẫn theo năm vạn chiến sĩ dưới trướng đi một chỗ trong khu vực Hắc Hà đóng giữ, không nói rõ vì cái gì, chỉ có mệnh lệnh.

Thấy Tiêu Thần xem xong Thị Sát Chiến Tướng tức giận nói:

- Khi nhận được quân lệnh điều động chó chết này ta liền xác nhận lại với Mạc Tà Chiến Tướng, không ngờ là mệnh lệnh trực tiếp từ quân bộ. Đám đại nhân vật đầu bị cửa kẹp sao? Chúng ta đang khí thế như hồng đánh Ám Hắc quân đoàn liên tục thua rút lui, nên thừa dịp mở rộng chiến quả một hơi đánh tan nó, càng có thể kiềm chế sức chiến đấu của Sí Hỏa quân đoàn giảm bớt áp lực cho tiền tuyến khác. Đạo lý rõ ràng như vậy mà bọn họ không xem hiểu, ra lệnh điều ngươi đi đóng giữ, đúng là chó chết! Lưu Vân lão đệ nếu không phục quân lệnh thì lão ca sẽ đưa tin quân bộ ngay, nói ở bên ngoài không nghe quân lệnh. Nếu không cho ta câu trả lời vừa lòng thì mặc kệ là mệnh lệnh của ai lão tử đều không chấp hành!

Thị Sát Chiến Tướng giận thật.

Thị Sát Chiến Tướng liên hợp với Tiêu Thần mới tung hoành vùng đất hội chiến, nếu hắn bị điều đi, còn mang theo năm vạn chiến sĩ dưới trướng thì gã chẳng khác nào bị chặt cụt hai cánh tay, làm sao khai chiến với Ám Hắc quân đoàn? Không bị người ta giết ngược lại đã là may.

Nhưng dù gì là mệnh lệnh của quân bộ, Thị Sát Chiến Tướng nói hùng hồn nhưng bảo gã chống đối quân bộ thật thì còn chưa đủ cân nặng đó.

Tiêu Thần cười thầm, đây đúng là buồn ngủ mà quân bộ đưa gối, hắn đang lên kế hoạch làm sao ngoài ý muốn ‘bỏ mạng’ để rời khỏi chốn thị phi, quân bộ đưa điều lệnh rất kịp lúc. Chỉ cần dẫn chiến sĩ dưới trướng đến địa điểm chỉ định rồi Tiêu Thần tìm cơ hội rời đi, không có Thị Sát Chiến Tướng ở bên cạnh thì kế hoạch sẽ đơn giản dễ dàng hơn nhiều.

- Ha ha, Thị Sát lão ca đừng giận, chắc quân bộ sắp xếp như vậy là có ý riêng, chúng ta làm quân nhân nên vô điều kiện phục tòng quân lệnh là quy tắc đầu tiên. Ta không có ý kiến gì với lệnh điều động, nếu được thì tiểu đệ về quân doanh tả phong ngay, chỉnh đốn tướng sĩ chuẩn bị xuất phát, không nên làm lỡ thời gian.

Thị Sát Chiến Tướng thầm cảm khái, quả nhiên là huynh đệ tốt, chắc vì không khiến gã khó xử nên dù lòng tức giận còn phải làm bộ rất vui vẻ. Nhưng ngươi có giả bộ thật mấy làm sao qua mắt lão ca được?

Thị Sát Chiến Tướng thầm cảm kích nghĩ Tiêu Thần đặt mình vào hoàn cảnh người khác lo thay cho gã, lòng vô cùng cảm động. Thị Sát Chiến Tướng dịu dàng an ủi rồi thả Tiêu Thần đi.

Thuyên Ngạo thống lĩnh nhìn bóng lưng Tiêu Thần đi xa, lòng thầm nghiêm nghị:

- Đại nhân, Lưu Vân thống lĩnh làm vậy là không để người khó xử.

Thị Sát Chiến Tướng gật đầu, thổn thức cảm thán, tiếp theo hung tợn mắng:

- Đám heo ngốc quân bộ phải chăng chơi nữ nhân nhiều quá lọt não ra ngoài rồi! Lập tức tìm một vị sĩ quan truyền tin, ta muốn trực tiếp liên lạc với quân bộ. Ta không tin thân phận mười phương chiến tướng của ta không thể tìm hiểu rõ ràng chuyện này, quân bộ nhất định phải cho ta một lời giải thích mới được!

Trong khi Thị Sát Chiến Tướng cảm động định ăn thua đủ vơí quân bộ, Tiêu Thần đã chỉnh lý xong bộ đội xuất phát. Chiến sĩ dưới trướng không có ý kiến gì, với họ thì miễn được đi theo thống lĩnh đại nhân, mặc kệ đến đâu đều như nhau.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...