Đạo (Dịch) – Chương 648

Tiêu Thần cất bước tiến lên, nhìn như chậm chạp nhưng mỗi bước đạp xuống như xuyên qua không gian vô tận, trăm ngàn trượng chớp mắt vụt qua. Khoảng cách hai bên nhanh chóng rút ngắn, sau đó là gặp gỡ ngay mặt.

Huyết vụ cuộn trào, hai người mặt trắng bệch kiêng dè liếc mắt nhìn.

Tiêu Thần dừng bước, ánh mắt bình tĩnh thản nhiên nói:

- Mới rồi là các ngươi giết chiến sĩ dưới trướng của ta?

Đô Thiên thầm nuốt nước miếng, không ngờ chuyện này dẫn đến mục tiêu tự mình truy sát. Khiến Đô Thiên giật mình là thực lực của Tiêu Thần, chỉ đứng đó, hơi thở không chút lộ ra đã làm Đô Thiên không dám chống cự.

Đô Thành không chịu nổi khí thế đè ép, nhe rặng gầm lên, tấn công ngay:

- Ha ha, giết thì giết, nói nhiều làm gì? Nếu ngươi đến báo thù cho bọn họ thì tại hạ tiễn ngươi lên đường để các ngươi đoàn viên dưới lòng đất!

Dốc hết sức không chút giữ lại.

Trong tình huống nguy hiểm này không thắng là chết, Đô Thành bộc phát ra sức chiến đấu mạnh nhất của mình thậm chí vượt qua trạng thái cao nhất. Đô Thành tự tin dù là cường giả vô địch Huyết Vương đối diện một kích kia cũng phải lùi lại.

Nhưng giây sau Đô Thành trắng mặt, người nổ nát, máu phun tung tóe, đầu lăn xuống đất.

Tiêu Thần thu lại nắm đấm hút huyết tinh của Đô Thành đã chết vào tay, vuốt một cái thu vào túi trữ vật.

Một động tác đơn giản làm mặt Đô Thiên không chút máu.

Mới rồi Tiêu Thần vuốt một cái đã hoàn toàn tiêu diệt nguyên thần chưa chạy trốn của Đô Thành, chết không còn cơ hội trở lại.

Một kích oanh giết Đô Thành, thực lực của Lưu Vân mạnh đến mức nào đây?

Tuy Đô Thiên hơi mạnh nhưng gã biết hôm nay không có đường sống. Bị dồn vào đường cùng Đô Thiên lấy một huyết tinh hình giọt nước ra khỏi túi trữ vật, huyết tinh tỏa hơi thở nhàn nạt.

Tiêu Thần cau mày, trong huyết tinh có hơi thở của hắn, tuy rất nhạt nhưng hắn không nhận sai.

Bóc!

Tay Đô Thiên lóe huyết quang bóp nát huyết tinh. Cùng với huyết tinh tan vỡ, một huyết quang bắn ra chui vào người Tiêu Thần, nhanh như tia chớp, tốc độ như hắn cũng không tránh được.

Huyết quang vào người, một tầng ánh sáng đen bắn ra từ người Tiêu Thần, chợt lóe biến mất.

Khi Đô Thiên bóp nát huyết tinh thì tim Tiêu Thần rớt cái bịch, linh cảm không ổn tiến lên một bước đánh ra cú đấm.

Đô Thiên đối diện Tiêu Thần oanh giết gã cười sung sướng rất bệnh:

- Ha ha ha! Ngươi quả nhiên là. . . Hôm nay tuy ngươi giết chúng ta nhưng ta nghĩ rất nhanh chúng ta sẽ gặp mặt ở bên dưới, chúng ta chờ ngươi!

Bùm!

Nắm đấm đánh trúng, máu thịt tung tóe.

Bộc phát ra uy năng cơ thể thiên phẩm đạo khí dù Tiêu Thần không thi triển huyết lực thì dễ dàng oanh giết tồn tại Huyết Vương.

Tiêu Thần sắc mặt âm trầm, dường như có chuyện gì cực kỳ tệ hại xảy ra, không lẽ . . . mặt Tiêu Thần liên tục thay đổi, hắn hừ nhẹ hút hai cái đầu lên, bước chân lao nhanh đi doanh địa.

Với tu vi của Tiêu Thần trừ phi bị đại năng Nhân Giới nghiền giết hoặc bị đại quân vây khốn, nếu không xảy ra biến cố vẫn sẽ bình yên chạy thoát.

Nên dù lòng nghi ngờ thì Tiêu Thần không hề sợ hãi, đây là tự tin thực lực của mình.

***

Ngoài rìa quân doanh.

Đám chiến sĩ tụ tập lại, tuy rằng trên chiến trường tử thương cực kỳ bình thường, nhưng trơ mắt nhìn đồng bào chết trước mặt, còn là huyết tinh tan nát hình thần đều diệt khiến bọn họ có cảm giác thỏ chết cáo khóc.

Có khi nào bọn họ cũng sẽ rơi vào kết cục như vậy không?

A Khốn trở lại, không tiếc hình thần đều diệt trở về quân doanh vì báo cho thống lĩnh đại nhân biết có người âm thầm hại hắn.

A Khốn vì đại nhân mới chọn huyết tinh tan nát.

Chiến sĩ Ni Long quân đoàn không khó đoán ra nguyện nhân. Nếu vì thống lĩnh đại nhân thì bọn họ cảm thấy mình cũng làm được, thống lĩnh đại nhân không khiến bọn họ thất vọng. Đại nhân đi ra ngoài, một mình một người tiến vào hoang dã. Hắn đi làm gì thì ai đều biết.

Càng lúc càng nhiều chiến sĩ trong quân doanh tụ tập ngóng chờ, sự việc truyền đi nhanh. Chiến sĩ quân doanh tả phong đều rời khỏi vị trí, tự động trầm mặc tập kết vây quanh tiểu tử đã tắt thở, yên lặng hành lễ.

Trung quân, hữu phong liên tục náo động nhưng bị Thị Sát Chiến Tướng ức chế nên không hỗn loạn.

Thị Sát Chiến Tướng mặt không biểu tình đứng trong quân doanh:

- Còn quá trẻ tuổi, nơi này là chiến trường, nơi đã định trước sẽ chảy vô số máu tươi, cái chết khó thể tránh khỏi. Vì một tiểu đội thám báo mà xúc động như thế, còn cần rèn luyện nhiều hơn nữa.

Nhiều năm nhung mã chém giết, Thị Sát Chiến Tướng đã nhìn thoáng sự sống chết của chiến sĩ, tuyệt đối sẽ không vì chiến sĩ dưới trướng tử thương mà ảnh hưởng cảm xúc. Đây là một trong những tố chất cơ bản tướng lĩnh hợp cách cần có.

Tiêu Thần biểu hiện không đủ để thành tướng lĩnh thật sự.

Thời gian trôi đi, không khí trong quân doanh càng nặng nề. Thị Sát Chiến Tướng cau mày, ánh mắt lo âu.

Tiêu Thần một mình vào hoang dã đã rất lâu, nến bây giờ không có tin tức gì truyền về. Thị Sát Chiến Tướng đã ra lệnh thám báo nghiêm khắc phong tỏa tin Tiêu Thần một mình rời khỏi doanh, nếu bị Ám Hắc quân đoàn biết e rằng sẽ không tiếc mọi gía chết chết hắn.

Vì trong trận chiến mấy ngày trước bọn họ đã lĩnh giáo sự lợi hại của chiến ý tương dung, ăn nhiều đau khổ trong tay Tiêu Thần. Trên chiến trường Tiêu Thần dẫn dắt quân đội như mãnh hổ xuống núi, uy mãnh không thể ngăn cản, dù là cường giả Huyết Hoàng trừ phi số nhiều liên hợp ra tay, nếu không tuyệt đối không cách nào giết chết hắn, chỉ có nước thua rút lui.

Nên cơ hội ngay trước mắt, nếu Ám Hắc quân đoàn biết tin tuyệt đối không bỏ qua.

- Không thể tiếp tục chờ đợi nữa, mặc kệ thế nào nếu Lưu Vân xảy ra ngoài ý muốn sẽ là mất mác không chịu nổi cho Ni Long quân đoàn ta!

Thị Sát Chiến Tướng bỗng ngẩng lên trầm giọng quát:

- Điểm doanh năm mươi tinh nhuệ theo bản tướng vào hoang dã tiếp ứng Lưu Vân thống lĩnh!

Trước mắt không thể xác định Ám Hắc quân đoàn đã biết tin chưa, nếu xuất động đại quân thì không ổn. Thị Sát Chiến Tướng tự mình dẫn năm mươi tinh nhuệ vào hoang dã tra xét là lựa chọn tốt nhất. Thị Sát Chiến Tướng đã thầm ra lệnh thám bảo chặt chẽ chú ý động tĩnh bên Ám Hắc quân đoàn, nên có biến cố thì lập tức điều động quân đoàn xuất chiến.

Ngay lúc này bên ngoài quân doanh vọng vào giọng nói lạnh nhạt:

- Không cần làm phiền chiến tướng đại nhân, Lưu Vân đã về.

Một bóng dáng cao ráo từ hoang dã ngoài quân doanh chậm rãi hiển hiện, tay cầm áo rách bọc hai thứ hình tròn, máu thẩm thấu vải dệt nhỏ tí tách xuống đất.

Tiêu Thần vào quân doanh, buông tay.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...