Đạo (Dịch) – Chương 649

Bịch!

Áo rách rơi xuống đất, hai đầu người lăn ra, tuy đã chết vẫn thấy không cam lòng, oán hận đọng lại trước khi chết.

Tiêu Thần quỳ một gối trầm giọng nói:

- A Khốn, ta không thể cứu sống ngươi, điều duy nhất có thể làm là giết kẻ hại ngươi, báo thù cho ngươi. Hy vọng như vậy có thể khiến ngươi yên tâm ra đi.

Tuy rằng không biết hai người này rốt cuộc thuộc về thế lực nào nhưng Tiêu Thần có linh cảm nếu nhóm A Khốn không tình cờ phá hỏng vài chuyện, e rằng hắn bất giác bị hại và hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.

Giờ Tiêu Thần đã có chuẩn bị, tùy thời hành động sẵn sàng cho tương lai, sẽ an toàn hơn nhiều.

Vì điều này A Khốn trả giá mạng sống, hình thần đều diệt vĩnh viễn không luân hồi.

Tiêu Thần báo thù giúp A Khốn nhưng vẫn thấy nợ gã rất nhiều.

Lào xào!

Hai vạn tướng sĩ tả phong trong quân doanh cùng quỳ một gối, không lên tiếng, ánh mắt tràn ngập kính sợ, phục tòng chí cao vô thượng nhìn hướng thống lĩnh đại nhân. Từ giờ phút này Tiêu Thần được hai vạn chiến sĩ tả phong công nhận từ tận đáy lòng.

Vì nếu có ngày bọn họ chết đại nhân cũng sẽ báo thù giúp họ.

Nếu vậy thì có ai dám tổn thương đại nhân phải đạp qua xác bọn họ. Một người nào trong hai vạn chiến sĩ tả phong còn sống thì tuyệt đối không cho phép thống lĩnh đại nhân bị tổn thương chút gì. Suy nghĩ này cực kỳ kiên định xuất hiện trong lòng bọn họ.

Dù là ai cũng tuyệt đối không cho phép!

Thị Sát Chiến Tướng nhìn Tiêu Thần, mắt lộ tia phức tạp. Xem ra đây là lý do Lưu Vân có thể lĩnh ngộ chiến ý tương dung, được chiến sĩ dưới trướng hết mực theo cùng, thu mua lòng người? Có lẽ vậy, nhưng không nhiều người làm được điều này.

Ít ra Thị Sát Chiến Tướng cảm thấy mình không thể làm được.

Tiêu Thần kính cẩn thi lễ, biểu tình bình tĩnh nói:

- Chiến tướng đại nhân, Lưu Vân vì một chốc quá tức giận tự mình rời doanh giết kẻ thù làm trái quân quy, xin đại nhân trách phạt.

Dù bị phạt, nếu lại có chuyện gì như vậy thì Tiêu Thần vẫn sẽ làm giống như thế.

Hai vạn chiến sĩ đồng thanh kêu lên, thanh thế kinh người:

- Chiến tượng chiến tướng, chúng ta nguyện chịu phạt thay thống lĩnh đại nhân, xin chiến tướng đại nhân rộng lượng tha cho!

Thị Sát Chiến Tướng thầm cười khổ, các ngươi làm vậy thì sao gã trừng phạt được? Trong lòng hai vạn chiến sĩ tả phong thì địa vị của Lưu Vân thống lĩnh đã đến chí cao vô thượng, dù Thị Sát Chiến Tướng là quan quân trực thuộc cấp cao cũng không cách nào chỉ huy bọn họ.

Giờ phút này bọn họ chỉ nghe theo mệnh lệnh của Lưu Vân thống lĩnh.

Ý nghĩ này làm Thị Sát Chiến Tướng hơi bực, dù sao gã mới là một trong mười phương chiến tướng, nói chính xác ra là người thống lĩnh cao nhất nguyên quân đoàn. Nhưng Thị Sát Chiến Tướng thầm lắc đầu, dằn xuống suy nghĩ khác lạ. Dù sao đang trong chiến trường, có thuộc hạ mạnh mẽ như Lưu Vân thì Thị Sát Chiến Tướng nên mừng chứ không phải ghen tỵ.

Thị Sát Chiến Tướng nhanh chóng điều chỉnh tâm tính, xua tay nói:

- Tuy làm việc hơi lỗ mãng nhưng vì có nguyên nhân nên lần này không truy cứu ngươi. Tuy nhiên sau này Lưu Vân thống lĩnh làm việc hãy suy nghĩ kỹ, đừng vì một phút xúc động bất chấp hậu quả.

Nên biết chúng ta đang trong chiến trường, nếu bị Ám Hắc quân đoàn biết được hành tung của ngươi phái cường giả Huyết Hoàng chặn giết, Lưu Vân thống lĩnh tự đưa mình vào nơi nguy hiểm rồi. Thôi, chuyện đến đây kết thúc. Quân bộ ra lệnh khen ngươi, hết sức khen bộ chúng ta đánh tan Ám Hắc quân đoàn giành phòng tuyến Hắc Hà. Lưu Vân đại thống lĩnh được chính thức nhâm mệnh làm thống lĩnh Ni Long quân đoàn ta, còn ban thưởng khác thì phải chờ kết thúc chiến tranh mới ban. Ngoài ra chiến sĩ có công giết địch đều được ghi lại, miễn các ngươi ở tiền tuyến anh dũng giết địch thì bộ lạc tuyệt đối sẽ không bạc đãi các ngươi.

Tiêu Thần không lộ ra chút hưng phấn nào, hắn không quá xem trọng chức vị thống lĩnh.

Thị Sát Chiến Tướng do dự một chút rồi trầm giọng quát:

- Ni Long bộ lạc ta và Hắc Sơn bộ lạc vốn là tử địch trăm ngàn năm qua, tộc nhân chết vào tay đối phương nhiều vô số kể. Nên bản tướng hiểu trong các ngươi chất chứa ngọn lửa thù hận, vậy hãy giải phóng nó ra, chém giết trên chiến trường đi! Đã truyền xuống điều động quân sự mới nhất, thuộc cấp của ta đẩy tới trước xâm nhập vùng đất hội chiến, hoàn toàn đánh tan Ám Hắc quân đoàn dưới trướng Cự Phủ Chiến Tướng, phải như một cây gai độc đâm mạnh vào cổ họng kẻ địch. Chuẩn bị chiến đấu đi!

Trong giọng nói sục sôi của Thị Sát Chiến Tướng kích thích khát máu thù hận giấu trong lòng chiến sĩ, ai nấy mắt đỏ ngầu điên cuồng gầm rống.

- Giết!

- Xử lý đám tạp chủng Hắc Sơn bộ lạc!

- Báo thù cho đồng bào đã chết!

Tiêu Thần ngước lên nhìn phương xa, nơi Ám Hắc quân đoàn trú đóng. Tiêu Thần không hiểu tại sao có kẻ núp trong bóng tối muốn hại hắn, nhưng trong chiến trường đầy rẫy kẻ thù, đã không thể tìm được vậy bắt một tên khai đao giảm bớt sát khí trong lòng vậy.

Thị Sát Chiến Tướng rất vừa lòng dục vọng chiến đấu của chiến sĩ tả phong, gã hơi khựng lại rồi về trung quân tọa trấn.

Nghỉ ngơi dọn dẹp giây lát rồi đại quân lại xuất phát. Thuyên Ngạo thống lĩnh dẫn dắt hai vạn chiến sĩ hữu phong đóng giữ quân doanh. Tiêu Thần, Thị Sát Chiến Tướng mỗi bên dẫn bốn vạn chiến sĩ đi song song thành Song Long chiến trận.

Song Long trận cần có đầu rồng dẫn đầu mới phối hợp với nhau bộc phát ra sức chiến đấu mạnh nhất được. Lúc trước không thể sử dụng trận này, nhưng bây giờ có Tiêu Thần tham gia nên Thị Sát Chiến Tướng chọn chiến trận có thể phát huy sức chiến đấu mạnh nhất.

Hai người thống lĩnh bốn vạn chiến sĩ từ mặt nào đó nói lên Thị Sát Chiến Tướng bản năng đẩy Tiêu Thần lên vị trí ngang hàng với mình, có lẽ gã không nhận ra điều đó nhưng đây là sự thật.

Trong khi Ni Long bộ lạc xuất phát với Song Long trận, chiến đấu giữa các bộ lạc chính thức kéo màn lên.

***

Ni Long bộ lạc, Long Giáp bộ lạc, Cuồng Phong bộ lạc, ba đại bộ lạc liên hợp hùng cứ một phương.

Hắc Sơn bộ lạc, Hỏa Diễm bộ lạc cường cường hợp tác, thực lực không thể xem thường.

Lặc Nguyên bộ lạc, Đại Nhật bộ lạc, Băng Nguyên bộ lạc yếu hơn một bậc nhưng bởi vì địa thế xa xôi, tham gia bộ lạc hội chiến nhưng chủ yếu là chiến lược phòng ngự bảo thủ. Miễn không động chạm vào ích lợi bản thân bình thường bọn họ sẽ không bùng nổ chiến dịch quy mô lớn. Nhưng dù gì là ba đại bộ lạc liên hợp tổ chức, vẫn khiến Ốc Thổ bộ lạc, Long Giáp bộ lạc đặt trọng binh ngay chỗ giao giới phòng ngừa có biến cố.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...