Đạo (Dịch) – Chương 647

Nên đa số chiến sĩ thà bị giết chứ không đánh nát huyết tinh.

Bách Diệp bách phu trưởng ôm chặt A Khốn:

- Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đi bẩm báo thống lĩnh đại nhân!

Nam nhân thiết huyết này mắt trào ra tơ máu, trông Bách Diệp rất đáng sợ.

Tiêu Thần ngồi xếp bằng trong doanh trướng, gã nhướng mày phất tay vén rèm lều lên.

Một chiến sĩ chạy vào quỳ gối nói:

- Đại nhân xin hãy đi gặp A Khốn, hắn sắp chết!

Tiêu Thần biến sắc mặt, người lóe huyết quang bước nhanh ra ngoài.

A Khốn là tiểu tử hay ngại ngùng, còn nhớ lúc trước quân diễn tiểu tử này quỳ xuống trước mặt hắn thành kính thề cả đời làm mắt ưng của đại nhân, trợ giúp đại nhân tung hoành chiến trường, sở hướng bễ nghễ.

Tiểu tử này sắp chết sao?

Sát khí dâng lên trong lòng Tiêu Thần, lạnh lẽo âm trầm đóng băng không gian quanh người hắn.

Vèo!

Tiêu Thần đáp xuống bên rìa quân doanh.

Các chiến sĩ quỳ xuống:

- Thuộc hạ kính chào thống lĩnh đại nhân!

A Khốn vùng vẫy gượng dậy nhưng gã đã không còn sức hành lễ, máu tuôn ồ ạt từ miệng mũi.

Tiêu Thần tiến lên nửa quỳ ôm thiếu niên vào lòng, trầm giọng nói:

- Ta là Lưu Vân, A Khốn, loại người gì bị thương ngươi hãy nói cho ta biết, ta sẽ đòi lại công bằng!

Vết thương khác có lẽ Tiêu Thần có cách chữa đuợc nhưng huyết tinh tan nát . . .

A Khốn hé môi thều thào:

- Đại nhân, hướng tây nam quân doanh có kẻ thù ẩn núp, thực lực ít nhất cỡ Huyết Vương, bày ra trận pháp quỷ dị có lẽ muốn hại đại nhân. Đại nhân hãy cẩn thận . . . cẩn thận . . . cẩn thận . . .

Bàn tay dính máu nắm chặt cánh tay Tiêu Thần rồi chậm rãi buông, trượt xuống.

Báo tin cho thống lĩnh đại nhân xong chấp niệm cuối cùng trong lòng A Khốn tan biến, ý thức hoàn toàn rơi vào tối tăm.

Huyết tinh vỡ nát, hình thần đều diệt vì thống lĩnh đại nhân có đáng không?

Đáng giá!

Đây là suy nghĩ cuối cùng của A Khốn.

Nguyên quân doanh rơi vào tĩnh lặng, nhìn thiếu niên tắt thở thành xác chết, trong mắt các chiến sĩ rực cháy ngọn lửa thù hận.

Tiêu Thần đứng dậy cẩn thận giao xác A Khốn cho Bách Diệp, khẽ nói:

- Chăm sóc tốt cho hắn.

Tiêu Thần phát ra huyết quang bay hướng A Khốn nói.

Sát khí tàn phá trong ngực Tiêu Thần.

A Khốn vì muốn đưa tin có người định hại hắn về quân doanh nên mới đánh nát huyết tinh, không thì gã chẳng cần làm vậy. Không tiếc làm mình hình thần đều diệt chỉ vì truyền tin cho Tiêu Thần cẩn thận cảnh giác, đừng để bị người ám toán.

Tiêu Thần cảm thấy hắn nên làm gì, không thì ngọn lửa đốt trong lòng khiến hắn cực kỳ khó chịu.

Vèo!

Tiêu Thần ngừng lại, huyết quang tan biến. Chiến đấu đã kết thúc nhưng trong không khí còn mùi máu thoang thoảng.

Tiêu Thần hóa thành ảo ảnh xé gió chuyển động, lát sau tìm thấy xác các chiến sĩ tiểu đội thám báo, tất cả bị giết trong chớp mắt, người ra tay rất gọn gàng sạch sẽ, lão luyện, đây là cao thủ trong bóng tối.

Chỗ bày trận pháp tuy đã xóa bỏ trận pháp nhưng còn lai chút hơi thở.

Tiêu Thần đứng yên tại chỗ cảm nhận mùi vị quen thuộc, mắt tràn đầy sát khí. Quả nhiên là nhằm vào hắn, trong trận pháp có chút hơi thở của hắn quanh quẩn, tuy Tiêu Thần không biết ngọn nguồn nhưng hắn nghĩ có người sẽ đồng ý nói cho hắn biết.

Mắt lạnh lẽo, sát khí ngút trời.

***

Trong hoang dã yên tĩnh hai bóng người bay nhanh đi, sắc mặt âm trầm.

Đô Thành bực tức nói, ánh mắt tối tăm:

- Hành động hôm nay bị một đội thám báo nho nhỏ quấy rầy, chết tiệt!

Đô Thiên nhíu mày nói:

- Thám báo Huyết Linh kia có thể trốn thóat khỏi tay ngươi, nếu bị đại nhân biết thì ngươi sẽ phải chịu trừng phạt.

Đô Thành bức bối nói:

- Ta còn cách nào? Tuy tu vi của tiểu tử đó chỉ có cảnh giới Huyết Linh nhưng tốc độ siêu nhanh không dưới đẳng cấp Huyết Vương, cuối cùng khi ta ra tay thì đánh nát huyết tinh tăng tốc độ nhanh còn hơn ta vài lần, làm sao đuổi kịp?

Đường đường là Ám Bộ Huyết Vương ra tay mà bị một tiểu tử Huyết Linh trốn thoát khỏi tay, nếu đồn ra ngoài sẽ bị người cười rụng răng.

Đô Thiên chậm rãi gật đầu, nếu vậy thì giải thích thông.

Nhưng sau đó Đô Thiên biến sắc mặt lạnh lùng nói:

- Tiểu tử đó huyết tinh tan nát có khi nào truyền tin hai chúng ta về quân doanh không? Nếu vì vậy khiến mục tiêu cảnh giác thì sau này chúng ta muốn hoàn thành nhiệm vụ sẽ không nhẹ nhàng.

Đô Thành ngẫm nghĩ, lắc đầu nói:

- Tiểu tử đó tuy rất nhanh nhưng dù sao chỉ là Huyết Linh, huyết tinh nát khiến tốc độ tăng vọt nhưng huyết tinh thiêu đốt rất nhanh, sợ là chưa đến quân doanh đã chết, ngươi không cần lo.

Đô Thiên gật đầu, mắt lóe tia sáng nói:

- Thế thì tốt, giờ đã rời xa chỗ trú đóng Ni Long quân đoàn, chúng ta giảm tốc độ đi để tránh lỡ vào trú địa của quân doanh khác thì rắc rối. Tạm che giấu tung tích, qua hai ngày sóng gió bình ổn rồi ngươi và ta lại bày trận pháp kiểm tra thân phận mục tiêu.

Đô Thành bĩu môi, một Huyết Linh nho nhỏ đã chết chẳng lẽ còn gây chú ý sao? Nhưng hai người luôn là Đô Thiên dẫn đầu, nên dù Đô Thành cảm thấy hơi chuyện bé xé to vẫn không cãi lại. Nơi này dù sao là chiến trường, chú ý cẩn thận một ít tốt hơn.

Nhưng lúc này hai người cùng biến sắc mặt, sau đó sầm mặt xuống, mắt lóe tia kinh sợ.

- Trốn!

Hai người liếc nhau, huyết quang lấp lóe nhanh bay tới trước.

Có sát khí nhàn nhạt ở phía sau gắt gao tỏa định hai người, mặc cho bọn họ né tránh cỡ nào cũng không trốn được. Sát khí này tuy rất nhạt nhưng làm hai người không thể sinh ra chút ý nghĩ chống cự. Loại tình huống này chỉ có một giải thích, người đến mạnh hơn họ rất nhiều.

Tuy rằng không biết tại sao bị người tỏa định nhưng hiện tại bọn họ đã chẳng lo được nhiều, giữ được mạng sống mới là điều quan trọng nhất.

Lát sau hai người liếc nhau, thấy tuyệt vọng sợ hãi trong lòng đối phương.

Hơi thở của đối phương càng lúc càng mạnh, khoảng cách hai bên nhanh chóng rút ngắn.

Đô Thiên nói:

- Không thể tiếp tục trốn, nếu không sớm muộn gì sẽ bị hắn đuổi kịp! Đô Thành, chờ chút nữa hai chúng ta dốc hết sức ra tay, không được che giấu chút nào. Có lẽ sẽ giành được một đường sống, nếu không chết chắc!

Đô Thiên làm bộ bình tĩnh nhưng khó giấu nỗi sợ trong lòng.

Đô Thành gật mạnh đầu:

- Liều!

Dù người đó mạnh hơn họ nhiều nhưng hai người hợp sức đánh chưa chắc không có cơ hội sống.

Đô Thiên, Đô Thành âm thầm điều tức trong hoang dã chờ đại chiến đến.

***

Tiêu Thần cảm ứng hai hơi thở đằng trước đã dừng lại, hắn ngước lên, mắt lạnh băng.

Không muốn chạy nữa? Tốt lắm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...