Tộc nhân thủ vệ Sơn Lâm bộ lạc không dám lơ là chút nào, nhanh chóng mở rộng cửa đón nhóm An Đạt vào bộ lạc.
Một thủ lĩnh bộ lạc tiến lên kính cẩn thi lễ nói:
- Tộc trưởng đại nhân, nhị gia trở lại, hiện giờ đang chờ trong đại sảnh.
An Đạt sửng sốt sau đó mừng như điên hỏi:
- Ngươi nói An Chiến đã về?
An Chiến, đệ đệ ruột của An Đạt, ba mươi năm trước tham gia quân đội sau đó bặt vô âm tín, cứ tưởng gã đã chết trong chiến trường ai ngờ hôm nay bình an quay về.
Thủ lĩnh cung kính nói:
- Vâng thưa tộc trưởng đại nhân, hơn nữa thân phận của nhị gia rất ghê gớm, là chiến sĩ trực thuộc quân đoàn chủ Ni Long bộ lạc quay về bộ lạc. Người đến đại sảnh liền biết.
Mắt thủ lĩnh lóe tia kính sợ, Ni Long bộ lạc có địa vị chí cao vô thượng trong lòng gã.
An Đạt trợn to mắt nói:
- Trực thuộc quân đoàn Ni Long bộ lạc!?
An Đạt mừng như điên:
- Lưu Vân, tuy An Đạt ta không thể làm gì ngươi được nhưng nếu An Chiến đã về thì rất có thể có thủ đoạn giết ngươi. Chờ đi!
Lòng nghĩ vậy An Đạt sốt ruột vận dụng huyết quang xé gió lao đi đại sảnh bộ lạc.
An Đạt chưa vào đại sảnh đã có một nam nhân vạm vỡ giống gã bảy, tám phần đi ra:
- Ha ha ha! Đại ca vẫn cứ nóng tính như vậy, mấy năm nay không thay đổi chút nào.
Hơi thở hung thần túc sát tự nhiên phát ra, hiển nhiên tay người này dính nhiều máu.
- An Chiến, đúng là ngươi, tốt quá!
Hai người kích động ôm siết nhau.
Một lát sau nỗi lòng bình ổn lại, An Đạt nhìn kỹ An Chiến, thấy gã có huyết khí mênh mông thì trợn to mắt hét lên:
- An Chiến, ngươi đột phá đến đẳng cấp Huyết Vương!?
An Chiến cười gật đầu nói:
- Mấy năm nay rèn luyện chém giết trong quân, vài lần suýt mất mạng nhưng may mắn hóa nguy thành an sống tiếp, tu vi mới đột phá đến cảnh giới Huyết Vương. Năm xưa ta đã khuyên đại ca theo ta tòng quân nhưng đại ca không chịu nghe, nếu không thì đã sớm vào cảnh giới Huyết Vương mau hơn ta.
An Đạt cười khổ. Ngày xưa vị huynh đệ này của gã cực kỳ hiếu chiến, nếu An Chiến không rời khỏi bộ lạc tòng quân thì vị trí tộc trưởng không đến lượt gã.
Tiếp theo An Đạt mừng thầm trong bụng, gã nghiến răng nói:
- An Chiến, hỡi huynh đệ của ta, ngươi trở về vừa lúc, có thể báo thù rửa hận thay đại ca!
Khi nói chuyện thì sát khí lạnh lẽo bộc phát từ người An Đạt.
An Chiến sửng sốt, ánh mắt tối tăm hỏi:
- Xảy ra chuyện gì vậy đại ca? Nói cho ta biết.
Khuôn mặt An Đạt đau thương nói:
- Quần Sơn, nhi tử duy nhất của ta, điệt nhi duy nhất của ngươi hôm nay bị người giết! Ta đi tìm hung thủ báo thù, nhưng người đó thực lực quá mạnh, nếu không phải đại ca nhanh nhạy xin tha thì bây giờ ngươi đã không thấy mặt ta.
Bùm!
Hơi thở mạnh mẽ bộc phát từ người An Chiến:
- Là ai? Kẻ đó là ai mà dám giết điệt nhi Quần Sơn ta thích nhất? Dù có là ai thì hôm nay An Chiến ta sẽ cho kẻ ấy trả giá đắt!
An Chiến không có vợ con nên cực kỳ yêu thương điệt nhi duy nhất, giờ biết An Quần Sơn bị người giết thì hết sức tức giận.
An Đạt vội vàng kể lại vụ việc:
- Huyết Vương, Lưu Vân đó là một tồn tại đẳng cấp Huyết Vương.
Với thực lực của Sơn Lâm bộ lạc chúng ta làm sao đấu lại nổi, nên dù ta có oán hận cách mấy cũng chỉ đành quay về, không dám có chút gì bất kính. Nhưng mối hận trong lòng đại ca có thể thiêu đốt cả hoang dã. Hỡi huynh đệ của ta, giờ ngươi đã quay về rồi, có thể giúp đại ca giết Lưu Vân, báo thù thay cho nhi tử duy nhất của ta không?
An Chiến sắc mặt âm trầm, mắt hấp háy tia sắc lạnh.
An Chiến trầm ngâm, trầm giọng nói:
- Nghe đại ca nói thì Lưu Vân đó rất có thể là Huyết Vương trung phẩm, còn ta chỉ mới đến đẳng cấp Huyết Vương, sợ là không thể giết hắn.
An Đạt nghe vậy điên cuồng gầm rống:
- Thế thì làm sao bây giờ? Chẳng lẽ nhìn Quần Sơn bị người giết mà chúng ta không thể làm gì được sao? Ta không cam lòng!
Mắt An Chiến lóe sát khí, khóe môi cong lên âm trầm:
- Đại ca đừng làm vậy, tuy ta không thể giết Lưu Vân nhưng có thủ đoạn khiến hắn chết không chỗ chôn. Hôm nay ta trở về bộ lạc chỉ là tiện đường, lý do chính là phụng lệnh hội trưởng lão Ni Long bộ lạc đến Đại Hoang thành điều động tu luyện giả tham gia quân đội, nghênh tiếp đại chiến sắp đến.
- Lưu Vân đã là đẳng cấp Huyết Vương thì ta sẽ dùng mệnh lệnh hội trưởng lão điều động hắn. Nếu hắn đồng ý, vào quân đội thì ta có vô số thủ đoạn khiến hắn chết thảm. Nếu hắn từ chối không tuân theo mệnh lệnh hội trưởng lão Ni Long bộ lạc thì không cần chúng ta ra tay, sẽ có người trực tiếp giết hắn.
- Nên đại ca yên tâm đi, lần này dù thế nào thì Lưu Vân đều phải chết!
An Đạt mừng như điên rống to:
- Chúng ta lập tức đi Ô Mông bộ lạc! Nếu để Lưu Vân đó đi rồi thì không thể tìm ra hắn nữa!
An Chiến cười nhạt:
- Được!
An Chiến hét to:
- Chiến sĩ quân đoàn Ni Long theo ta đi!
Mười chiến sĩ mặc chiến giáp màu đỏ bó sát ồm ồm lên tiếng:
- Tuân lệnh An Chiến đại nhân!
Huyết lực bộc phát ra, toàn là đẳng cấp Huyết Linh trở lên, cảm ứng hơi thở cực kỳ cuồng bạo, Huyết Linh bình thường chỉ có thể mặc cho bọn họ xử.
- Đi!
An Đạt mang theo An Chiến, chiến sĩ sĩ quân đoàn Ni Long hóa thành mấy luồng huyết quang nhanh như tia chớp lao hướng Ô Mông bộ lạc.
- Lưu Vân, để ta xem lần này ngươi chết như thế nào! Giết nhi tử của An Đạt ta, dù ngươi có là tồn tại đẳng cấp Huyết Vương cũng phải chết!
***
Ô Mông kính cẩn thi lễ:
- Lưu Vân đại nhân chờ chút, ta lập tức đi lấy quà ngay.
Ô Mông đi hướng hậu viện cung phụng đồ đằng.
Tiêu Thần gật đầu ngồi xuống ghế gỗ, ánh mắt bình tĩnh quét qua.
Đồ đằng là một loại cờ xí tượng trưng tinh thần đều có trong mỗi bộ lạc Huyết Mạch Chi Địa, có vô số bộ lạc lớn nhỏ nên đồ đằng cũng đủ loại. Nhưng có một điểm chắc chắn rằng đồ đằng là thần vật tối cao vô thượng của toàn bộ lạc, nó có lực lượng bí ẩn chưa biết.
Vị trí đồ đằng Ô Mông bộ lạc đang có lực lượng kỳ dị bao phủ nguyên Đồ Đằng các. Với tu vi nguyên thần của Tiêu Thần mà cũng cảm nhận uy áp trúc trắc.
Tiêu Thần nhíu mày phân tích giây lát:
- Đồ đằng, vật phẩm này thật thú vị, nhưng không biết lực lượng trong đó đến từ đâu?
Hơi thở này rất xa lạ, trước kia Tiêu Thần chưa từng thấy nên không thể phân biệt được.
- Huyết Mạch Chi Địa thật bí ẩn, ít nhất với thần lực đồ đằng như vậy chưa từng có trong Tu Chân giới của ta.
Bình luận