Đạo (Dịch) – Chương 600

Khuôn mặt Ô Mông tộc trưởng kính cẩn vô cùng kính sợ:

- Thực lực của Lưu Vân đại nhân đúng là mạnh mẽ không gì sánh bằng, dù trong Huyết Vương đại nhân cũng thuộc tồn tại thượng đẳng. Ô Mông bộ lạc ta có thể kết bạn với đại nhân đúng là may mắn lớn.

Tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân xoe tròn mắt đẹp, thấy rung động trong mắt nhau:

- Thì ra Lưu Vân đại nhân mạnh đến mức này!

Mắt Mộc Long đại thúc lóe tia nóng cháy, nhớ lúc trước đám nhóc so sánh gã với Lưu Vân đại nhân làm gã thầm xấu hổ. Đối với Lưu Vân đại nhân có lẽ giết Huyết Sư nho nhỏ như gã chỉ bằng một ngón tay là cùng.

Một người mặc áo xanh đạp hư không đến, sát khí đỏ đậm bao bọc hắn tựa như sát thần giáng thế, từng bước tiến lên kích thích thị giác mãnh liệt.

An Đạt phun ra ngụm máu:

- Phụt!

An Đạt cũng quỳ gối, người run lẩy bẩy.

Gã sợ!

Tộc nhân Ô Mông bộ lạc cung kính thi lễ, khuôn mặt đầy kính sợ:

- Kính chào Lưu Vân đại nhân!

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Đứng lên đi.

Tiêu Thần nhìn đám tộc nhân Sơn Lâm bộ lạc An Đạt, trong mắt lóe tia sáng, hơi thở lạnh băng phát ra.

Tiêu Thần tiếp thừa nhận không thèm giấu chút gì:

- Đúng là ta giết An Quần Sơn, các ngươi muốn sao?

Trong Huyết Mạch Chi Địa thực lực chí cao vô thượng, người cao giai miễn có đủ lý do thì có thể trực tiếp giết người hạ đẳng, sẽ không bị ai chỉ trích.

An Đạt cảm nhận hơi thở mạnh mẽ phát ra từ người Tiêu Thần, trắng mặt nói:

- An Đạt tộc trưởng Sơn Lâm bộ lạc kính chào Lưu Vân đại nhân! Chuyện hôm nay hoàn toàn là hiểu lầm, nếu sớm biết là Lưu Vân đại nhân ra tay thì cho Sơn Lâm bộ lạc ta lá gan bằng trời cũng tuyệt đối không dám tới hỏi tội Lưu Vân đại nhân. Xin Lưu Vân đại nhân nghĩ tình chúng ta không biết mà tha cho Sơn Lâm bộ lạc.

Chọc giận một vị đại nhân rất có thể là Huyết Vương, Sơn Lâm bộ lạc nho nhỏ sẽ không chịu nổi lửa giận đó, sẽ bị giết sạch. Trưởng lão sẽ mở một mắt nhắm một mắt, không ai bênh vực cho Sơn Lâm bộ lạc.

Tiêu Thần nheo mắt, lòng thầm suy nghĩ. Nếu được thì Tiêu Thần không ngại giết hết người Sơn Lâm bộ lạc đến xâm phạm, nhưng làm vậy sẽ đồn ra ngoài, dẫn đến trưởng lão bộ lạc chú ý gây ra uy hiếp không nhỏ với Tiêu Thần, lỡ bị người phát hiện thân phận sẽ sinh ra rắc rối lớn không ngớt.

Cho nên không thể giết đám người này.

Tiêu Thần nhíu mày nói:

- Ta không so đo với người như các ngươi, nhưng từ nay Ô Mông bộ lạc nhận sự che chở của ta. Nếu Ô Mông bộ lạc bị sứt mẻ gì thì ta sẽ quay về đây nhổ tận gốc Sơn Lâm bộ lạc, chó gà không tha!

An Đạt mừng như điên.

Tu luyện huyết lực vô cùng cuồng bạo, nên đại nhân tu vi càng cao sâu thì tính cách càng sát phạt quyết đoán. An Đạt không ngờ Lưu Vân đại nhân sẽ tha cho bọn họ, gã cảm giác như từ địa ngục đến thiên đường.

- Lưu Vân đại nhân yên tâm, An Đạt xin thề với đồ đằng bộ lạc sau này tuyệt đối không đối địch với Ô Mông bộ lạc, thấy người của Ô Mông bộ lạc thì Sơn Lâm bộ lạc ta sẽ chủ động né tránh!

Tiêu Thần nhẹ gật đầu, thản nhiên nói:

An Đạt giật thót, kính cẩn thi lễ:

- Rõ thưa Lưu Vân đại nhân!

An Đạt dẫn tộc nhân Sơn Lâm bộ lạc chậm rãi lùi về hơn mười bước mới dám xoay người kéo theo huyết quang bay nhanh ra ngoài. Bọn họ lo sợ không yên như chó nhà có tang, đâu còn chút gì khí độ uy phong lúc trước.

Một câu quát lùi Sơn Lâm bộ lạc, uy thế đó khiến tộc nhân Ô Mông bộ lạc càng kính sợ.

Ô Mông tộc trưởng cảm kích nói, ngữ điệu vô cùng chân thành:

- Lưu Vân đại nhân, chuyện hôm nay tộc nhân Ô Mông bộ lạc vô cùng cảm kích, nếu đại nhân không ra tay thì chúng ta hôm nay khó tránh khỏi tai nạn lớn.

Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh nói:

- Ô Mông tộc trưởng, nói quá lời, dù sao việc này do Lưu Vân gây ra, Lưu Vân giải quyết là lẽ đương nhiên.

Ô Mông tộc trưởng kính cẩn thi lễ:

- Tóm lại ân tình đại nhân cho Ô Mông bộ lạc chúng ta đều nhớ kỹ, không dám quên chút nào. Hiện tại đại nhân đã xuất quan, chắc hẳn sẽ không ở lâu trong Ô Mông bộ lạc, nhưng trước khi đại nhân đi Ô Mông bộ lạc có món quà dâng lên, xin đại nhân tạm ở lại.

Tiêu Thần cau mày, cỡ như Ô Mông bộ lạc tặng qùa chắc không có ích gì với hắn.

Ô Mông tộc trưởng hiểu suy nghĩ của Tiêu Thần, giải thích rằng:

- Lưu Vân đại nhân có điều không biết, thật ra Ô Mông cũng không rõ món quà này là thứ gì, lúc Ô Mông còn trẻ được một miếng giáp vỡ. Miếng giáp cực kỳ bất phàm hoặc nên nói là có chút quái dị, với ánh mắt của Lưu Vân đại nhân chắc sẽ nhận ra nó là cái gì.

Tiêu Thần nhướng mày, hơi trầm ngâm sau đó nhẹ gật đầu, tuy rằng thời gian gấp gáp nhưng không thiếu giây lát.

Ô Mông tộc trưởng kính cẩn thi lễ, dẫn đường Tiêu Thần đi hướng đồ đằng bộ lạc.

Tộc nhân Ô Mông bộ lạc dần tán đi, ai nấy biểu tình kích động tụ tập thì thầm, toàn bàn tán về Lưu Vân đại nhân, trong mắt tràn đầy hâm mộ kính sợ.

Nghê Lan ngơ ngác đứng tại chỗ nhìn Lưu Vân đại nhân rời đi, lòng hụt hẫng. Với thân phận, thực lực của đại nhân sao có thể ở lại Ô Mông bộ lạc nho nhỏ, sẽ có thiên địa rộng lớn hơn chờ đợi hắn.

- Lưu Vân đại nhân, Nghê Lan sẽ cố gắng tu luyện nhưng không biết hai ta còn cơ hội gặp lại lần thứ hai không. Nếu được thì Nghê Lan nguyện hầu hạ bên cạnh đại nhân.

***

- Huyết Vương, chết tiệt! Không ngờ Lưu Vân là đẳng cấp Huyết Vương, vậy thì ta làm sao báo thù cho Quần Sơn đây! Nhìn nhi tử của mình bị người hại chết, biết rõ hung thủ là ai nhưng không thể giết chết, ta không cam lòng! Không cam lòng! Làm sao đây? Phải làm sao tìm cách giết Lưu Vân kia, với thực lực của Sơn Lâm bộ lạc ta tuyệt đối không làm được!

Sắc mặt An Đạt dữ tợn, trong mắt tràn đầy tơ máu, sát khí lạnh lẽo bạo ngược tràn ngập quanh người. Tộc nhân Sơn Lâm bộ lạc né xa An Đạt tránh cho bị tộc trưởng đại nhân đang nổi khùng giết chết.

Mãi khi quay về Sơn Lâm bộ lạc An Đạt vẫn không tìm ra cách gì.

Dù sao là đẳng cấp Huyết Vương, dù ở trong chủ bộ lạc cũng có thân phận cực kỳ tôn quý. An Đạt không dám lộ ra chút sát khí nào trước mặt Lưu Vân, chỉ có thể giấu tất cả vào lòng, đủ biết gã đang bức bối cỡ nào.

An Đạt âm trầm rống to, toát ra hơi thở âm lạnh làm người run:

- Mở cửa!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...