Đạo (Dịch) – Chương 599

- Sơn Lâm bộ lạc!

Lòng Ô Mông tộc trưởng chùng xuống, sắc mặt âm trầm chắp tay hỏi:

- Thì ra là An Đạt tộc trưởng Sơn Lâm bộ lạc, không biết hôm nay tộc trưởng đại nhân hùng hổ kéo đến có chuyện gì?

Mặt An Đạt âm trầm như nước, mắt lóe tia sáng lạnh thản nhiên nói:

- Ô Mông tộc trưởng, nhi tử yêu quý của lão phu An Quần Sơn hôm nay bị giết, có tộc nhân từng thấy trước đó hắn gặp Nghê Lan, Nghê Hân của Ô Mông bộ lạc các ngươi. Nên lão phu đến muốn hỏi han một phen An Quần Sơn bị ai giết?

An Đạt nói xong quét mắt tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân từ trên xuống dưới, lạnh lùng nói:

- Cho ta biết là ai giết nhi tử duy nhất của ta, không thì hôm nay Ô Mông bộ lạc các ngươi sẽ phải trả giá đắt vì điều này!

Con ngươi Ô Mông tộc trưởng co rút, không ngờ sự việc bị lộ mau vậy. Hiển nhiên An Đạt biết được tin gì nên mới lao thẳng đến chỗ Ô Mông bộ lạc, nếu không cho gã câu trả lời vừa lòng thì hôm nay Ô Mông bộ lạc nguy rồi.

Lưu Vân đại nhân đang tu luyện, bọn họ làm sao ngăn cản Sơn Lâm bộ lạc cường đại đây?

Ô Mông tộc trưởng hít sâu đè xuống nỗi lòng bất an, trầm giọng nói:

- An Đạt tộc trưởng, ta nghĩ tộc trưởng nên biết vì nghênh tiếp chiến đấu sắp đến nên Ni Long chủ bộ lạc đã sớm ra lệnh tuyệt đối không cho phép bộ lạc âm thầm giết nhau, nếu không sẽ có trưởng lão điều tra kỹ. Xin An Đạt tộc trưởng đừng làm việc xúc động, không thì tộc trưởng nên tự hiểu hậu quả thế nào.

An Đạt sắc mặt âm trầm nghe thế không chút dao động:

- Nhi tử của ta đã chết, ta chỉ có một nhi tử, nên vì giết hung thủ ta sẽ không tiếc mọi gía! Nói cho ta biết hung thủ ở đâu, hoặc toàn Ô Mông bộ lạc chôn cùng! Lựa chọn đi, sự kiên nhẫn của ta rất hữu hạn!

Ngoài cửa lớn Ô Mông bộ lạc đã tụ tập hàng trăm tộc nhân, ai nấy mặt trắng bệch, mắt lộ kinh khủng.

Sơn Lâm bộ lạc siêu mạnh, nếu thật sự muốn huyết tẩy Ô Mông bộ lạc thì tất cả mọi người không thể trốn thoát kiếp nạn.

Ô Mông tộc trưởng nhìn tộc nhân kinh hoàng lo sợ, lão liên tục thay đổi sắc mặt. Nếu cứng rắn đánh thì chỉ giây lát tất cả người Ô Mông bộ lạc sẽ bị giết hết.

Ô Mông tộc trưởng cắn răng, ngước đầu lên trầm giọng nói:

- Không sai, Ô Mông bộ lạc ta biết ai giết An Quần Sơn. Nhưng nhi tử của An Đạt tộc trưởng muốn xuống tay với Nghê Lan, Nghê Hân của Ô Mông bộ lạc ta, nên mới bị Lưu Vân đại nhân giết. Bây giờ đại nhân đang tu dưỡng trong Ô Mông bộ lạc. Nhưng ta muốn nhắc nhở An Đạt tộc trưởng, thực lực của Lưu Vân đại nhân không phải bộ lạc nho nhỏ như ngươi và ta có thể khiêu khích. An Đạt tộc trưởng không muốn vời đến tai họa ngập đầu cho Sơn Lâm bộ lạc thì tốt nhất là rút lui đi, nếu không tự gánh lấy hậu quả!

Lôi ra uy danh của Lưu Vân đại nhân tuy sau đó có lẽ sẽ khiến đại nhân bất mãn nhưng Ô Mông không còn lựa chọn nào khác, lão không thể trơ mắt nhìn tộc nhân vô tội bị giết chết.

An Đạt vụt ngẩng đầu, khóe môi cong lên dữ tợn, lạnh lùng nói:

- Quả nhiên các ngươi biết ai giết nhi tử của ta! Lưu Vân? Hắn ở đâu? Giao hắn ra! Sơn Lâm bộ lạc ta muốn dùng cách huyết tế khiến hắn nhận hết thống khổ chết đi! Giao hắn ra!

An Đạt làm tồn tại Huyết Linh nên tràn đầy tự tin, tuy chỉ là Huyết Linh trung phẩm, gã nhiều năm chém giết với huyết thú, huyết lực trong người cực kỳ bá đạo, có cứng rắn đấu với Huyết Linh thượng phẩm cũng không yếu thế nên gã không thèm để bụng lời cảnh cáo của Ô Mông.

Lưu Vân đó không lẽ là Huyết Vương sao?

Nếu đúng là đại nhân đẳng cấp đó sao có thể đến địa vực hẻo lánh nhỏ yếu như bọn họ được, thật nực cười.

Lòng Ô Mông tộc trưởng chùng xuống, sinh ra linh cảm cực kỳ không may trầm giọng nói:

- Lưu Vân đại nhân đang bế quan tu luyện, chúng ta tuyệt đối không thể quấy rầy. Nếu kinh động đại nhân thì ngươi và ta không chịu nổi trách nhiệm! Nếu An Đạt tộc trưởng thật sự muốn gặp Lưu Vân tiền bối thì chờ tại đây hai ngày, chắc đại nhân sẽ xuất quan.

An Đạt cười nhạt, sát khí tứ giăng:

- Các ngươi không chịu giao Lưu Vân ra thì đừng trách Sơn Lâm bộ lạc ta ra tay tàn nhẫn! Hôm nay huyết tẩy Ô Mông bộ lạc ngươi, dù sau này trưởng lão có chất vấn lão phu cũng có thể lấy ra lý do là Ô Mông bộ lạc các ngươi bao che hung thủ giết thiếu tộc trưởng của Sơn Lâm bộ lạc ta. Ta nghĩ lý do này đã đủ. Hành động, vào Ô Mông bộ lạc bắt giữ Lưu Vân, ai dám ngăn cản đều giết! Có chuyện gì bản tộc trưởng một người gánh vác!

Đám tộc nhân Sơn Lâm bộ lạc nghe xong cười dữ tợn nhấc chân chậm rãi áp sát.

An Đạt cười lạnh, trong người tràn đầy khát máu:

- Nhi tử của ta đã chết, các ngươi chôn cùng đi!

Ô Mông tộc trưởng thầm sốt ruột, tuy lão miễn cưỡng đến đẳng cấp Huyết Linh nhưng tuyệt đối không đánh lại An Đạt, huống chi là tộc nhân sau lưng lão.

Mặt Nghê Lan, Nghê Hân trắng bệch liếc hướng viện lạc tộc trưởng. Có lẽ lúc này chỉ có đại nhân ra tay mới giúp Ô Mông bộ lạc thoát khỏi tai nạn, nhưng đại nhân đang tu luyện không biết khi nào xuất quan.

Mới nghĩ vậy hai nữ nhân chợt biến sắc mặt, lộ nét vui mừng.

Lưu Vân đại nhân đã tỉnh!

Một tiếng quát âm trầm truyền đến:

- Hừ! Sơn Lâm bộ lạc nho nhỏ cũng dám càn rỡ trước mặt ta, còn to gan tiến lên thêm một bước thì hôm nay ta cho tất cả ở lại đây hết!

Sát khí bạo ngược hùng dũng dâng trào, liên miên bất tận như sóng dữ bao phủ toàn bộ tộc nhân Sơn Lâm bộ lạc.

Cùng lúc đó, hơi thở hung hãn chậm rãi tràn ngập Ô Mông bộ lạc như mãnh thú thượng cổ ngủ say chậm rãi thức tỉnh, lộ ra dữ tợn với thế gian.

Hơi thở hung hãn muốn xé rách thiên địa.

Ngực An Đạt như bị búa đập trúng, khóe môi tràn ra vệt máu, mắt nhìn chằm chằm nơi phát ra hơi thở, lòng rung động.

Hơi thở hung thần đẳng cấp này cần giết vô số huyết thú mới hình thành được, có thể làm được điều này toàn là đại nhân chuyển động, dù ở chủ bộ lạc cũng có địa vị cực kỳ cao quý.

- Không lẽ Ô Mông nói thật? Lưu Vân đúng là đại nhân không thể trêu vào? Nếu vậy thì nên làm sao đây? Sơn Lâm bộ lạc ta đụng chạm Lưu Vân đại nhân, dù hắn giết hết người Sơn Lâm bộ lạc thì trưởng lão cũng sẽ không xen vào. Làm sao bây giờ?

Lòng An Đạt khủng hoảng, tộc nhân đứng sau lưng gã bị hơi thở hung thần đè ép quỳ xuống đất, mặt trắng bệch run cầm cập.

Tộc nhân Ô Mông bộ lạc tuy cảm ứng hơi thở giết người mạnh mẽ nhưng không bị áp chế chút nào.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...