An Đạt im lặng một lúc, lạnh lùng nói:
- Giang Hà, ngươi đi tìm bọn họ đến đây hết, hôm nay ta phải điều tra tra ra manh mối chuyện này!
Thủ lĩnh Giang Hà vội vàng bước ra:
- Tuân lệnh tộc trưởng đại nhân!
Giây lát sau Giang Hà quay về, mấy tộc nhân trẻ tuổi của Sơn Lâm bộ lạc theo sau. Bình thường bọn họ xem An Quần Sơn như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, quan hệ thân thiết. Nhưng giờ phút này biết thiếu tộc trưởng bị người giết thì ai nấy mặt trắng bệch, không dám thở mạnh sợ vời rắc rối đến cho mình.
Thủ lĩnh Giang Hà chắp tay thi lễ:
- Tộc trưởng đại nhân, tất cả đều ở đây, có vấn đề gì tộc trưởng cứ hỏi.
Giang Hà nói xong khoanh tay đứng một bên.
Ánh mắt An Đạt âm trầm nhìn mấy tộc nhân trẻ, uy áp mờ nhạt phát ra khiến sắc mặt bọn họ càng trắng hơn. Cả đám quỳ xuống, vô cùng hãi hùng.
An Đạt âm trầm nói:
- Nói đi, hôm nay thiếu tộc trưởng đi hoang dã vì chuyện gì, tại sao bị người giết? Nói hết chuyện các ngươi biết ra, nếu không xử theo tộc quy!
Nhi tử yêu quý bị giết hoàn toàn chọc giận An Đạt, lòng dâng lên sát khí.
Mấy tộc nhân Sơn Lâm bộ lạc nghe vậy người cứng ngắc, ánh mắt không hẹn mà cùng nhìn hướng một tộc nhân nhỏ gầy.
Miệng Tào Lâm đắng nghét, bị mấy người nhìn khiến gã kinh hoàng.
Tào Lâm cứng người, toàn thân dựng đứng lông tơ.
Ánh mắt An Đạt lạnh lùng nhìn Tào Lâm chằm chằm, ngữ điệu bình tĩnh nhưng lạnh lẽo làm người ta sợ hãi:
- Tào Lâm, hôm nay thiếu tộc trưởng đi chỗ nào, nói!
Mặt Tào Lâm tái xanh, trán rịn mồ hôi nhưng gã không dám lau, bị tộc trưởng ép hỏi làm gã suýt đứt dây thần kinh, không dám giấu diếm chút nào.
- Hồi bẩm tộc trưởng đại nhân, hôm nay thiếu tộc trưởng. . . Thiếu tộc trưởng tiến vào hoang dã vì âm thầm ra tay bắt lấy đôi tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân của Ô Mông bộ lạc. Lần trước cầu thân không thành công thì thiếu tộc trưởng nhớ mãi không quên, cố ý phái tộc nhân giỏi về điều tra đi canh giữ bên ngoài Ô Mông bộ lạc. Hôm nay xác nhận chỉ có hai tỷ muội vào hoang nguyên, thế là tộc trưởng mang theo ba tộc nhân đẳng cấp Huyết Sư vào hoang nguyên, còn về tại sao bị người giết thì Tào Lâm không hay biết gì, xin tộc trưởng đại nhân minh xét!
Tính cách An Đạt bạo ngược, thủ đoạn tàn nhẫn, hơi có gì không vừa ý là sẽ ra tay giết. Nhiều tộc nhân đều chết trong tay An Đạt, nên Tào Lâm rất kinh hoàng. Khiến Tào Lâm sợ nhất là kế hoạch đi hoang dã cướp tỷ muội Nghê gia là gã đưa ra, nếu bị tộc trưởng đại nhân biết chuyện này thì . . . Cổ họng Tào Lâm khô khốc.
Cường giả Sơn Lâm bộ lạc ở trong phòng mặt không đổi sắc, lòng thầm cười nhạt. An Quần Sơn quen thói háo sắc ai chẳng biết, có người thân, bằng hữu từng chịu thiệt trong tay tiểu tử này, giờ biết gã mất mạng vì chuyện này thì bọn họ rất vui vẻ.
Tất nhiên bọn họ không dám lộ ra tâm tình chút nào, nếu không tộc trưởng đại nhân tức giận sẽ xé vụn họ ra.
Mặt An Đạt lạnh băng thì thào:
- Ô Mông bộ lạc!
Mắt An Đạt lấp lóe sát khí:
- Quần Sơn, phụ thân sẽ báo thù cho ngươi, dùng đủ kiểu hành hạ kẻ hại người rồi mới giết chết, để an ủi sáng tạo ngươi ở trên trời!
An Đạt đột nhiên ra tay một chưởng oanh giết Tào Lâm, máu thịt tứ tung.
- Đừng tưởng lão phu không biết, nhi tử của ta luôn nghe lời ngươi, chuyện hôm nay tất nhiên có ngươi lên kế hoạch. Quần Sơn bị hại chết thì ngươi cũng chết theo đi!
An Đạt nổi khùng lên giết người, thủ đoạn tàn nhẫn làm tu luyện giả Sơn Lâm bộ lạc đứng trong phòng câm như hến.
An Đạt bạo ngược gầm rống:
- Các vị đầu lĩnh, lập tức triệu tập các tộc nhân cùng ta đi Ô Mông bộ lạc! Nếu việc này đúng là liên quan đến họ thì Sơn Lâm bộ lạc không tiếc mọi gái huyết tẩy, giết đến gà chó không tha!
- Tuân lệnh tộc trưởng đại nhân!
Không ai dám cãi lệnh An Đạt đang nổi khùng, tất cả bước nhanh đi nối đuôi nhau ra ngoài, tiếng quát la vang lên trong bộ lạc.
Lát sau năm trăm tộc nhân mạnh nhất tộc bị triệu tập. Mặt An Đạt dữ tợn phất tay, huyết quang bao bọc người gã hóa thành luồng sáng đỏ xé gió bay đi.
Năm trăm tộc nhân Sơn Lâm bộ lạc đi theo, sát khí lạnh lẽo.
Trong Ô Mông bộ lạc, thiếu niên tạm nghỉ giữa chừng tu luyện vây tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân líu ríu tìm hiểu:
- Nghê Lan tỷ tỷ, Lưu Vân đại nhân lợi hại lắm sao? Đại nhân còn lợi hại hơn Mộc Long đại thúc ạ?
- Mộc Long đại thúc là Huyết Sư thượng phẩm, thực lực siêu mạnh. Trông Lưu Vân đại nhân rất trẻ tuổi, hình như gần bằng tuổi hai vị tỷ tỷ, tại sao có thể là đại nhân siêu lợi hại được?
- Ta cũng cảm thấy Mộc Long đại thúc lợi hại hơn chút!
Nghê Lan cười cười lắc đầu, mắt đẹp cong thành hình trăng khuyết xinh đẹp.
- Thực lực của Lưu Vân đại nhân đến cảnh giới nào? Có thể đi qua Hoang Dã Chi Nguyên mà bình yên thì ít nhất cũng đại nhân đẳng cấp Huyết Vương.
- Đại nhân Huyết Vương trẻ tuổi như vậy sau này sẽ tương lai sáng lạn.
Mộc Long đại thúc lắc đầu, tuy gã không rõ ràng về Lưu Vân đại nhân nhưng từ cảm ứng hơi thở thì gã biết chắc mình tuyệt đối không đánh lại đại nhân.
Mộc Long nói:
- Được rồi bọn nhóc, các ngươi không được chất vấn thực lực của Lưu Vân đại nhân, coi chừng bị tộc trưởng đại nhân biết sẽ nghiêm khắc trừng phạt các ngươi. Nghỉ ngơi xong rồi bắt đầu tu luyện đi, bây giờ chịu chút đau khổ tương lai khi đấu với huyết thú thì các ngươi mới bớt chút nguy hiểm.
Đám nhóc than thở nhưng không lề mề, nhanh chóng xếp hàng nghe Mộc Long đại thúc giảng dạy. Trong Ô Mông bộ lạc bọn họ đã thấy quá nhiều tộc nhân chết trong miệng huyết thú, muốn sống lâu dài thì phải cố gắng tu luyện.
Lúc này trong bộ lạc đột nhiên truyền ra hơi thở mạnh mẽ.
- Là bằng hữu của bộ lạc nào đến Ô Mông bộ lạc ta, lão phu không có từ xa tiếp đón xin đừng trách.
Ô Mông tộc trưởng biểu tình trầm trọng, huyết quang bao bọc người lão xuất hiện trên bầu trời bộ lạc. Cùng lúc đó bờ tường quanh bộ lạc lấp lóe huyết quang nhạt ngưng tụ thành một vòng bảo vệ bao trùm Ô Mông bộ lạc lại.
Mộc Long đại thúc, tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân biến sắc mặt vội xua đám nhóc giải tán, phát ra tín hiệu cảnh giới.
Vù vù vù vù vù!
Trong tiếng xé gió, bóng sáng huyết quang bắn tới đáp xuống bên ngoài Ô Mông bộ lạc. Huyết quang thu về lộ ra tu luyện giả trong đó.
Bình luận