Tu luyện!
Bí Huyết thuật là một loại bí pháp tiền bối đại năng của các tộc vắt óc cực khổ sáng tạo ra, sau khi tu luyện sẽ chuyển hóa pháp lực thành huyết lực, tránh cho khi sử dụng thần thông bị lộ thân phận dẫn đến tu luyện giả Huyết Mạch Chi Địa tiêu diệt.
Tiêu Thần lật tay lấy ra một ngọc giản cổ xưa, thần thức chui vào trong xem xét kỹ càng, xác nhận hoàn toàn khắc dấu thần thông này vào óc không có sót một chữ nào, sau đó bóp nát ngọc giản.
Đã ghi nhớ rồi thì không thể giữ thứ này bên người, nếu bị người phát hiện chẳng phải là sinh ra rắc rối?
- Bí Huyết thuật được sáng tạo rất tinh xảo, có thể khiến pháp lực dính chút hơi thở huyết mạch ngụy trang thành huyết lực, bản chất thì không chút thay đổi. Nhưng loại bí pháp này chỉ cho tu sĩ các tộc sử dụng, trong người không có lực lượng huyết mạch để dung hợp thì có cầm ngọc giản, biết bí pháp cũng vô ích.
Tiêu Thần ngâm khẽ, lặp đi lặp lại ghi nhớ, sau đó hít sâu, từ từ khiến tinh thần trống rỗng.
- Bắt đầu tu luyện Bí Huyết thuật, trong vòng một tháng phải hoàn thành.
Tiêu Thần nhắm mắt vận chuyển pháp lực, một tia lực lượng huyết mạch mỏng manh phát ra, tràn ngập không gian.
Thời gian dần trôi, hai mươi lăm ngày qua trong chớp mắt.
Trong phòng một tia huyết lực cuối cùng ngoài người bị Tiêu Thần hút vào trong, hắn từ từ mở mắt ra, đôi mắt dịu dàng lóe tia tán thán:
- Cách che giấu thật tinh diệu, làm như vậy miễn không bị người dùng thủ đoạn chuyên môn trắc nghiệm thì tuyệt đối sẽ không bị phát hiện.
Tu luyện Bí Huyết thuật xong khí chất của Tiêu Thần hơi thay đổi, ánh mắt liếc qua cực kỳ bá đạo, khí thế ngạo nghễ.
Chỉ vì sau khi ngụy trang thì hơi thở linh lực quá bá đạo.
Tiêu Thần cau mày, lòng máy động thu giấu loại bá đạo này, trở về bộ dạng bình thường dịu dàng. Tiêu Thần đứng dậy đẩy mở cửa ra.
Linh Chi ngồi trên bàn đá, trông thấy Tiêu Thần thì rất hưng phấn, mắt to sáng lấp lánh:
- Tiêu Thần đại ca xuất quan rồi!
Tiêu Thần nhìn Linh Chi, thầm thở dài. Vì Linh Chi là vật sinh ra trong Tả Mi Đạo Tràng, hơi thở liên kết với đạo tràng nên chưa thể rời đi được. Dù Tiêu Thần muốn cho Linh Chi ra ngoài ở một thời gian cũng hết cách.
Linh Chi là tinh linh thảo mộc có linh trí, có lẽ trong lòng rất cô đơn.
Tiêu Thần càng nhìn Linh Chi càng thấy thương:
- Ừm! Lần này bế quan chỉ là tu luyện chút chuyện vặt nên thời gian rất ngắn.
Tiêu Thần không thể mãi mãi ở trong Tả Mi Đạo Tràng, Lãnh Thập Nhị thì cần kế thừa truyền thừa đạo sát phạt của Tả Mi Đạo Cung, giờ đang điên cuồng tu luyện. Nghe Linh Chi nói trừ ngày đầu tiên đến còn thấy mặt Lãnh Thập Nhị ra sau đó không thấy bóng dáng nữa.
Tiêu Thần hơi mong chờ về Lãnh Thập Nhị, chắc khi nào gã hoàn chỉnh kế thừa mạch Sát Đạo, chịu đựng được sát ý luyện thể sẽ là cánh tay đắc lực cho hắn.
Lòng máy động, Tiêu Thần do dự nói:
- Một mình Linh Chi sống trong đạo tràng có thấy cô đơn không?
Tiểu nha đầu nghe vậy nụ cười đông trên mặt, cứng ngắc cố che giấu, cười gượng nói:
- Không đâu, lúc Tiêu Thần đại ca không ở thì ta có thể trở về bản thể hôn mê, hoặc tìm thụ bá nói chuyện.
Lòng Tiêu Thần máy động, biểu tình trầm trọng nói:
Linh Chi ngước đầu lên, mắt sáng lấp lánh. Miễn có thể giúp đỡ thiếu tông chủ thì chuyện khổ cực đến mấy nàng đều chịu làm.
Tiêu Thần nhẹ nhàng ấn tay lên trán Linh Chi, một phù văn thoáng hiện ẩn vào trong:
- Từ hôm nay Linh Chi là thống lĩnh Y Đạo của Tả Mi Đạo Tràng ta, có đạo văn thừa nhận, sau hôm nay Linh Chi có thể tự do ra vào nơi chứa điển tịch Y Đạo, nhận truyền thừa Y Đạo. Tiểu Linh Chi cố lên, sau này vì phục hồi Tả Mi Đạo Tràng Tiêu Thần sẽ phải liều mạng với kẻ thù, khi đó bị thương phải nhờ vào Linh Chi chữa trị rồi.
Mắt Linh Chi đỏ ửng, môi hé mở vội gật đầu.
Đại biểu cho Tả Mi Lục Đạo là sáu truyền thừa cao nhất cung chủ Tả Mi Đaọ Cung truyền thừa ra ngoài, địa vị thống lĩnh vô cùng cao quý, một tinh linh thảo mộc nho nhỏ như nàng không thể nào so sánh được. Nhưng vừa rồi Tiêu Thần ban cho đạo văn thống lĩnh Y Đạo, từ nay Linh Chi là thống lĩnh Y Đạo trong Tả Mi Lục Đạo.
- Tiểu nha đầu chăm chỉ tu luyện vào, không thì sau này không chữa trị vết thương được sẽ bị người cười. Được rồi, Tiêu Thần đại ca còn việc phải làm, không ở lại đây lâu. Hy vọng lần sau khi đại ca đi vào thì tiểu nha đầu đã bắt đầu nhận truyền thừa Y Đạo.
Tiêu Thần vuốt đầu nhỏ của Linh Chi, bước ra một bước hòa vào hư không biến mất.
Sau khi Tiêu Thần rời đi Linh Chi giơ tay lau hốc mắt đỏ hoe, cười nói:
- Đúng là phải cố gắng tu luyện, không thì sau này làm sao chữa thương cho Tiêu Thần đại ca. Ta muốn trở thành Y Đạo Thánh Thủ tốt nhất, dù Tiêu Thần đại ca bị thương nghiêm trọng cỡ nào cũng không phải lo lắng. Linh Chi sẽ cố gắng!
***
Sơn Lâm bộ lạc.
Sơn Lâm bộ lạc là một trong các bộ lạc mạnh nhất trong phạm vi mấy ngàn dặm, có hơn vạn nhân khẩu. Bộ lạc dựng tường cao, mời trận pháp đại sư khắc ấn phù văn tự động hấp thu huyết lực kéo dài phòng ngự, thực lực mạnh hơn Ô Mông bộ lạc rất nhiều.
Trong một đình viện to lớn nằm giữa bộ lạc, tộc trưởng Sơn Lâm bộ lạc biểu tình đau thương nhìn cục thịt rách nát không biết đâu là đầu mình tay chân đặt dưới đất, trong đó có nhi tử gã yêu thương nhất, An Quần Sơn.
An Quần Sơn đã chết, bị người dùng thủ đoạn cực kỳ hung tàn giết cách Sơn Lâm bộ lạc không xa.
Trong phòng tràn ngập mùi máu thoang thoảng, tất cả cường giả Sơn Lâm bộ lạc tập hợp lại. Dù trong lòng nghĩ gì thì mặt ngoài ai nấy lộ vẻ đau thương tức giận, tránh cho chọc giận tộc trưởng chuốc rắc rối.
An Đạt gầm rống:
- Chết tiệt! Là ai giết An Quần Sơn của ta? Dám giết nhi tử duy nhất của ta, ta muốn kẻ đó chết!
Hơi thở mạnh mẽ bộc phát bao trùm nguyên đình viện, từ hơi thở thì đến cảnh giới Kim Đan trung kỳ Huyết Linh, xem như cao thủ trong chỗ này.
- Ai nói cho ta biết hôm nay nhóm An Quần Sơn đi đâu, tại sao bị người giết?
An Đạt dứt lời không gian đông lại, một mảnh tĩnh lặng.
Đáy mắt An Đạt lóe sắc đỏ, thuộc hạ yên lặng làm lửa giận trong lòng gã cháy càng dữ hơn.
Một thủ lĩnh Sơn Lâm bộ lạc đứng tay trái bên dưới tiến lên một bước cung kính nói:
- Tộc trưởng đại nhân, chúng ta không biết ngày thường thiếu tộc trưởng đi đâu, có lẽ tộc trưởng có thể triệu hoán tiểu bối bình thường hay đi chung với thiếu tộc trưởng, có lẽ bọn họ biết.
Bình luận