Đạo (Dịch) – Chương 596

Được Lưu Vân đại nhân thích cũng là một loại vinh hạnh đúng không? Nhưng muội muội thì sao đây? Đại nhân muốn hai tỷ muội . . .? Ôi chao, ngại chết mất. Hơn nữa nếu Nghê Hân bị đại nhân . . . sợ là có rắc rối.

Trong lòng Nghê Lan suy nghĩ lung tung, tiểu viện đã ở trước mắt.

Nghê Lan đỏ mặt thi lễ cung kính nói:

- Mời Lưu Vân đại nhân.

Tiêu Thần thầm cau mày, sự việc có gì đó kỳ kỳ, hắn chỉ có thể nhẹ gật đầu đi vào trong.

Viện lạc không lớn nhưng rất sạch sẽ gọn gàng, gieo trồng một số hoa cỏ thường được cắt tỉa, mọc tươi tốt.

- Mời Lưu Vân đại nhân ngồi, ta đi chuẩn bị chút thức ăn cho đại nhân.

Nghê Lan xoay người định đi.

Tiêu Thần xua tay nói:

- Không cần.

Tiêu Thần không quá ham thích miếng ăn, giờ cần tranh thủ thời gian tu luyện bí pháp xong xuôi rồi rời khỏi Ô Mông bộ lạc đi thành trì, bắt đầu thu thập huyết tinh.

Huyết tinh là một vật kết tinh đều có trong cơ thể tu luyện giả hoặc yêu thú Huyết Mạch Chi Địa, giống Nguyên Anh trong người tu sĩ Kim Đan, ngưng tụ huyết lực tinh thuần hình thành. Tu sĩ các tộc như Tiêu Thần cần thu thập nhiều huyết tinh rồi luyện hóa dung nhập một tia huyết lực tinh thuần vào cơ thể.

Luyện hóa huyết tinh càng nhiều càng tinh thuần sẽ có lợi rất lớn cho bản thân. Làm sao kiếm được huyết tinh thì tùy vào thủ đoạn của tu sĩ.

Nghê Lan không biết suy nghĩ trong lòng Tiêu Thần, nên nghe câu đó thì trái tim đập nhanh hoảng loạn. Không lẽ đại nhân muốn ngay bây giờ? Tuy Nghê Lan đã chuẩn bị tâm lý nhưng còn đang ban ngày, Nghê Hân chưa trở về, đại nhân sốt ruột vậy sao?

Nghê Lan không muốn nhưng vẫn xoay người lại, lòng thầm thất vọng. Thì ra Lưu Vân đại nhân giống như nam nhân khác, chỉ muốn chiếm hữu thân thể của bọn họ.

Tiêu Thần thấy Nghê Lan lộ vẻ mặt cay đắng, tim hắn rớt cái bịch, đang định nói gì thì có người đẩy mở cửa viện, hai người cười giỡn vào trong sân.

Người đến là Nghê Hân và một tu luyện giả trẻ tuổi của Ô Mông bộ lạc.

Hai người thấy Tiêu Thần ngồi ở ghế chính trong phòng khách thì biến sắc mặt. Nghê Hân tái mặt, tu luyện giả Ô Mông bộ lạc thì mắt lộ tia kinh ngạc, tức giận.

Nghê Lan thót tim. Ô Mông bộ lạc nho nhỏ không thể khiêu khích thực lực của Lưu Vân đại nhân, nếu chọc giận đại nhân sợ là sẽ mang đến tai họa ngập đầu cho bọn họ.

- Nghê Hân, Lưu Vân đại nhân quyết định tạm ở lại nhà chúng ta, sao không mau đi lên chào.

Nghê Lan do dự một chút, khẽ nói:

- Nghê Sơn, hôm nay trong nhà chúng ta có khách nên không giữ ngươi ở đây, đi trước đi.

Nghê Hân cúi đầu chậm rãi thả tay Nghê Sơn ra, từ từ đi vào phòng khách, người như con rối mất hồn.

Biểu tình Nghê Sơn tức giận hung tợn trừng mắt Tiêu Thần, gã lặng im một lúc chợt sải bước tiến lên quỳ xuống:

- Lưu Vân đại nhân, ta nghe Nghê Hân nói đã biết sự việc, là đại nhân cứu mạng tỷ muội bọn họ. Đại nhân nêu bất cứ yêu cầu gì thì Ô Mông bộ lạc ta nên tuân theo. Nhưng hôm nay xin đại nhân hãy tha cho Nghê Hân, nàng là cô nương mà lòng Nghê Sơn yêu nhất. Vì báo đáp ân tình nàng nợ đại nhân, Nghê Sơn có thể phụng đại nhân làm chủ, hy vọng đại nhân tha cho nàng!

Nghê Sơn nói xong dập đầu, mặt đất rung rung, trán đỏ hồng.

Mắt Nghê Lan lộ tia bất nhẫn rồi lại sợ chọc giận Lưu Vân đại nhân, nàng do dự một lúc cung kính nói:

- Lưu Vân đại nhân, nếu người cần thì Nghê Lan có thể tùy đại nhân đòi lấy nhưng Nghê Hân và Nghê Sơn sớm tình đầu ý hợp, xin đại nhân hãy bỏ qua cho nàng.

Nghê Lan thướt tha quỳ xuống, khuôn mặt cay đắng.

Tiêu Thần cau mày, hắn đã hiểu có chuyện gì, thầm cười khổ.

Tiêu Thần xua tay:

- Được rồi, các người đứng lên đi. Có lẽ các người hiểu lầm ý của ta. Lưu Vân chỉ muốn tìm một nơi tạm nghỉ, tu luyện phục hồi hao tổn trong người chứ không hề có ý gì khác. Các người . . . Ài, thôi thì ta đổi một chỗ khác vậy.

Tiêu Thần nói xong đứng lên, lắc đầu đi ra ngoài.

Tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân khá đẹp nhưng Tiêu Thần khinh thường làm chuyện như vậy, huống chi trong lòng hắn có Tử Yên, Nguyệt Vũ, không suy nghĩ người khác.

Trên đời có biết bao mỹ nhân, nhiều như nước sông, được một gáo là đã vô cùng may mắn, cần gì tham lam không biết đủ tự chuốc buồn phiền.

Tiêu Thần rời đi. Nghê Lan, Nghê Hân, Nghê Sơn nhìn nhau sau đó mặt trắng bệch.

Tiêu đời, Lưu Vân đại nhân tức giận.

Nhớ lại Lưu Vân đại nhân lộ ra thực lực, tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân mặt không chút máu.

Nghê Sơn cắn răng trầm giọng nói:

- Là vì ta nên mới đắc tội Lưu Vân đại nhân, Nghê Sơn sẽ đến tự sát trước mặt đại nhân, hy vọng sẽ không liên lụy bộ lạc.

Nghê Lan, Nghê Hân cùng gật đầu, dù phải chết cũng không thể liên lụy bộ lạc.

Nhưng khi ba người trắng mặt đến nhà tộc trưởng thì báo cho biết Lưu Vân đại nhân đã bế quan, căn dặn tuyệt đối không cho phép ai quấy rầy.

- Hình như chúng ta thật sự oan uổng Lưu Vân đại nhân.

Nghê Sơn thở phào lau mồ hôi trán, cười khờ:

- Ta biết ngay mà, Lưu Vân đại nhân sao có thể là loại tiểu nhân lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn được, nhưng hy vọng đại nhân đừng vì chuyện này âm thầm tức giận.

Nghê Hân lườm Nghê Sơn, nũng nịu hừ mũi:

- Chắc không đâu, Lưu Vân đại nhân rộng rãi, như chúng ta làm sao tưởng tượng được.

Nghê Lan đứng không xa nhìn nơi Lưu Vân đại nhân bế quan, không hiểu sao lòng hơi hụt hẫng.

Có lẽ trong lòng nàng rất muốn hầu hạ Lưu Vân đại nhân.

***

Trong phòng tu luyện trong viện lạc Ô Mông tộc trưởng. Tiêu Thần ngồi khoanh chân, thần thức bay ra khỏi người quét qua phòng tu luyện, xác định không có gì khác lạ hắn mới vừa lòng gật đầu.

Tiêu Thần phất tay bày ra một tầng cấm chế, tuy lo dao động pháp lực sẽ bị lộ thân phận nên hắn không dám dốc hết sức, nhưng cấm chế mạnh đủ ngăn cản đỉnh Huyết Vương Nguyên Anh, chắc sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn.

- Tranh thủ thời gian tu luyện Bí Huyết thuật, chờ ngụy trang pháp lực thành huyết lực rồi rời khỏi đây ngay.

Thời gian mười năm tuy không ngắn nhưng Tiêu Thần cần tăng huyết mạch lên đến đẳng cấp phản tổ, cần luyện hóa số lượng huyết tinh siêu khủng bố, nên hắn không thể qua loa sơ sẩy được.

Tay Tiêu Thần lóe sáng linh quang, một cục đá màu đen hiện ra trong tay, hắn chợt biến mất.

Tiêu Thần đứng trong Tả Mi Đạo Tràng, khóe môi cong lên. Tu luyện Bí Huyết thuật trong chỗ này tốc độ chảy thời gian gấp ba mươi lần, bên ngoài một ngày là Tiêu Thần đã tu luyện xong rồi.

Tiêu Thần đẩy cửa vào, Tiêu Thần khoanh chân ngã ngồi xuống bồ đoàn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...