Tiêu Thần gật đầu, không khách sáo chối đẩy. Trên Bột Hải đại lục phân chia đẳng cấp tu luyện giả nghiêm khắc hơn, nghe bọn họ mở miệng kêu đại nhân là biết.
Trong phòng khách. Tiêu Thần ngồi ở ghế chính, Ô Mông ngồi dưới tay, Nghê Lan bưng trà lên xong kính cẩn đứng một bên.
Tiêu Thần nhấp ngụm linh trà, mùi vị thơm ngát vào miệng hóa thành các dòng khí nóng hòa vào thân thể, tuy không giúp ích gì cho việc tu luyện nhưng hưởng thụ cũng tốt.
Tiêu Thần cười khẽ:
- Trà ngon.
Khuôn mặt già nua nở nụ cười, năm xưa Ô Mông vô tình hái được linh trà, luôn cất chứa tiếc không nỡ uống. Chỉ khi trưởng lão chủ bộ lạc đến Lưu Vân đại nhân mới lấy ra một ít.
- Không biết Lưu Vân đại nhân muốn hỏi chuyện gì? Ô Mông bộ lạc ta tuy nhỏ yếu xa xôi nhưng có thể biết chuyện bình thường.
Tiêu Thần lặng im chốc lát sau nét mặt đăm chiêu nói:
- Ô Mông, tử đệ mà bộ lạc Lưu Vân xuất thân sau khi trưởng thành sẽ một mình rời đi du lịch thử thách, khi nào hoàn thành nhiệm vụ mới có thể quay về bộ lạc. Nhưng tháng trước vì truy sát một con huyết thú khiến ta bị lạc hướng, chỉ có thể không ngừng đi lang thang trong hoang dã mãi đến hôm nay mới đến Ô Mông bộ lạc. Nên ta muốn biết nơi này thuộc về bộ lạc nào, xung quanh có thành trì gì không.
Bàn tay bưng tách trà của Ô Mông tộc trưởng run rẩy suýt làm rớt bể, lão vụt ngẩng đầu, mắt lộ tia khó tin lạc giọng nói:
- Không lẽ đại nhân là sâu trong Hoang Dã Chi Nguyên đến?
Nghê Lan trợn to mắt đẹp nhìn Tiêu Thần chằm chằm, càng có vẻ kính sợ hơn.
Hoang Dã Chi Nguyên là một mảnh đất rộng lớn từ bộ lạc nhỏ như Ô Mông bộ lạc đi ngàn dặm hướng nam mới thấy. Nơi đó có vô số huyết thú sống, thực lực vô cùng mạnh mẽ, nghe đồn sâu trong Hoang Dã Chi Nguyên có huyết thú Huyết Vương hay đẳng cấp cao hơn nữa.
Chỗ đó là mộ của tu luyện giả, ai to gan vào trong đều không sống sót trở ra được.
Trong trí nhớ của Ô Mông ba trăm năm trước lúc lão còn là một Huyết Linh từng nghe nói có thần thông Huyết Vương cường đại vì tìm một thứ gì đã vào Hoang Dã Chi Nguyên, nhưng sau này vị đại nhân này mất hết tin tức, không đi ra nữa.
Có thể vượt qua Hoang Dã Chi Nguyên thì tu vi của Lưu Vân đại nhân đến trình độ nào?
Tiêu Thần cau mày, có vẻ Ô Mông, Nghê Lan hiểu lầm chuyện gì nhưng hắn cũng không cách nào giải thích, đơn giản mặc nhận.
- Có lẽ vậy, giờ ta cũng không biết mình đang ở đâu nên mới hỏi thăm Ô Mông.
Ô Mông tộc trưởng miễn cưỡng bình ổn nỗi lòng kích động, ánh mắt nhìn Tiêu Thần tăng thêm sự kính sợ. Đại nhân vượt qua được Hoang Dã Chi Nguyên chắc siêu mạnh trong chủ bộ lạc.
- Hồi bẩm Lưu Vân đại nhân, hiện người đang ở Ô Mông bộ lạc phụ thuộc Ni Long chủ bộ lạc.
Tiêu Thần cau mày suy nghĩ kỹ nhưng không có tin tức gì về Ni Long bộ lạc, xem ra tu sĩ Cơ gia chưa từng đến đây. Có lẽ Ni Long bộ lạc mới nổi lên ba ngàn năm nay.
- Ô Mông, chỗ ngươi có bản đồ khu vực xung quanh không? Ta có thể trao đổi bằng báu vật.
Ô Mông nói xong bàn tay lóe huyết quang, một cục đá màu xanh hiện ra trong tay lão.
Một lát sau.
- Được rồi, Lưu Vân đại nhân, bên trong ta đã sao chép bản đồ chính xác nhất trong tộc. Nhưng vì thực lực của Ô Mông bộ lạc có hạn, e rằng bản đồ không chính xác. Sau khi đại nhân vào thành nên tìm cách tìm một bộ khác, miễn không dính dáng đến quân sự thì trong cửa hàng đều có bán.
Tiêu Thần vừa lòng gật đầu nhận lấy cục đá màu xanh.
Tiêu Thần biết cục đá này giống ngọc giản của Tu Chân giới, có thể chứa nhiều tin tức, đưa thần thức vào là có thể xem xét nội dung trong đó.
Tiêu Thần phân ra chút thần thức vào trong đá xanh, hắn từ từ nhắm mắt lại lát sau mở ra, khắc ấn toàn bộ nội dung vào nguyên thần. Phạm vi bản đồ không lớn, khá thô ráp nhưng đều có đánh dấu vị trí thành trì quan trọng, tạm thời đủ dùng.
Tiêu Thần trầm ngâm nói:
- Ô Mông tộc trưởng, Lưu Vân lang thang trong hoang dã đã lâu nên muốn ở tạm tại đây hai ngày rồi mới đi, không biết có tiện không?
Tu luyện giả Huyết Mạch Chi Địa Bột Hải đại lục tu luyện huyết lực, khác hẳn với linh khí của Tu Chân giới, là hai loại lực lượng thuộc tính khác nhau. Tu sĩ các tộc như Tiêu Thần sau khi đi vào cần tu luyện một loại bí pháp hấp thu huyết lực ngụy trang pháp lực, không thì rất có thể sẽ bị lộ thân phận. Nguyên thần thì không sao, vì tu luyện giả Huyết Mạch Chi Địa cũng tu luyện thần thức, hai bên không có chênh lệch gì.
Ô Mông tộc trưởng nghe vậy rất mừng, có thể giữ Lưu Vân đại nhân lại dù chỉ hai ngày cũng là vinh hạnh vô cùng cho nguyên Ô Mông bộ lạc. Nếu trong thời gian này lôi kéo chút quan hệ với đại nhân thì quá tuyệt vời. Nếu Lưu Vân đại nhân để lại một chút huyết mạch thì cực kỳ hoàn mỹ.
- Toàn Ô Mông bộ lạc hoan nghênh Lưu Vân tiền bối tạm ở lại, đây là quang vinh cho toàn bộ lạc ta. Không biết tiền bối muốn ở đâu? Tiền bối nêu yêu cầu gì ra Ô Mông bộ lạc đều sẽ đồng ý.
Tiêu Thần thầm cau mày, hắn chỉ muốn ở tạm để tu luyện bí pháp tránh cho khi gặp nguy hiểm không thể đánh hết sức, nhưng Ô Mông tộc trưởng nói chuyện hơi kỳ.
Tiêu Thần nhẹ lắc đầu dằn suy nghĩ xuống, thản nhiên nói:
- Nếu vậy thì ta sẽ ở lại nhà Nghê Lan đi, tránh cho sinh ra nhiều rắc rối.
Ô Mông tộc trưởng nghe vậy mắt lóe tia sáng hiểu ra, cung kính nói:
- Ánh mắt của đại nhân thật độc đáo, tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân là cô nương xinh đẹp nhất Ô Mông bộ lạc chúng ta. Thế thì lão Ô Mông không giữ đại nhân lại nữa. Nghê Lan hãy đưa Lưu Vân đại nhân về nhà, nhớ hầu hạ cẩn thận, thỏa mãn mọi yêu cầu của đại nhân biết chưa?
Mặt Nghê Lan đỏ rực từ lâu, khẽ dạ rồi chạy nhanh ra ngoài.
Tiêu Thần cau mày, chắp tay chào đứng dậy rời đi.
Ô Mông tộc trưởng đưa đến ngoài viện, nói nhỏ:
- Hy vọng hai nha đầu Nghê Lan, Nghê Hân may mắn chút. Nếu có thể làm Lưu Vân đại nhân vừa lòng thu làm cơ thiếp thì nguyên Ô Mông bộ lạc chúng ta sẽ được nhiều ích lợi.
Lão già vuốt râu cười.
Mặt Nghê Lan nóng rực, lòng thầm căng thẳng cũng có chút mừng rỡ:
- Lưu Vân đại nhân yêu cầu ở lại nhà của ta, làm sao đây? Nếu đại nhân muốn . . . thì phải làm sao?
Bình luận