Đạo (Dịch) – Chương 594

- Mau đi mở cửa!

Một đám nhóc hò reo mở rộng cánh cửa, Mộc Long lộ biểu tình vui mừng. Nghê Lan, Nghê Hân tuy đều là cô nhi nhưng thiên tư tu luyện không tệ, mạnh hơn gã nhiều.

- Nếu trong bộ lạc xuất hiện hai đại nhân Huyết Linh thì Ô Mông bộ lạc chúng ta chắc chắn có tư cách chuyển vào thành, khi đó tộc nhân không cần mỗi ngày lo âu hoảng hốt.

Bộ lạc dựng trong hoang dã tuy an toàn hơn bên ngoài một chút nhưng tùy thời đều có thể bị huyết thú tấn công. Trừ phi đủ giàu luôn cung cấp năng lượng phòng ngự cho bờ tường, không thì khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn thực lực như Ô Mông bộ lạc sẽ bị huyết thú giết hết.

Cánh cửa mở rộng, đám nhóc lộ vẻ cẩn trọng, không líu ríu hoạt bát như thường ngày.

Mộc Long cau mày nhìn tu luyện giả áo xanh, lòng thầm giật mình, gã không thể cảm ứng hơi thở của người này. Nhưng người này được tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân mang về thì tuyệt đối không phải người thường.

Chẳng lẽ là một vị đại nhân?

Mộc Long thầm lắc đầu, người này bề ngoài quá trẻ, gã cảm thấy suy đoán như thế rất vớ vẩn.

- Khụ, Nghê Lan, Nghê Hân mang khách về sao không giới thiệu cho đại thúc biết?

Ngữ điệu của Mộc Long bình tĩnh nhưng lộ rõ đề phòng.

Mắt Nghê Lan lóe tia sốt ruột sợ Mộc Long đại thúc biểu hiện như vậy chọc giận Lưu Vân đại nhân, vội nói:

- Mộc Long địa thúc, vị này là Lưu Vân đại nhân, hôm nay ta và Nghê Hân có thể bình an trở về toàn nhờ đại nhân ra tay cứu.

Nghê Lan kể sơ chuyện xảy ra lúc trước.

Mộc Long tức giận vô cùng:

- Chết tiệt, ra là đám tạp chủng Sơn Lâm bộ lạc! Lần sau ta mà gặp phải dạy cho chúng một bài học, dám can đảm ra tay với tộc nhân Ô Mông bộ lạc!

Mộc Long liếc qua Tiêu Thần lộ vẻ kính sợ.

- Lưu Vân đại nhân xin đừng trách tội Mộc Long thất lễ.

Cường giả dù ở đâu đều nhận được tôn kính.

Nghe tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân kể thì vị đại nhân này thực lực sâu không lường được, rất có thể là tồn tại từ Huyết Linh trở lên. Ô Mông bộ lạc nho nhỏ như bọn họ nào dám có chút gì bất kính.

Tiêu Thần nhẹ gật đầu nhưng không nói chuyện.

Nghê Lan nhỏ giọng nói:

- Quê của Lưu Vân đại nhân cách nơi này rất xa nên không nghe hiểu ngôn ngữ của chúng ta. Mộc Long đại thúc hãy trước tiên tách lìa huyết thú chúng ta săn được, còn ta thì đưa Lưu Vân đại nhân đi gặp tộc trưởng đại nhân.

Mộc Long nghe vậy càng nghiêm nghị hơn, có lẽ rời xa quê hương đến nơi hẻo lánh như chỗ Ô Mông bộ lạc thì Lưu Vân đại nhân tất nhiên siêu mạnh. Có lẽ Lưu Vân đại nhân là loại tu luyện giả vì tăng cao thực lực nên du lịch khổ tu. Từ bỏ cuộc sống an nhàn vinh hoa phú quý, trong chém giết tôi luyện không ngừng tăng cao tu vi của mình. Lưu Vân đại nhân thật khiến cho người ta kính nể.

Mộc Long nói:

- Được được, Nghê Lan hãy dẫn Lưu Vân đại nhân đi gặp tộc trưởng đại nhân, ta đi chia huyết thú trước!

Mộc Long kính cẩn thi lễ với Tiêu Thần rồi mới quay đi.

Nghê Hân bĩu môi, tuy không cam lòng nhưng đành đi theo nhóm Mộc Long rời đi.

Nghê Lan cung kính đi trước dẫn đường:

- Lưu Vân đại nhân, mời!

Lát sau Nghê Lan đứng ngoài một viện lạc nhỏ.

- Tộc trưởng đại nhân, Nghê Lan mang theo khách nhân tôn quý nhất đến, xin tộc trưởng đại nhân hãy mở cửa viện ra.

Mấy giây sau cửa viện lặng lẽ mở ra, một lão nhân mặt hóp tóc bạc cười tủm tỉm đứng trong sân:

- Nghê Lan tiểu nha đầu lần này mang ai về bộ lạc? Là đại nhân lúc trước ngươi quen sao?

Trước kia Nghê Lan từng mang theo kẻ giả mạo đại nhân Huyết Linh cùng về bộ lạc muốn thành người thủ hộ của Ô Mông bộ lạc, bị tộc trưởng vạch mặt đuổi đi. Người trong Ô Mông bộ lạc đều biết chuyện, tuy đã qua mấy năm nhưng tộc trưởng vẫn thích lôi ra đùa.

Mặt Nghê Lan đỏ rực liếc trộm Lưu Vân đại nhân, thấy hắn không lộ vẻ gì thì thầm thở phào nhẹ nhõm:

- Chuyện lúc trước tộc trưởng đại nhân đừng nói nữa, vị này là Lưu Vân đại nhân, hôm nay đã cứu ta và Nghê Hân trong hoang dã, không thì chúng ta đã không về được.

Nghê Lan thuật lại chuyện vừa rồi.

Tộc trưởng nghe xong sắc mặt âm trầm, Sơn Lâm bộ lạc thật là khinh người quá đáng. Sau đó tộc trưởng nản lòng, với thực lực của Ô Mông bộ lạc dù biết chuyện cũng không thể làm gì, vì bọn họ không sánh bằng Sơn Lâm bộ lạc.

Sau đó lão già này nhìn Tiêu Thần, ánh mắt cẩn trọng. Mới rồi Nghê Lan nói hình như vị đại nhân này tu vi cực mạnh.

Tộc trưởng giật thót:

- A? Hơi thở này!

Tộc trưởng nghĩ sơ lập tức biến sắc mặt, vội tiến lên trước một bước thi lễ long trọng nhất, cung kính nói:

- Ô Mông tộc trưởng Ô Mông bộ lạc kính chào Lưu Vân đại nhân!

Ô Mông từng cảm ứng hơi thở giống Lưu Vân đại nhân trên người trưởng lão chủ bộ lạc, ít nhất là đẳng cấp Huyết Vương.

Huyết Vương.

Không ngờ hôm nay có đại nhân Huyết Vương đến Ô Mông bộ lạc, làm lòng Ô Mông tộc trưởng kích động.

Tiêu Thần gật đầu, hắn không nghe hiểu tộc trưởng này nói gì nhưng biểu lộ kính cẩn thì rất rõ ràng.

- Tộc trưởng đại nhân không cần đa lễ, Lưu Vân đến vì có một số việc cần hỏi.

Ô Mông tộc trưởng trợn to mắt, lòng dậy sóng.

Loại ngôn ngữ tôn quý nhất này chỉ có đại nhân ở bộ lạc tầng cao mới sử dụng được, xem ra Lưu Vân đại nhân xuất thân không tầm thường, có lẽ là thiếu tộc trưởng của bộ lạc lớn.

Cái tên là Lưu Vân nghe hơi lạ, chắc đại nhân che giấu thân phận, vì dòng họ bộ lạc đỉnh cao thật sự thì tộc nhân tất cả bộ lạc đều biết.

Lòng nghĩ vậy ngữ điệu của Ô Mông tộc trưởng càng cung kính hơn, thi lễ nói:

- Lưu Vân đại nhân tôn quý, toàn bộ Ô Mông bộ lạc vô cùng vinh hạnh đón chào người đến.

Ô Mông tộc trưởng đổi thành ngôn ngữ giống Tiêu Thần, nói lưu loát hơn Nghê Lan nhiều.

Tiêu Thần vừa lòng gật đầu, xem ra lần này Ô Mông bộ lạc là lựa chọn chính xác, vừa lúc thừa dịp tìm hiểu một số tin tức xác định ngày sau hành động thế nào. Vì phải ở lại Huyết Mạch Chi Địa mười năm, chuẩn bị ổn thỏa rồi hành động cũng không muộn.

- Tộc trưởng đại nhân đừng khách sáo, Lưu Vân chỉ đi ngang qua Ô Mông bộ lạc, chờ hỏi chút chuyện sẽ rời đi.

Ô Mông tộc trưởng thi lễ cung kính nói:

- Lưu Vân đại nhân gọi tên của ta là được, không thì lão Ô Mông thấy lòng khủng hoảng. Về chuyện đại nhân muốn hỏi mời vào phòng nói chuyện, Ô Mông biết gì sẽ nói hết.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...