Giờ là cơ hội rất tốt.
Đám người An Quần Sơn nói chuyện, Tiêu Thần nghe không hiểu bọn họ nói gì nhưng sát khí âm trầm thì lộ rõ ràng.
An Quần Lâm nhìn người đứng trước mặt mình, rất bất mãn trước khuôn mặt bình tĩnh không hề sợ hãi của hắn.
- Khẩu âm của tiểu tử này kỳ lạ, chắc không phải tu luyện giả gần đây. Vốn nên bình an, nhưng giờ đành trách ngươi xui xẻo.
An Quần Lâm thầm cười nhạt, chỉ một cái.
Vèo!
Một năng lượng màu đỏ sắc bén bắn tới giữa trán Tiêu Thần, tuy chỉ là huyết lực cơ bản nhất của tu luyện giả Huyết Sư biến ra nhưng một tiểu tử Huyết Nhân không thể ngăn cản được.
An Quần Lâm thầm hưng phấn, gã như thấy cảnh khuôn mặt đẹp trai của tên nhãi này bị nổ nát.
Cảm giác máu thịt bắn tung tóe đó làm người ta say mê.
Tia mong chờ trong mắt Nghê Lan, Nghê Hân tan biến, lòng tràn đầy cay đắng. Chỉ là một tu luyện giả Huyết Nhân giờ xuất hiện chỉ có nước chịu chết.
Nhưng không ai phát hiện ‘Huyết Nhân’ nho nhỏ bị bọn họ cho rằng sẽ chết, đáy mắt đen thẳm lóe tia sáng lạnh.
Hắn ngước đầu lên, giơ tay lên cao, xòe bàn tay ra.
Bóc!
Năng lượng màu đỏ giáng xuống, có tiếng vang khẽ rồi tan vỡ.
Bàn tay bình yên, mấy cọng lông tơ không cái nào đứt.
Nực cười!
Thân thể đẳng cấp thiên phẩm đạo khí của Tiêu Thần, tuy hắn lo bị lộ thân phận nên phong ấn hết dao động pháp lực trong đan điền, nhưng chỉ sức mạnh cơ thể đủ để đấu với Bất Trụy đỉnh sơ kỳ. Bằng vào thần thông như tu sĩ Trúc Cơ bình thường làm sao bị thương Tiêu Thần được.
An Quần Lâm trợn to mắt dường như chưa phản ứng lại với cục diện trước mặt, sau đó mọi thứ tối sầm, ý niệm của người này hoàn toàn rơi vào bóng tối.
An Quần Sơn nhìn An Quần Lâm bị một chưởng đập nát hình thần đều diệt, lòng không kiềm được sinh ra sợ hãi vô tận.
Cao thủ!
Nhẹ nhàng tiêu diệt An Quần Lâm đẳng cấp Huyết Sư thì ít nhất cũng là đại nhân cỡ Huyết Linh.
Bọn họ dám tấn công đại nhân Huyết Linh!
- Trốn mau, tản ra đi!
Đẳng cấp tu luyện giả trong Bột Hải đại lục nghiêm khắc hơn, kẻ tu vi yếu dám bất kính với tiền bối dù bị giết thì kẻ giết người sẽ không bị trừng phạt.
An Quần Sơn sợ thật, gã chửi thầm trong bụng hốt hoảng chạy trốn.
Hai tu luyện giả Sơn Lâm bộ lạc khác chạy hướng khác nhau, ước gì mình mọc thêm hai chân.
Biến cố đột ngột hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân.
Nhìn An Quần Sơn chạy trốn thì hai người sốt ruột kêu lên:
- Đại nhân mau ra tay, tuyệt đối không thể để bọn họ chạy thoát, không thì tai họa ngầm rất lớn!
Nhưng ba người đã chạy đi thật xa, hai tỷ muội thầm thất vọng, dù là đại nhân đẳng cấp Huyết Linh cũng không thể bắt hết cả ba người nữa.
Tiêu Thần cau mày, hắn không nghe hiểu hai nữ nhân nói gì nhưng nghĩ sơ liền rõ ràng.
Vèo!
Tiêu Thần lắc người biến mất, tuy không có pháp lực gia cố nhưng tốc độ thân thể vượt qua thị giác tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân có thể bắt giữ, nhanh như thuấn di.
Ba tiếng hét thảm vang lên gần như cùng lúc, Tiêu Thần quay về chỗ cũ như chưa từng di chuyển.
Loại tốc độ này!
Tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân liếc nhau, lòng tràn đầy hoảng sợ. Có lẽ hai người đã xem thường tu vi của đại nhân này.
Hai tỷ muội từng gặp trưởng lão đẳng cấp Huyết Linh, tuyệt đối không mạnh bằng đại nhân lộ ra tu vi.
Không lẽ là đại nhân đẳng cấp Huyết Vương?
Lòng nghĩ vậy sắc mặt hai nữ nhân càng kính cẩn hơn:
- Đa tạ đại nhân ra tay giúp đỡ, hai tỷ muội vãn bối vô cùng cảm kích.
Tiêu Thần gật đầu, thần thức quét qua thấy trong người hai nữ nhân bị giam cầm. Tiêu Thần do dự một chút rồi giơ tay bóp không khí, phá vỡ giam cầm.
Hai nữ nhân cảm nhận giam cầm trong có thể bị gỡ bỏ thì càng cảm kích, cúi gập người:
- Hôm nay nhờ vào ơn đức của đại nhân, nếu đại nhân không chê xin hãy cùng tỷ muội ta về bộ lạc, để vãn bối báo đáp một chút.
Tiêu Thần nhíu mày nói:
- Tại hạ không nghe hiểu lời hai vị cô nương nói, nhưng đúng là có một số việc muốn thỉnh giáo.
Ngữ điệu dịu dàng, thanh âm từ tốn.
Nghê Lan biến sắc mặt, nàng đổi ngôn ngữ, tuy ngắc ngứ hơi quái dị nhưng Tiêu Thần có thể nghe hiểu:
- Đại nhân nếu cần giúp đỡ xin hãy cùng chúng ta quay về bộ lạc, tộc trưởng đại nhân uyên bác nhất bộ lạc sẽ nói cho đại nhân biết điều người muốn biết.
Trong đôi mắt đẹp biểu lộ kính sợ, loại ngôn ngữ này là tộc trưởng đại nhân vô tình chỉ cho nàng, nghiêm khắc nói không được dùng lung tung. Vì chỉ có tồn tại cao quý trong đại bộ lạc mới có thể sử dụng, đại biểu cho thân phận và địa vị.
Xem ra vị đại nhân này xuất thân từ chủ bộ lạc tôn quý nào đó, hèn gì tu vi mạnh mẽ như vậy.
Nghê Lan thầm cảm thán, biểu tình càng kính sợ.
Lòng Tiêu Thần máy động, hắn đang định hỏi một số chuyện nên dĩ nhiên không từ chối.
Thấy Tiêu Thần gật đầu, hai nữ nhân thầm vui mừng:
- Tộc trưởng đại nhân sẽ vô cùng hoan nghênh đại nhân đến, mời đại nhân!
Nghê Lan, Nghê Hân thu xác huyết thú dưới đất, hai nữ nhân kính cẩn đi trước dẫn đường, ba người đi hướng Ô Mông bộ lạc.
Tuy thực lực Ô Mông bộ lạc nhỏ yếu, cuộc sống khó khăn nhưng tộc nhân cực kỳ đoàn kết. Trong bờ tường bộ lạc có hơn mười Ô Mông tộc nhân đang nghe một nam nhân trung niên tàn phế dạy bảo.
- Các ngươi phải chăm chỉ tu luyện, sau này vào hoang dã giết huyết thú mới có thêm chút nắm chắc, không thì một phút sơ sẩy sẽ có kết cục như Mộc Long đại thúc.
Nghe Mộc Long răn, đám nhóc không còn sót lại chút gì lơi lỏng, huấn luyện càng thêm khắc khổ.
Mộc Long đại thúc là tồn tại cường đại tu vi đến Huyết Sư hậu kỳ, dù vậy trong đợt vây giết huyết thú năm xưa bị thương nghiêm trọng, cánh tay bị xé ra. Mộc Long đại thúc lợi hại như vậy mà còn bị thương, nếu bọn họ không cố gắng thì tương lai chết chắc.
Mộc Long nhìn khuôn mặt kiên nghị của đám nhóc thầm vừa lòng gật đầu, bây giờ yêu cầu nghiêm khắc một chút với chúng còn hơn sau này mất mạng.
Ngoài bờ tường bộ lạc vọng vào tiếng hét của Nghê Hân:
- Này, có Mộc Long đại thúc ở không? Mau mở cửa ra, ta và tỷ tỷ trở về!
- A! Nghê Lan, Nghê Hân tỷ tỷ về rồi, chắc lại săn giết được huyết thú!
- Tương lai ta muốn lợi hại giống tỷ tỷ!
- Dẹp đi Tiểu Khúc Khúc, ngươi nhát gan như con khúc khúc mà muốn tương lai trở thành giống Nghê Lan, Nghê Hân tỷ tỷ? Giờ hai tỷ tỷ đã là Huyết Sư, săn giết mấy chục con huyết thú, lợi hại nhất Ô Mông bộ lạc chúng ta!
Bình luận