Nghê Lan thấy người đến thì biến sắc mặt, mắt lộ tia bất an bản năng che muội muội sau lưng mình:
- An Quần Sơn, tại sao là ngươi?
Tu vi của Nghê Hân mới đến Huyết Sư, yếu hơn Nghê Lan nhiều.
Khóe môi An Quần Sơn cong lên, gã cố gắng kiềm chế đáy lòng xao động cười tủm tỉm nói:
- Như thế nào? Hai vị đạo hữu không muốn thấy tại hạ? Chúng ta dù gì từng quen biết, gặp mặt chào hỏi là chuyện rất bình thường đúng không?
Nghê Hân bĩu môi, An Quần Sơn là thiếu tộc trưởng đại bộ lạc mạnh nhất gần đây, từng cầu thân với Ô Mông bộ lạc muốn cưới tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân nhưng bị từ chối. Vì phẩm hạnh của An Quần Sơn rất kém, tuổi còn trẻ đã có nhiều nữ nhân trong tộc bị gã xâm hại, chẳng qua sợ thế lực gia đình gã nên giận mà không dám nói gì.
Nghê Lan trầm ổn hơn muội muội, mắt đẹp lóe tia sáng thản nhiên nói:
- Nếu đã chào vậy ngươi đi được rồi.
Giọng nói hờ hững không chút tình cảm.
An Quần Sơn mắt lóe tia sáng lạnh nhưng gã cố giấu đi, liếc qua huyết thú dưới đất, tặc lưỡi nói:
- Thiên tư tu luyện của hai vị đạo hữu thật lợi hại, đã có thể độc lập chém giết huyết thú Huyết Sư trung phẩm, khiến người ngạc nhiên. Nhưng ta thấy hai vị đạo hữu dường như hao tổn khá nặng, tại hạ không yên lòng chút nào. Trong hoang dã rất nguy hiểm, đã gặp mặt là có duyên, hay là hai vị đạo hữu cùng tại hạ đi bộ lạc nghỉ ngơi, chờ phục hồi lại hết hao tổn rồi quay về quý bộ lạc cũng không muộn.
Nghê Hân biến sắc mặt cười khẩy nói:
- An Quần Sơn, bớt giả mù sa mưa đi. Bộ lạc trong ngàn dặm này ai chẳng biết cái mặt của ngươi! Tỷ muội chúng ta thế nào không dính dáng gì đến ngươi, nếu ngươi không muốn gây rắc rối bị các trưởng lão trừng phạt thì đi ngay bây giờ!
Nghê Lan nghe muội muội nói xong tim rớt cái bịch, muốn ngăn cản nhưng đã muộn, đành âm thầm đề phòng.
Quả nhiên An Quần Sơn sầm mặt xuống, mắt lóe tia sáng âm trầm nhìn hai nữ nhân.
An Quần Sơn thè lưỡi liếm khóe miệng, nhe răng cười nói:
- Các huynh đệ, hôm nay chúng ta có cơ hội gặp Nghê Lan, Nghê Hân xinh đẹp trong chốn hoang dã này thì sao có thể tay không trở về được. Cướp con mồi của họ rồi sướng một một phát chịu không?
Ba nam nhân đứng sau lưng An Quần Sơn cười dâm, bọn họ không phải lần đầu tiên làm chuyện này. Miễn giải quyết sạch sẽ thì không có chút rắc rối nào.
Tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân. Đám người An Quần Sơn đã bao vây, hai nàng sợ chết khiếp. Tuy nhân phẩm của An Quần Sơn siêu kém nhưng tu vi thì đến cảnh giới Huyết Sư trung phẩm, cộng thêm ba người sau lưng gã đều là Huyết Sư, nếu liên hợp lại làm khó dễ thì đừng nói hai tỷ muội đã bị kiệt sức trầm trọng nên rất nguy hiểm, dù hai nàng ở là trạng thái cao nhất cũng tuyệt đối không đánh lại.
Hai tỷ muội tưởng tượng kết cục hơi vào tay hai người này thì lòng lạnh lẽo.
Nghê Lan cố dằn xuống run sợ nhưng mặt vẫn trắng bệch:
- An Quần Sơn, tỷ muội chúng ta đã qua thử thách bộ lạc, sắp có tư cách đi chủ bộ lạc tu luyện, nếu chúng ta xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì trưởng lão sẽ truy xét đến cùng. Khi đó bị tra ra dấu vết thì nguyên Sơn Lâm bộ lạc các ngươi sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.
An Quần Sơn biến sắc mặt, mắt lóe tia băn khoăn nhưng một lúc sau gã ngước đầu lên, lạnh lùng cười:
- Trong hoang nguyên này chỉ có chúng ta ở đây, chờ xong việc giết hai vị đạo hữu thì ai biết việc này là chúng ta làm? lúc trước tại hạ chân thành đi cầu thân nhưng hai tiện tỳ các ngươi to gan từ chối, ha ha ha, hôm nay tại hạ phải nếm thử mùi vị. Yên tâm, sau khi tiễn các ngươi đi rồi thiếu gia đảm bảo sẽ cho các ngươi dục tiên dục tử!
- Ra tay!
Tính cách của An Quần Sơn xấu xa nhưng tâm tính cực kỳ quyết đoán, gã đã quyết định xuống tay thì sẽ không do dự để tránh ra sai lầm.
Bùm!
Bốn hơi thở mạnh mẽ bay ra, bọn họ vây thành vòng tròn bao Nghê Lan, Nghê Hân vào giữa, mặt dữ tợn đầy dâm tà.
An Quần Sơn nói:
- Nhanh chóng bắt lấy hai tiện tỳ, vẫn quy tắc cũ, chờ bản thiếu gia nếm đầu tiên rồi cho các ngươi sảng khoái hết!
Ba người khác mắt nóng cháy liếc tới liếc lui hai nữ nhân, ước gì nuốt trọn hai nàng vào bụng.
Đánh nhau không có gì bất ngờ xảy ra, tuy vì thỏa mãn thú tính nên bốn người An Quần Sơn không xuống tay giết, nhưng Nghê Lan, Nghê Hân vốn đã yếu ớt kiệt sức, chỉ hơi chống cự giây lát đã bị bắt giữ.
An Quần Sơn nhìn hai nữ nhân mặt tái xanh, gã đắc ý nhe răng cười. An Quần Sơn sải bước tiến lên, bàn tay to chộp ngực cao vút.
Hai nữ nhân bị phong ấn huyết khí trở thành tay trói gà không chặt, mắt Nghê Lan lộ tia tuyệt vọng.
Họ vốn muốn chăm chỉ tu luyện giúp đỡ bộ lạc sinh hoạt tốt hơn chút, tất cả sẽ kết thúc vào hôm nay sao?
Nghê Lan nhắm mắt lại, lòng như tro tàn.
Nhưng vào lúc này một giọng nói lạnh lùng vang lên:
- Cách làm của các ngươi thật đáng chết!
Thanh âm đột ngột, trước đó không ai phát hiện ra. An Quần Sơn biểu tình cực kỳ khó xem, vụt xoay người tay đã cầm pháp bảo luyện chế bằng xương yêu thú sẵn sàng nghênh địch. Có người đến sau lưng mà gã không phát hiện ra, nếu người đó âm thầm ra tay . . . lưng An Quần Sơn ướt mồ hôi lạnh, lòng lạnh lẽo.
Ba tu luyện giả Sơn Lâm bộ lạc khác phản ứng cực nhanh, dù sao đi trong hoang dã săn giết huyết thú, tùy thời sẽ có nguy hiểm nên phản ứng nhanh nhạy đã là bản năng của bọn họ.
Bốn người ánh mắt âm trầm quét qua, thấy rõ người đến thì thở phào nhẹ nhõm sau đó hừng hực sát khí.
Người đến chỉ khoảng hai mươi tuổi, mặc đồ tơ lụa cực kỳ quý hiếm nhưng hơi thở rất yếu, có lẽ chỉ mới đặt chân vào đẳng cấp Huyết Nhân.
Mặc áo tơ lụa chắc là tử đệ gia tộc giàu có trong thành, có lẽ là tu vi đến Huyết Nhân đi vào hoang dã săn giết con huyết thú đầu tiên. Nhưng tiểu tử này hên thật, ở trong khu vực nguy hiểm vậy mà chưa chết trong miệng huyết thú, nhưng đã bị hắn phát hiện chuyện này thì chỉ có đường chết.
Tuyệt đối không thể lộ ra chút gì chuyện hôm nay!
An Quần Sơn nhe răng dữ tợn nháy mắt với người bên cạnh, thuộc hạ hiểu ý ngay cười dữ tợn tiến lên trước.
Thuộc hạ thầm nghĩ:
- Chờ chút nữa không thể để máu dính lên áo không thì khó bán lại.
Tiêu Thần cau mày, thầm lắc đầu.
Tiêu Thần bị truyền tống vào Huyết Mạch Chi Địa, ai ngờ mới xuất hiện đã gặp chuyện này. Tiêu Thần do dự một lúc rồi quyết định ra tay, nếu không trong lòng bất an, hơn nữa hắn cần cơ hội hòa nhập vào tu sĩ Bột Hải đại lục, tìm kiếm một phen rồi quyết định hướng đi sau này.
Chương 593vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận