Thời gian chậm rãi trôi, trừ tiếng hít thở khẽ khàng ra không có tiếng động khác.
Đột nhiên hoa văn phức tạp trên hòn đảo đen lần lượt rực sáng, có huyết quang mờ nhạt phát ra trong đó.
Ngoài sương mù, lão quái sáu tộc cùng ngước lên nhìn hư không, lẩm bẩm:
- Sắp bắt đầu!
Trên bầu trời hòn đảo gió mây thay đổi ngưng tụ ra vòng xoáy vỡ ngàn trượng, màu đỏ nhạt. Vòng xoáy xoay tròn nhanh chóng biến đậm thành màu máu, toát ra hơi thở kỳ dị.
Tiêu Thần giương mắt nhìn, đôi mắt đen láy rực cháy chiến ý.
Huyết Mạch Chi Địa sắp mở ra!
Vèo!
Ngay sau đó Niết Bàn cổ trận trên hòn đảo đen bộc phát ra huyết quang vô tận bắn lên tầng mây, đâm vào vòng xoáy hư không điên cuồng xoay tròn. Sương mù cuồn cuộn, uy năng cấm chế hoàn toàn mở ra ngăn lại dao động cuồng bạo. Dù cấm chế ngăn cách nhưng chút hơi thở rò rỉ đủ làm lão quái sáu tộc biểu tình nghiêm nghị, ánh mắt kiêng dè.
Lát sau huyết quang tan biến, tất cả quay về tĩnh lặng, vòng oáy đỏ trong hư không hao hết uy năng càng xoay càng chậm cuối cùng tan biến.
Trên hòn đảo đen, tu sĩ các tộc biến mất hết.
Hoàng Cực Nguyên Vân mắt lóe tia sáng lạnh lùng liếc qua, xoay người cười nói:
- Các vị đạo hữu, còn mười năm nữa tử đệ các tộc mới quay về, chúng ta về trong tộc chờ đi.
Hoàng Cực Nguyên Vân cố ý vô tình liếc qua Cơ Lão Quái, mắt hấp háy tia sáng kỳ dị:
- Nhưng không biết lần này có bao nhiêu tử đệ chết trong đó, có điều vì tộc quần ta thịnh vượng chỉ đành làm vậy.
Lão Tổ Mục gia vui vẻ nói:
- Ha ha, có thể vào Huyết Mạch Chi Địa tuy đầy rẫy nguy cơ nhưng cơ duyên tạo hóa trong đó đủ bù đắp tất cả. Miễn bình an trở về sẽ thu hoạch rất nhiều. Còn về mất mác thì không thể tránh khỏi.
Lão quái các gia tộc khác đều gật đầu.
Cơ Lão Quái cau mày, lòng tràn ngập bất an. Không biết sao Cơ Lão Quái cảm thấy mấy lão bất tử này nói chuyện có ẩn ý, nhưng là chuyện gì thì không rõ, cảm giác này làm lão cực kỳ khó chịu.
Hoàng Cực Lão Quái nói:
- Đi thôi, hiếm khi chúng ta tụ hợp cùng nhau, cũng nên xác minh suy nghĩ trong lòng có lẽ sẽ có chút ích lợi tăng cao tu vi.
Hoàng Cực Lão Quái bước ra trước một bước chớp mắt biến mất.
Lão quái các tộc gật đầu, lần lượt cất bước biến mất trong thiên địa.
Tử Tịch hải lại trở về yên tĩnh, chỉ có sương mù lơ lửng giữa hư không.
Cùng lúc đó, trong một cung điện màu đỏ, một nam nhân điển trai ba mươi mấy tuổi ngồi trên ngai vua. Nam nhân chậm rãi mở mắt ra, mắt hẹp dài lóe huyết quang lộ tai vui mừng.
- Ngô chờ đợi ba ngàn năm, các ngươi rốt cuộc lần thứ hai ra tay. Lần này bản vương sẽ không bỏ qua cơ hội, đã đến rồi thì tất cả ở lại đi! Bị phong ấn ở nơi không thấy ánh mặt trời trong năm tháng vô tận, bản vương phải phá hủy hoàn toàn tù giam này, lại giáng lâm thế gian. Không ai có thể ngăn cản ta, tuyệt đối không có! Ha ha ha ha ha ha!
Tiếng cười quanh quẩn trong điện như thần ma gầm rống.
Ngay sau đó một dao động tinh thần bàng bạc từ cung điện khuếch tán ra truyền mệnh lệnh.
***
Ô Mông bộ lạc là bộ lạc tầng chót nhỏ yếu nhất, thực lực cực kỳ yếu. Vì giữ cuộc sống cho tộc nhân nên tử đệ trẻ tuổi phải vào hoang dã săn giết huyết thú.
Trừ kiếm tài nguyên tu luyện cho mình ra có thể dùng các thứ như da lông, máu, nanh vuốt của huyết thú buôn bán đổi lấy đồ dùng sinh hoạt giúp cho nguyên bộ lạc sinh tồn.
Nghê Lan, Nghê Hân là tỷ muội song sinh nổi tiếng gần xa khu vực xung quanh, không chỉ xinh đẹp mà tư chất tu luyện cũng hơi bất phàm. Hai nàng mới chỉ hai mươi tuổi đã bước vào đẳng cấp Huyết Sư, thuộc loại đỉnh cao trong tu luyện giả trẻ tuổi toàn Ô Mông bộ lạc.
Nghê Hân nhỏ giọng nói:
- Tỷ tỷ cẩn thận chút, con huyết thú này đã đến Huyết Sư trung phẩm, mạnh hơn chúng ta rất nhiều, tuyệt đối không thể xảy ra chút sai lầm gì nếu không rất nguy hiểm.
Khuôn mặt Nghê Hân căng thẳng, trong mắt tràn đầy e dè nhưng cũng có chút nóng bỏng.
Miễn giết chết con thú to này chẳng những được máu quý giá, còn có thể bán da lông, thịt đổi lương thực đủ cho bộ lạc sống qua một tháng, tộc trưởng đại nhân sẽ rất vui vẻ.
Nghê Lan nhẹ gật đầu.
Cách trước mặt tỷ muội không xa có một con báo hoang lông toàn thân màu đỏ gầm rống, tứ chi to khỏe quỳ rạp dưới đất, lưng cong lên. Nó cũng cảm giác được hai tu sĩ nhân tộc trước mặt không dễ đối phó.
Dù gì là yêu vật không có linh trí, rất nhanh nó không thể kiềm nén sát khí.
- Grào!
Nó gầm lên hóa thành luồng sáng đỏ vọt ra, móng vuốt xòe ra như đao phong lưỡi dao nhọn chém xuống Nghê Lan.
Đối mặt huyết thú công kích Nghê Lan biến sắc mặt, nhưng mắt đẹp vẫn bình tĩnh không hề hốt hoảng. Bàn tay thon giơ cao đánh ra một đoàn huyết quang.
- Huyết Phược!
Huyết quang bay khỏi tay Nghê Lan liền cuộn trào hóa thành vô tận sợi tơ đỏ trói chặt người huyết thú.
Huyết thú bị tơ máu quấn quanh rất là tức giận, nó vùng vẫy làm tơ máu chấn động nhưng không thể thoát ra ngay được.
Nghê Hân thấy thế vội vàng ra tay, cùng tỷ tỷ đánh nhau túi bụi với con huyết thú.
Nửa canh giờ sau.
Rầm!
Huyết thú hao hết chút sức lực cuối cùng không cam lòng ngã xuống đất chết.
Hai tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân mặt trắng bệch nhưng khi nhìn nhau thì tràn đầy hân hoan. Mặc dù hao tổn khá lớn nhưng có thể giết con huyết thú thì mọi thứ đáng giá.
Nghê Hân reo vui, bộ dạng thiếu nữ ngây thơ:
- Ha ha ha! Lần này tộc trưởng đại nhân sẽ phải biểu dương chúng ta!
Nghê Lan trầm ổn hơn chút, mắt đẹp tràn ngập vui vẻ, nàng thở dốc khẽ nói:
- Thu thịt vào trong túi trữ vật trước đi rồi chúng ta quay về bộ lạc ngay, tránh cho có kỳ đà gì.
Nên biết trong hoang dã không chỉ có huyết thú nguy hiểm, còn phải đề phòng tu luyện giả săn bắn của bộ lạc khác.
Lúc này một tiếng cười cợt nhả từ xa vọng lại:
- Đây chẳng phải là hai vị mỹ nhân Nghê Lan, Nghê Hân của Ô Mông bộ lạc sao? Chậc chậc, Ô Mông bộ lạc đúng là yếu đuối vô dụng, để mỹ nhân mềm mại như hoa một mình đi ra săn bắn, không biết thương hương tiếc ngọc gì cả. Nhưng các nàng đi theo ta thì sau này ăn ngon, mỗi ngày yên ổn ở trong bộ lạc tốt hơn cuộc sống bây giờ nhiều.
Tỷ muội Nghê Lan, Nghê Hân biến sắc mặt, vụt xoay người thấy thanh niên mặc da thú dẫn theo ba nam nhân từ xa lại gần. Bọn họ ánh mắt nóng bỏng liếc tới hai nữ nhân.
Mới rồi chém giết hai tỷ muội không bị thương nhưng tóc rối, mặt đỏ hồng cộng với da thú mềm mại trên người lộ ra mảng lớn da thịt hấp dẫn tăng phần quyến rũ.
Chương 592vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận