Khí cơ đẳng cấp Tôn Giả lôi kéo, lấy ngọn núi có mạch Hoàng Cực làm trung tâm phong vân phạm vi vạn dặm biến đổi, nặng nề túc sát.
Đám lão bất tử Cơ Lão Quái tiến lên trước một bước bộc phát ra hơi thở.
Sáu Tôn Giả khi liên hợp lại đại thế dung hòa bao trùm nguyên Đông Huyền châu. Hễ tu sĩ cảnh giới từ Kim Đan trở lên đều biến sắc mặt, kính sợ nhìn hướng thánh địa của mạch Hoàng Cực.
Vù vù vù vù vù!
Ngay sau đó sáu lão quái đi trước, tu sĩ các tộc theo sau, độn quang nổi lên, tiếng xé gió liên tục không dứt.
Mấy trăm độn quang như thủy triều tràn ngập uy áp xé gió bay đi.
***
Tử Tịch hải.
Hung địa số một Đông Huyền châu, truyền rằng đáy biển trấn áp phong ấn một con mãnh thú thượng cổ, bản thể của nó không rời đi Tử Tịch hải nhưng hung diễm chưa bị phong ấn kín, nếu tu sĩ đi vào thì mặc kệ tu vi cao thấp đều không trở về.
Dần dà hung danh nơi này càng dữ dội, gần ngàn năm nay đã không có tu sĩ dám can đảm đi vào trong. Phạm vi trăm dặm không dấu chân người, tựa như khu vực chết.
Nhưng hôm nay tiếng xé gió rậm rạp đánh vỡ tĩnh lặng, mấy trăm độn quang thế đi không giảm trực tiếp lao sâu vào Tử Tịch hải.
Tiêu Thần nhíu chặt mày, cảm giác bất an cực đọng trong ngực khiến hắn cực kỳ cảnh giác. Khoảnh khắc vào Tử Tịch hải Tiêu Thần biến sắc mặt, ánh mắt sắc bén như đao nhìn trong nước.
Tử Tịch hải hoặc nên gọi nó là hồ nước, hơn ba ngàn dặm, nước trong veo. Nhưng vào sâu xuống mấy chục trượng bỗng đổi thành đen ngòm chắn hết mọi tia sáng, tầm mắt người không thể xuyên thấu.
Chỗ khiến Tiêu Thần thầm lo âu là đáy Tử Tịch hải toát ra hơi thở nhàn nhạt. Khoảnh khắc cảm ứng hơi thở này cả người Tiêu Thầnc căng cứng dựng đứng lông tơ, như thể có nguy cơ lớn ẩn giấu trong đó.
Với tu vi hiện giờ của Tiêu Thần thế mà khiến hắn cảm giác căng thẳng, Tử Tịch hải tuyệt đối không đơn giản, trong đó ẩn chứa bí mật lớn.
Dù đoán vậy nhưng giờ không có cơ hội suy nghĩ kỹ, Tiêu Thần lắc đầu dằn nỗi lòng xuống, trở lại trạng thái không hề quan tâm.
Lát sau sáu lão quái dẫn đầu huơ tay, tu sĩ các tộc thu lại độn quang.
Hư không phía trước sinh ra sương khói mờ nhạt, không quá đậm nhưng mơ hồ thấy một hòn đảo nhỏ thấp thoáng trong sương mù. Tiêu Thần nhìn sương mù mỏng manh, con ngươi co rút, vẻ mặt kiêng dè.
Cấm chế!
Sương mù này là cấm chế hình thành, tuy rằng trong khoảng thời gian ngắn không cách nào dò xét ra cấm chế loại nào, nhưng chỉ nhìn bằng mắt đã khiến Tiêu Thần tim đập chân run, đủ biết cấm chế mạnh cỡ nào.
Dễ dàng tiêu diệt Bất Trụy, tu sĩ đẳng cấp đại năng Nhân Giới hậu kỳ cũng đừng hòng trừ bỏ nó được.
Cấm chế này bài bố vì phòng ngừa tu sĩ Tôn Giả đi vào, dùng để bảo vệ vật phẩm quý trọng nào đó.
Bày ra cấm chế ngăn cản đẳng cấp Tôn Giả ngay chính giữa Tử Tịch hải, có lẽ hòn đảo nhỏ trong sương mù liên quan chặt chẽ đến Huyết Mạch Chi Địa, không thì tại sao khiến lão quái các tộc trân trọng như vậy.
Hoàng Cực Nguyên Vân trầm giọng nói:
- Các vị đạo hữu, thời gian đã đến, chúng ta ra tay phá cấm chế mở ra Niết Bàn cổ trận đi!
Đám người Cơ Lão Quái gật đầu, cùng tiến lên đứng sáu hướng.
Vèo!
Sáu giọt máu bay vào sương mù trước mắt, phát tán hóa thành màu đỏ nhạt, sắc đỏ cuồn cuộn trong sương mù hóa thành một con đường màu đỏ nối với hòn đảo trong sương.
Hoàng Cực Nguyên Vân cẩn trọng qúat:
- Tu sĩ các tộc dọc theo huyết mạch lão tổ mở ra đường hầm đi vào Huyết Mạch Chi Địa. Nhớ kỹ không được bước ra khỏi đường hầm một chút nào, không thì sẽ dẫn đến cấm chế nghiền giết, chết chắc!
Cấm chế sương mù này truyền thừa từ viễn cổ, uy năng rất mạnh, dù là bọn họ cũng không dám coi thường. Tu sĩ đẳng cấp Nguyên Anh rơi vào trong đó không có chút cơ hội sống sót.
Lão quái các tộc gật đầu nói:
- Các ngươi mau vào Niết Bàn cổ trận, chờ khi đến thời gian cổ trận sẽ tự động kích phát truyền tống các ngươi vào Huyết Mạch Chi Địa. Chuyến đi này chú ý chú ý cẩn thận, mười năm sau lão phu tại đây chờ các ngươi trở về!
Tu sĩ các tộc đồng thanh kêu lên:
- Rõ thưa lão tổ!
Thủ lĩnh dẫn cả đám lao đi đường hầm màu đỏ của các tộc.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng, khoảnh khắc vào đường hầm đỏ hắn cảm giác rõ ràng vài luồng sát khí mạnh yếu khác nhau quét qua người hắn. trong đó mãnh liệt nhất đến từ Hoàng Cực Cương Vân mạch Hoàng Cực, tu sĩ dẫn đầu mạch Mục gia.
Hai người này thấy Tiêu Thần liếc qua thì cùng cười lạnh, không thèm che giấu sát khí.
Cơ Lão Quái thì thầm dặn dò, khuôn mặt trầm trọng:
- Tiêu Thần tiểu tử, tình hình hơi lạ, ngươi phải hết sức cẩn thận. Sau khi vào Huyết Mạch Chi Địa thì mọi chuyện chỉ có thể tự dựa vào chính mình.
Tiêu Thần gật đầu, đáy mắt lóe tia sáng lạnh.
Muốn giết hắn phải xem họ có thủ đoạn đó không đã, đừng để cuối cùng thành vong hồn trong tay hắn!
Vèo vèo!
Tiêu Thần và Cơ Lạc Nhiễm liếc nhau, người lóe độn quang dẫn theo tu sĩ Cơ gia vào đường hầm.
Đi vào đường hầm rồi Tiêu Thần thầm giật mình. Nhìn từ bên ngoài phạm vi sương mù bao phủ có hạn, đường hầm màu đỏ không dài. Nhưng đi vào rồi mới phát hiện con đường duỗi dài vô hạn, tu vi tổng thể của tu sĩ Cơ gia bay hết sức mất mười lăm phút mới tới lối ra.
Hòn đảo màu đen đìu hiu vắng lặng, mặt đất khắc vô số hoa văn thoạt trông lung tung không có quỹ tích, nhưng nhìn kỹ thì nguyên nguyên thần bị hút ra khỏi xác vào trong hoa văn.
Tiêu Thần nhắm mắt lại, mặt hơi tái.
Tu sĩ Cơ gia quét mắt qua, đều lộ vẻ hâm mộ, kính sợ.
Vì muốn phát hiện bí ẩn trong Niết Bàn cổ trận cần tu vi thần thông đến đẳng cấp nào đó mới có tư cách chạm vào, bọn họ không có tư cách đó.
Chốc lát sau tu sĩ Cơ gia ngồi xếp bằng, Tiêu Thần liếc mắt bốn phía, cau mày ngạc nhiên.
Niết Bàn cổ trận chia ra mười một phần, có huyết quang ngăn cách rõ ràng. Nhưng giờ chỉ có sáu khu vực có tu sĩ, năm khối khác trống rỗng.
Con ngươi Tiêu Thần co rút thầm băn khoăn:
- Huyết mạch một tộc mở ra một khu vực, không liên quan nhau, chẳng lẽ . . . thời kỳ viễn cổ Nhân Gian giới có mười một huyết mạch truyền thừa?
Mười một huyết mạch thượng cổ đến nay chỉ có sáu còn tồn tại, năm huyết mạch khác rất có thể chìm trong sóng triều thời gian hoàn toàn tan biến.
Có thể hủy diệt năm tộc quần viễn cổ thì chắc có chút ẩn tình.
Tiêu Thần khép mắt lại thầm điều tức đè xuống dao động trong lòng, chờ thời gian đến Niết Bàn cổ trận mở ra.
Bình luận