Đạo (Dịch) – Chương 602

Tiêu Thần lắc đầu dằn lòng tò mò xuống, tâm tình trở về bình tĩnh yên lặng chờ đợi.

Một lát sau.

Ô Mông từ hậu viện đi ra, tay nâng một hộp gỗ màu đen, biểu tình cung kính, ánh mắt phức tạp nhìn hộp gỗ:

- Lưu Vân đại nhân, miếng giáp nằm ở bên trong. Nhưng thứ này hơi quỷ dị, xin đại nhân trước khi chưa tìm hiểu rõ tác dụng của nó thì đừng đụng vào.

Tiêu Thần gật đầu, cầm hộp gỗ đen, thần thức quét qua nhưng không thể tiến vào trong hộp, hiển nhiên chất liệu gỗ không phải vật bình thường. Tiêu Thần hơi trầm ngâm đặt hộp gỗ lên bàn, tay lóe linh quang mở hộp ra.

Nắp hộp gỗ mở không thấy có gì khác lạ, một miếng giáp vỡ to cỡ bàn tay người trưởng thành nằm yên trong đó. Miếng giáp màu đỏ sậm, hình dạng bất quy tắc, hiển nhiên bị sức mạnh cứng rắn phá hủy.

Một miếng giáp màu đỏ sậm.

Tiêu Thần cau mày, thứ này không tầm thường nếu không Ô Mông đã chẳng trân trọng đặt trong Đồ Đằng các trấn áp, tặng cho hắn làm quà. Nhưng nhìn bằng mắt thường không thấy có gì khác lạ.

Tiêu Thần hơi do dự, thả ra một tia thần niệm vào miếng giáp đỏ sậm.

Thần niệm chưa đến gần Tiêu Thần đã biến sắc mặt, lập tức cắt đứt liên kết với thần niệm. Thần niệm đứt đoạn bị miếng giáp đỏ sậm hút vào trong. Từ đầu đến cuối miếng giáp này không có chút gì khác lạ.

Cắn nuốt thần niệm!

Với tu vi nguyên thần hiện giờ của Tiêu Thần thì thần niệm vô cùng cứng cỏi sánh bằng tu sĩ Bất Trụy đỉnh sơ kỳ, dù vậy miếng giáp quỷ dị cắn nuốt thần niệm chẳng chút chống cự. Mới rồi nếu Tiêu Thần không nhanh nhạy dứt khoát cắt đứt liên kết với thần thức thì hậu quả không thể tưởng tượng.

Lòng nghĩ vậy sắc mặt Tiêu Thần hơi khó coi.

Ô Mông nhìn liền hiểu ngay xảy ra chuyện gì, mắt nhìn miếng giáp đỏ sậm lộ tia kinh sợ:

- Năm xưa Ô Mông và mấy bằng hữu quen thân đi ra ngoài, trải qua nguy hiểm chém giết huyết thú, cuối cùng ở một nơi kỳ lạ được miếng giáp vỡ này. Năm đó nó nửa bên vùi trong đất bùn bình thường không có gì lạ, không biết đã bị vùi lấp bao lâu.

- Nhưng khi chúng ta thu nó thì ác mộng bắt đầu xảy ra. Một bằng hữu tốt của Ô Mông tu vi đã đến Huyết Linh hậu kỳ, cách Huyết Vương chỉ một lằn chỉ mỏng. Nhưng khi hắn cầm miếng giáp này thì thân thể nhanh chóng héo rút. Chúng ta thấy rõ kinh hoàng trong mắt hắn, nhưng hắn không thể ném miếng giáp đi. Sau này sự sống của hắn biến mất thành thây khô, chúng ta cứ nghĩ thế là kết thúc, không ngờ bằng hữu hóa thành thây khô đột nhiên tấn công.

- Cơ thể của hắn giống như miếng giáp đỏ sậm có năng lực cắn nuốt, chúng ta mà tiếp xúc thân thể của hắn là sẽ bị cưỡng ép cướp đi một phần pháp lực sự sống trong người, khiến chúng ta rất khủng hoảng. Sau một phen đánh nhau cuối cùng chúng ta giết thây khô nhưng ai nấy đều bị thương nặng.

Nói đến đây khuôn mặt Ô Mông cay đắng lắc đầu nói:

- Đại nhân thấy sự sống trong người của ta có phải là khô cạn, huyết khí yếu ớt? Thật ra năm nay Ô Mông mới hơn ba trăm tuổi, tính theo thọ nguyên năm trăm tuổi của Huyết Linh thì giờ đang ở thời kỳ đỉnh cao. Trăm năm trước tu vi của Ô Mông đã đến Huyết Linh hậu kỳ, nhưng hiện giờ chỉ có thực lực sơ kỳ. Tất cả đều vì miếng giáp vỡ này.

Hễ bị nó cắn nuốt sự sống, pháp lực, nguyên thần từ người tu luyện giả chúng ta, sau này có tu luyện hay ăn báu vật thiên địa gì cũng không thể phục hồi lại, suốt đời tu vi chỉ ngừng lại ở cảnh giới cũ không thể tiến bộ thêm chút nào.

- Năm xưa ba bằng hữu cũ may mắn sống sót từ vài chục năm trước vì hết thọ nguyên mà tọa hóa, nên miếng giáp rơi vào tay Ô Mông. Ô Mông đặt nó trong Đồ Đằng các trấn áp vì hy vọng có ngày sẽ phá giải bí mật của miếng giáp này, nếu không dù có chết Ô Mông cũng không cam lòng!

Khuôn mặt Tiêu Thần trầm trọng, nghe kể xong lại nhìn miếng giáp đỏ sậm, càng kiêng dè hơn. Tiêu Thần không biết thứ này thuộc về tồn tại nào nhưng trực giác nó rất quỷ dị, không đơn giản chút nào.

Nhưng tầm mắt của Tiêu Thần hiện giờ không thể phát hiện lai lịch của miếng giáp này.

Tiêu Thần đóng nắp hộp gỗ lại, trầm giọng nói:

- Ô Mông tộc trưởng, miếng giáp này đúng là cực kỳ quỷ dị, chắc là báu vật rất hiếm hoi. Lưu Vân xin nhận quà của Ô Mông bộ lạc các người. Để đáp lại Lưu Vân tặng cho Ô Mông tộc trưởng một viên dị bảo trước kia ta kiếm được, có lẽ sẽ hóa giải trói buộc thiếu thốn sự sống cạn kiệt huyết lực.

Bàn tay Tiêu Thần lóe huyết quang, một viên Huyết Ngọc Long Nha Mễ nằm trong tay hắn. Thứ này màu đỏ trong suốt lóng lánh, mỗi viên như làm bằng thủy tinh, nhìn là biết rất bất phàm.

- Thứ này Lưu Vân gọi là Huyết Mễ, trong đó ẩn chứa sự sống cực đậm, sau khi luyện hóa có thể trực tiếp bổ sung vào thân thể, không có tác dụng phụ gì. Ô Mông tộc trưởng tạm giữ đi, chờ sau này luyện hóa nó. Nhưng thứ đó rất quý giá, Ô Mông tộc trưởng tuyệt đối đừng để người khác biết nếu không sẽ đem lại tai họa ngập đầu cho Ô Mông bộ lạc.

Nói đến cuối cùng ngữ điệu Tiêu Thần trầm trọng. Trong Huyết Mạch Chi Địa nguy hiểm rình rập, lỡ bị ai biết Huyết Ngọc Long Nha Mễ thì sẽ có khúc chiết. Nhưng đã được Tiêu Thần nhắc nhở chắc Ô Mông sẽ không để xảy ra sai lầm.

Ô Mông cảm ứng Huyết Ngọc Long Nha Mễ trong tay Tiêu Thần ẩn chứa sự sống bàng bạc, khuôn mặt già nua lộ vẻ kích động.

Ô Mông quỳ rạp lạy, cung kính nói:

- Đa tạ Lưu Vân đại nhân ban cho, Ô Mông vô cùng cảm kích!

Có thể chứa sự sống đậm đặc như vậy thì tuyệt đối không phải vật bình thường, tưởng tượng vấn đề sự sống cạn kiệt được giải quyết là lòng Ô Mông rất kích động.

Ô Mông nhận lấy Huyết Ngọc Long Nha Mễ, cẩn thận ngắm nghía giây lát rồi thu vào túi trữ vật.

Tiêu Thần vừa lòng gật đầu, vậy coi như trừ nợ, hắn không muốn vô duyên nhận đồ tốt từ người khác. Tiêu Thần thu hộp gỗ vào trữ vật giới chỉ.

- Ô Mông tộc trưởng, sự việc đã giải quyết rồi vậy Lưu Vân xin cáo từ rời đi.

Ô Mông kính cẩn thi lễ:

- Ô Mông tiễn Lưu Vân tiền bối.

Lưu Vân tiền bối sắp rời đi, dĩ nhiên toàn Ô Mông bộ lạc đưa tiễn.

Biểu tình Nghê Lan phức tạp, hơi cúi đầu tránh cho bị người thấy khác lạ.

Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh chắp tay thản nhiên nói:

- Vậy thì chúng ta sau này còn gặp lại.

Tiêu Thần nói xong dâng lên huyết quang định đi, nhưng lúc này chợt có tiếng quát từ xa vọng lại:

- Phía trước là Lưu Vân các hạ? Khoan đi đã!

Mấy luồng huyết quang xé gió lao tới.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...