Thoạt trông rất hoang đường nhưng Hoàng Cực Cương Vân cảm thấy cực kỳ bình thường. Gã là tử đệ dòng chính của Hoàng Cực gia tộc, thân phận tôn quý, dù là tu sĩ Bất Trụy cũng không dám lỗ mãng với gã. Tuy tu vi của Tiêu Thần không yếu nhưng chẳng đáng lọt vào mắt Hoàng Cực Cương Vân.
Mặt Tiêu Thần không biểu tình lắc đầu nói:
- Thế nào? Hoàng Cực đạo hữu chỉ có bấy nhiêu điều kiện sao?
Hoàng Cực Cương Vân biểu tình cực kỳ khó xem, gã không ngờ lúc này Tiêu Thần còn biểu hiện bình thản như thế, hình như hoàn toàn không thèm để bụng, khiến gã linh cảm không may. Nhưng Hoàng Cực Cương Vân vẫn cứng đầu cho rằng Tiêu Thần tuyệt đối không dám làm gì gã, không thì sẽ hoàn toàn đắc tội Hoàng Cực gia tộc, bị Hồng Mông cung truy sát. Đừng nói tu vi như Tiêu Thần, dù là đại năng Bất Trụy hậu kỳ cũng chết chắc.
Tiêu Thần không dám!
Hoàng Cực Cương Vân rất tin vào điều này.
Cho nên Hoàng Cực Cương Vân cảm thấy bất an nhưng vẫn chưa sợ hãi:
- Không sai, chỉ cần Tiêu Thần đạo hữu hoàn thành những việc đã nêu thì tại hạ có thể tự quyết định không tủy cứu chuyện hôm nay. Đương nhiên Tử Yên Tiên Tử sẽ thuộc về tại hạ, Tiêu Thần đạo hữu chỉ có thể một mình rời đi.
Huyền Linh Đạo Nhân chưa nói hết câu chợt tim rớt cái bịch, gã vụt ngẩng đầu vừa lúc thấy ánh mắt Tiêu Thần lạnh băng không độ ấm.
Bùm!
Sau đó Tiêu Thần ra tay, tu vi như Hoàng Cực Cương Vân không có chút sức chống cự, gã thậm chí không kịp phản ứng. Tiêu Thần một đấm đánh bay Hoàng Cực Cương Vân ra xa trăm trượng rớt xuống đất.
Nhưng khi Tiêu Thần ra tay thì trong người Hoàng Cực Cương Vân dâng lên vòng bảo vệ pháp lực màu vàng ngăn lại hết sức mạnh khủng bố ẩn chứa trong cú đấm, nếu không tu vi như gã đã bị oanh giết hình thần đều diệt.
Một đấm bị chắn Tiêu Thần sầm mặt xuống, mắt lóe tia sáng sắc bén bước ra một bước, lắc người tung chân đá ngay khi Hoàng Cực Cương Vân rớt xuống đất.
Bùm!
Tuy không thể bị thương Hoàng Cực Cương Vân nhưng với sức mạnh khủng bố thì gã như đạn pháo bay đi. Độ cứng cơ thể Tiêu Thần cộng thêm pháp lực gia cố bộc phát ra sức chiến đấu vô cùng kinh người, lên trời xuống đất dễ như chơi. Tiêu Thần dốc hết sức ra tay, cơ thể Hoàng Cực Cương Vân phá hỏng hết cấm chế bày trong cửa điện Hoàng Tuyền tông, người lún xuống đất thủng cái lỗ to.
Tuy có vòng bảo vệ màu vàng che chở nên Hoàng Cực Cương Vân không bị Tiêu Thần đánh thương nhưng sức mạnh khủng bố vẫn làm gã đầu xù tóc rối, quần áo rách toạc cực kỳ chật vật.
Hoàng Cực Cương Vân nằm dưới hố vẫn không dám tin, Tiêu Thần thật sự ra tay với gã!
Hắn dám đánh tử đệ dòng chính của Hoàng Cực gia!
Nếu không nhờ lão tổ bày ra cấm chế phòng hộ tự động kích phát có thể ngăn cản công kích của tu sĩ dưới Tôn Giả thì Hoàng Cực Cương Vân đã bị giết hoàn toàn.
Lạnh lẽo âm trầm dâng lên trong lòng Hoàng Cực Cương Vân, từ nhỏ đến lớn gã chưa từng có cảm giác như vậy, vừa rồi gã suýt bị người giết.
Ngay sau đó nỗi sợ hóa thành sát khí bạo ngược làm mắt Hoàng Cực Cương Vân đỏ rực.
Chết tiệt! Tiêu Thần này đáng chết!
Dựa vào tu vi của Hoàng Cực Cương Vân tuyệt đối không đánh lại Tiêu Thần, tuy có cấm chế của lão tổ làm bùa hộ mệnh nhưng chỉ đành bị người này tùy ý nhục nhã.
Nhưng không sao hết, trong Hãn Hải đại lục này không chỉ có Hoàng Cực Cương Vân và Huyền Linh trưởng lão, Tiêu Thần phải chết!
Trong ống tay áo Hoàng Cực Cương Vân lóe linh quang, một hạt châu trong suốt lấp lánh ánh sáng vàng nhạt nằm trong tay gã. Mặt Hoàng Cực Cương Vân âm u siết tay.
Bóc!
Hạt châu vỡ.
***
Hãn Hải đại lục, trên đỉnh một ngọn núi vô danh. Mấy trăm tu sĩ chia sáu phe, biểu tình nghiêm nghị, đại thế dâng lên ngoài người đối kháng với nhau nhưng không ai chiếm ưu thế.
Có sáu người khoanh chân ngồi hàng đầu mấy trăm tu sĩ, hoặc già hoặc trẻ, hoặc nam hoặc nữ. Tuy họ thu giấu hơi thở không phát tán ra ngoài nhưng uy áp nhàn nhạt tràn ngập trong không gian đủ làm bất cứ tu sĩ nào phải sợ hãi.
Giờ phút này lão nhân tóc dài muối tiêu ngồi ở hàng đầu mở hai mắt ra, đáy mắt mơ hồ lấp lóe tinh vân huyền ảo vô tận.
- Canh giờ đã đến, gia tộc ta có một đệ tử cách không xa, lão phu truyền tấn triệu hoán là sẽ đến ngay. Nếu các vị đạo hữu đã đến đây vậy hãy cùng lão phu mở ra truyền tống trận đi Đông Huyền châu.
Lão nhân lên tiếng là lão tổ Hoàng Cực gia Đông Huyền châu, Hoàng Cực Nguyên Vân, tu vi Tôn Giả sơ kỳ.
Tôn Giả lên tiếng khiến mấy người xung quanh cùng mở mắt ra, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Cơ Lão Quái nhíu mày nói:
- Hiện Cơ gia của ta còn một đệ tử chưa đến, xin các vị đạo hữu chờ chút.
Hoàng Cực Nguyên Vân không tỏ ý kiến, một lão nhân dưới tay thì lạnh lùng cười:
- Như thế nào? Không lẽ muốn chúng ta chờ một tiểu bối sao? Sáu tộc đã đến đông đủ thì mở ra truyền tống đi.
Mắt Cơ Lão Quái lóe tia tàn nhẫn. Người nói chuyện là lão tổ của Mặc gia, Mặc Tích Thủy, hai người đã có mối hận cũ may mắn hai gia tộc ở trên đại lục khác nhau, không thì quan hệ càng căng thẳng hơn. Dù vậy mỗi lần Cơ Lão Quái và Mặc Tích Thủy gặp nhau là sẽ trào phúng châm chích, tuy chưa xé rách mặt nhưng tuyệt đối không bỏ qua dịp nào khiến đối phương khó chịu.
Mấy lão quái khác nhìn mãi quen mắt, thích thú ngồi xem hai người quan hệ căng thẳng.
Cơ Lão Quái cười nhạt còn chưa nói gì Hoàng Cực Nguyên Vân chợt đứng bật dậy, uy áp bàng bạc bùng nổ toát ra sát khí âm trầm.
Biến cố nháy mắt hấp dẫn vô số tu sĩ giật mình nhìn, tất cả mặt trắng bệch kính sợ. Nhóm Cơ Lão Quái cau mày, lòng thầm khó hiểu, không rõ tại sao Hoàng Cực Nguyên Vân đột nhiên bùng nổ.
Hoàng Cực Nguyên Vân lạnh lùng nói, toát ra sát khí ngưng tụ thành thực chất:
- Dám can đảm xuống tay với tử đệ dòng chính của Hoàng Cực gia tộc ta, dù là ai đều phải chết!
Tuy tu vi của Hoàng Cực Cương Vân có hạn nhưng rất được yêu thích, còn là tử tôn dòng chính, chuyến này đi theo Hoàng Cực Nguyên Vân ra nếu có chuyện gì ngoài ý muốn khi lão quay về không cách nào ăn nói.
Hoàng Cực Nguyên Vân cảm ứng thư cầu cứu sống chết chỉ tử đệ dòng chính phát ra được, lão không dám chậm trễ bước ra một bước bỗng chốc biến mất, thẳng hướng nguồn tin tức.
Cơ Lão Quái nhìn hướng Hoàng Cực Nguyên Vân rời đi, tim rớt cái bịch, không hiểu sao lão có linh cảm không may.
Bình luận