Bốp!
Hai cú đấm đụng vào nhau, không xảy ra cảnh kinh thiên động địa như tưởng tượng, trừ một tiếng giòn vang nhẹ nhàng ra không có chuyện gì xảy ra.
Khi các tu sĩ thắc mắc thì một tiếng rút thảm thiết xé rách bầu trời. Cùng với tiếng gào là phản ứng dây chuyền, lấy Tiêu Thần và Huyền Linh Đạo Nhân làm trung tâm răng rắc nứt rạn khe hở không gian lan tràn nhanh đi bốn phương tám hướng.
- Nguy rồi, trốn mau!
- Lập tức chạy trốn, không thì tu vi như chúng ta rơi vào khe hở không gian này sẽ mười chết không sống!
- Trốn đi!
Các tu sĩ thấy khe hở không gian như quái thú há to mồm điên cuồng lan tới gần thì biến sắc mặt, con ngươi co rút lộ ra kinh hoàng. Người người lóe độn quang, hận mình không mọc thêm hai chân chạy vắt giò lên cổ.
Hoàng Cực Cương Vân biến sắc mặt, khe hở không gian ập đến, gã thụt lùi mà mắt nhìn chằm chằm chỗ đánh nhau. Một bóng người quen thuộc bay ngược ra lao nhanh như sao băng rớt xuống đất, sắc mặt Hoàng Cực Cương Vân đen thui.
Rầm!
Vang tiếng nổ điếc tai đất rung núi chuyển, bụi bay mù mịt.
Chốc lát sau các tu sĩ chạy trốn đến nơi an toàn, lòng thầm sợ hãi nhìn nơi đánh nhau, tròng mắt trân trân sau đó lộ ra vô tận kính sợ kiêng kị.
Một bóng người thẳng tắp đứng trên hư không, áo xanh hơi xốc xếch nhưng mặt không biểu tình, hơi thở dài lâu, rõ ràng không bị thương trong đợt đánh nhau vừa rồi.
Xung quanh Tiêu Thần là khe nứt không gian to lớn như thương long kéo dài mấy ngàn trượng đang từ từ khép kín, toát ra lực cắn nuốt mạnh mẽ thổi bay tóc đen, quần áo không gió tự phồng lên nhưng không thể lay động thân hình kia. Tiêu Thần không nói một lời nhưng đại thế mạnh mẽ bá đạo tung hoành bễ nghễ nháy mắt ngưng tụ, uy thế vô song!
Dưới đất có một cái lỗ to cỡ hơn mười trượng trên quảng trường chủ điện Hoàng Tuyền tông, cấm chế bị phá hỏng hoàn toàn, mặt đất bị xới tung phá sập mấy tòa cung điện. Huyền Linh Đạo Nhân ở dưới cái hố mặt trắng bệch hơi thở mong manh, chưa biết sống chết.
Dùng cơ thể cứng rắn đón đỡ làm tu sĩ Bất Trụy trung kỳ bị thương nặng.
Thân thể của Tiêu Thần vốn đến địa phẩm đỉnh đạo khí, vào Táng viên được hạt giống huyết mạch trong người Táng Trúc. Tả Mi Đạo Tràng hao phí bảy năm luyện hóa hạt giống huyết mạch dung nhập vào huyết mạch của Tiêu Thần, tuy tu vi nguyên thần không thể tăng trưởng nhưng thân thể có lực lượng huyết mạch tẩm bổ được đến ích lợi lớn, một hơi đột phá trói buộc thăng cấp thiên phẩm đạo khí.
Thiên phẩm đạo khí, đỉnh hạ giai, uy năng có thể chiến với tu sĩ Bất Trụy đỉnh sơ kỳ. Cơ thể Tiêu Thần thăng cấp vào Bất Trụy cộng thêm pháp lực gia cố, uy năng hai bên cộng lại bộc phát ra sức chiến đấu sánh bằng Bất Trụy đỉnh trung kỳ.
Nếu chỉ bằng vào thủ đoạn thần thông có lẽ Huyền Linh Đạo Nhân không bị thua thảm như vậy. Nhưng lão quỷ này quá xui chọn cứng rắn đấu bằng thân thể với Tiêu Thần chẳng khác nào tự tìm chết.
Một đấm tổn hại nặng Huyền Linh Đạo Nhân rồi Tiêu Thần xoay người quét mắt qua, cực kỳ bá đạo. Tu sĩ nào đối diện với Tiêu Thần đều trắng mặt cúi đầu tỏ ý kính sợ.
Đặc biệt Hoàng Tuyền Lão Tổ càng dậy sóng triều sợ hãi.
Hoàng Cực Cương Vân mặt đen như nhọ nồi mắt lấp lóe tia sáng lạnh.
Tử Yên xoe tròn mắt đẹp ngơ ngác nhìn Tiêu Thần, mới vài năm ngắn ngủi, nàng không tin nổi tu vi của hắn đã đến cảnh giới nào?
Tiêu Thần xoay người lại, sắc mặt âm trầm nhìn Hoàng Tuyền Lão Tổ:
- Tại hạ nói rồi, hôm nay là ngày Hoàng Tuyền tông của ngươi xóa tên khỏi Hãn Hải đại lục. Hoàng Tuyền Lão Tổ, dù là ai cũng không cứu ngươi được!
Chân đạp hư không đi tới trước.
Khi Tiêu Thần quét mắt qua là lòng Hoàng Tuyền Lão Tổ tràn đầy kinh hoàng, hét to:
- Hoàng Cực đạo hữu cứu ta!
Với tu vi của Hoàng Tuyền Lão Tổ không có chút cơ may sống sót trong tay Tiêu Thần, dù muốn chạy trốn cũng không có cơ hội. Đường sống của lão quỷ này toàn nhờ vào Hoàng Cực Cương Vân, người này là đệ tử dòng chính của Hoàng Cực gia Đông Huyền châu, có năng lực cứu lão.
Hoàng Cực Cương Vân nghe vậy mắt lóe tia sáng sắc bén, gã cắn răng tiến lên một bước hóa thành độn quang nháy mắt ngăn Tiêu Thần lại.
Hoàng Cực Cương Vân lạnh lùng nói:
- Đừng trách tại hạ không nhắc nhở, nếu đạo hữu dám can đảm tiếp tục tiến thêm một bước thì hôm nay khó tránh khỏi sát kiếp! Hoàng Tuyền tông đã tham gia vào Hồng Mông cung của ta, thành tông môn phụ thuộc cung ta. Hoàng Tuyền đạo hữu là tu sĩ của Hồng Mông cung ta, nếu ngươi to gan bị thương hắn tức là đối địch với Hồng Mông cung ta, khi đó cõi đời to lớn nhưng không có chỗ cho đạo hữu nương náu!
Giọng nói âm trầm không chút sợ hãi.
Tung ra cái tên Hồng Mông cung khiến Hoàng Cực Cương Vân tràn trề tự tin, tu sĩ cao giai trên đời này ai chẳng biết uy danh của Hồng Mông cung? Dù Tiêu Thần hung diễm ngập trời thì sao, chỉ có thể cúi đầu lùi bước trước mặt gã.
Tiêu Thần tạm dừng bước, ngước đầu lên nhíu chặt mày:
- Hồng Mông cung?
Hoàng Cực Cương Vân càng đắc ý hơn, quả nhiên Tiêu Thần nghe nói uy danh của Hồng Mông cung, thế là gã càng thả lỏng tinh thần.
- Đúng vậy! Tại hạ là tử đệ dòng chính của Hoàng Cực gia tộc Hồng Mông cung, Hoàng Cực Cương Vân. Người mới bị đạo hữu đánh thương là Huyền Linh trưởng lão của Hồng Mông cung ta. Đạo hữu không biết là tai vạ đến nơi rồi sao?
Tiêu Thần nghe vậy không tỏ ý kiến.
Hoàng Cực Cương Vân thầm cười nhạt, dù tu vi mạnh thì sao? Không lẽ đã biết thân phận của gã rồi Tiêu Thần còn dám càn quấy?
Hoàng Cực Cương Vân mắt lóe tia sáng hơi ngước đầu lên bình tĩnh nói:
- Tiêu Thần đạo hữu mới bị thương nặng Huyền Linh trưởng lão của Hồng Mông cung ta là đã chọc rắc rối lớn. Nếu không có gì bất ngờ thì sau này đạo hữu sẽ bị Hồng Mông cung truy sát, trừ phi . . .
Hoàng Cực Cương Vân cố ý tạm dừng.
Tiêu Thần nhướng mày hỏi:
- Trừ phi cái gì?
Hoàng Cực Cương Vân cười thầm, Tiêu Thần mở miệng hỏi không có khí thế hung hăng bá đạo vừa nãy, hiển nhiên đã sợ gã. Cảm giác này làm Hoàng Cực Cương Vân rất vừa lòng.
Hoàng Cực Cương Vân vung ống tay áo làm bộ thản nhiên nói:
- Trừ phi Tiêu Thần đạo hữu tự mình cầu xin, hứa sau này tuyệt đối không ra tay với Hoàng Tuyền tông có lẽ tại hạ sẽ suy xét bỏ qua chuyện hôm nay, không thì tại hạ bảo đảm Tiêu Thần đạo hữu sẽ không thể sống rời khỏi đây được!
Cầu xin tha?
Hoàng Cực Cương Vân muốn Tiêu Thần van xin gã!
Bình luận