Hoàng Tuyền Lão Tổ căng thẳng, nếu thả Tiêu Thần đi chẳng phải là thả hổ về rừng? Nếu sau này Tiêu Thần trở về tìm thì Hoàng Tuyền tông của lão vẫn sẽ chạy trời không khỏi nắng. Trong tình hình này Hoàng Tuyền Lão Tổ sắc mặt âm trầm, lão cắn răng vứt bỏ mặt mũi.
- Hoàng Cực đạo hữu, nếu hôm nay đạo hữu giết chết Tiêu Thần tại đây thì Hoàng Tuyền tông không chỉ vô điều kiện nhập vào quý tông, lão phu sẽ hai tay dâng Tử Yên lên tặng cho đạo hữu. Xin Hoàng Cực đạo hữu trợ giúp ta!
Mắt Hoàng Cực Cương Vân rực lửa, gã ngước lên nhìn Hoàng Tuyền Lão Tổ trầm giọng hỏi:
- Hoàng Tuyền đạo hữu nói thật không?
- Hoàn toàn có thật!
Hoàng Cực Cương Vân được đến kết quả mình muốn thì không do dự nữa, cười dài ra lệnh:
- Ha ha ha! Tốt, nếu Hoàng Tuyền đạo hữu đã chân thành vậy thì đã là tông môn phụ thuộc của Hồng Mông cung ta. Tiêu Thần này to gan giương oai tại đây là không thèm để Hồng Mông cung vào mắt, Huyền Linh trưởng lão hãy ra tay giết chết kẻ ngông cuồng này để bảo vệ uy danh Hồng Mông cung ta!
Huyền Linh Đạo Nhân nghe vậy liền cười gằn nói:
- Giờ dù Tiêu Thần đạo hữu muốn lùi cũng không còn cơ hội, thế thì đạo hữu hãy để lại mạng sống đi!
Huyền Linh Đạo Nhân dứt lời bộc phát ra uy áp âm trầm phô thiên cái địa quét qua chấn vỡ hư không trên đỉnh đầu hóa thành màu đen đặc.
Bất Trụy trung kỳ!
Tiêu Thần ngước đầu lên, sắc mặt âm trầm, mắt lấp lóe tia sắc bén.
Hoàng Cực Cương Vân đột nhiên nhúng tay, hơn nữa điều kiện là thu Tử Yên vào tay, đáng chết!
Tiêu Thần nói:
- Tránh ra, hoặc chết!
Giọng nói hờ hững không chút độ ấm.
Huyền Linh Đạo Nhân biến sắc mặt, không hiểu sao trong lòng sinh ra chút bất an nhưng cưỡng ép đè xuống. Tuy Tiêu Thần khá mạnh nhưng Huyền Linh Đạo Nhân vừa cảm ứng rõ ràng, mạnh nhất mới đến Bất Trụy đỉnh sơ kỳ, còn gã là Bất Trụy trung kỳ! Tuy hai người chỉ lệch một bậc nhưng thực lực thì cách biệt xa, Tiêu Thần tuyệt đối không đánh lại gã.
Làm tu sĩ Bất Trụy, tâm niệm cứng rắn như đá, sẽ không bị mấy lời nói làm dao động. Huyền Linh Đạo Nhân vận chuyển linh lực, tinh thần bình tĩnh trở lại, cưỡng ép dằn nỗi bất an xuống.
Tu sĩ Bất Trụy sơ kỳ bình thường mà dám ăn nói kiểu đó với gã, thật là không biết sống chết!
- Hừ! Đạo hữu lớn lối thật, lão phu chờ xem hôm nay đạo hữu làm được gì!
Làm trưởng lão của Hoàng Cực gia Hồng Mông cung Đông Huyền châu, người này tuy không xuất thân từ mạch Hoàng Cực nhưng cũng nắm giữ mấy loại thần thông mạnh trong tộc. Tu vi chỉ mới Bất Trụy trung kỳ nhưng nếu Huyền Linh Đạo Nhân liều mạng đấu một trận đủ sức đối mặt đỉnh trung kỳ.
Lão quỷ này tràn đầy tự tin.
Huyền Linh Đạo Nhân quát:
- Hãy xem lão phu một đấm oanh giết ngươi đây!
Uy áp Bất Trụy trung kỳ bộc phát ra, chỉ giây lát thân thể Huyền Linh Đạo Nhân hóa thành ánh sáng vàng như đúc bằng hoàng kim, tỏa ánh sáng vàng nhạt, có chút phong phạm La Hán phật môn.
Huyền Linh Đạo Nhân mắt lóe tia sáng sắc bén, khóe môi cong lên dữ tợn, sắc vàng trên người cuồn cuộn như thủy triều ngưng tụ vào tay phải, nắm đấm đánh ra.
Con ngươi Tiêu Thần co rút, lộ biểu tình cẩn thận nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh như trước, chỉ có sát khí tứ giăng. Mắt Tiêu Thần lóe sáng không thèm né, đột nhiên tiến lên một bước đánh ra nắm đấm.
Không chút kỹ xảo, không hề né tránh, đơn giản trực tiếp cứng rắn đỡ.
Tiêu Thần lựa chọn chớp mắt ra tay làm các tu sĩ bất ngờ.
Huyền Linh Đạo Nhân ngạc nhiên sau đó mắt lóe tia âm trầm. Huyền Linh Đạo Nhân vốn hơi kiêng dè thủ đoạn thần thông của Tiêu Thần, nhưng giờ hắn không hề né tránh chọn cứng rắn đỡ. Huyền Linh Đạo Nhân cười thầm trong bụng, tiểu tử muốn chết!
Nắm đấm của Huyền Linh Đạo Nhân thoạt trông bình thường nhưng bản chất là thần thông siêu lợi hại trong Hoàng Cực gia, tên là Bà Sa Kim Thân, chủ phòng ngự, có thể khiến thân thể chớp mắt cường hóa rất nhiều, dư sức cứng rắn đỡ thần thông pháp bảo. Điểm kinh người của thần thông này là ánh sáng vàng ngưng tụ tất cả ánh sáng vàng phòng ngự toàn thân đánh ra cú đấm, sinh ra sức chiến đấu phá hoại rất kinh người. Tu sĩ Bất Trụy trung kỳ bình thường bị cú đấm ngay mặt oanh kích đừng mơ an toàn rút lui.
Tiêu Thần dám đón đỡ chẳng khác nào tự tìm chết.
Huyền Linh Đạo Nhân rất tự tin vào tu vi của bản thân nhưng cũng sẽ không bỏ qua cơ hội đánh nhanh thắng gọn. Người Huyền Linh Đạo Nhân dao động pháp lực, ánh sáng vàng trên tay càng rực rỡ hơn, tốc độ nhanh hơn tựa như sao băng màu vàng.
Sau một kích này dù Tiêu Thần không chết cũng sẽ bị thương nặng, trận chiến này không có gì bất ngờ.
Khóe môi Hoàng Cực Cương Vân cong lên nụ cười âm trầm, mắt lộ tia mỉa mai. Thần thông Bà Sa Kim Thân của Huyền Linh trưởng lão đã tu luyện đến cảnh giới đại thành, phòng ngự không gì sánh bằng chuyển thành công kích cũng cực kỳ hung hãn. Tu sĩ Bất Trụy sơ kỳ bình thường bị oanh kích thì chết chắc. Nếu Tiêu Thần này ỷ vào tu vi Bất Trụy có lẽ còn chống đỡ giây lát được, nhưng hắn chọn cách ngu xuẩn nhất cứng rắn chống lại, thật là tự tạo nghiệt không thể sống.
Đánh chết Tiêu Thần, thu phục Hoàng Tuyền tông, ôm mỹ nhân Tử Yên về, tất cả làm lòng Hoàng Cực Cương Vân sung sướng. Dù chưa đánh nhau nhưng Hoàng Cực Cương Vân như đã thấy Tiêu Thần bị oanh giết tại chỗ, máu thịt tung tóe.
Nhìn thiên tài sắp chết, cảnh tượng này thật khiến người mong chờ.
Tử Yên nhíu chặt mày, môi hồng mím lại, bàn tay ngọc xoắn vào nhau trong ống tay áo tinh xảo rộng lớn, lòng vừa bất an vừa vui vẻ.
Bất an vì lo Tiêu Thần bị thua sẽ chết, vui vì hắn ra tay chứng minh trong lòng có nàng.
Nhưng dù hôm nay kết cục thế nào, qua việc này Tử Yên đã hiểu rằng bóng hình Tiêu Thần mãi mãi in trong tim nàng, đời này tuyệt đối sẽ không quên mất.
Ngày sau hắn ở đâu là nàng theo đó.
Sống chết không rời!
Biểu tình Tiêu Thần bình tĩnh, thấy mắt Huyền Linh Đạo Nhân lóe tia mừng rỡ thì con ngươi đen hiện tia trào phúng.
Dùng cơ thể cứng rắn đỡ, Tiêu mỗ trước kia chưa từng sợ ai, hôm nay cũng vậy.
Bàn tay co thành nắm đấm hết sức bình thường nhưng tốc độ nhanh như tia chớp, kỳ lạ là không phát ra tiếng động gì, dường như bị cưỡng ép trấn áp xua tan.
Hai bóng người vụt qua, cách nhau hơn mười trượng thì biến mất. Huyền Linh Đạo Nhân cười dữ tợn, nắm đấm như sao băng giáng xuống. Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh lóe tia sáng lạnh tung nắm đấm, không chút sợ hãi.
Chương 580vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận