Đạo (Dịch) – Chương 578

Lão quỷ này không ngờ Tiêu Thần dám to gan xuống tay giết, quyết đoán tàn nhẫn không do dự, không cho lão cơ hội ra tay cứu người thì Đế Ương đã bị giết.

Hoàng Tuyền Lão Tổ thầm rít gào:

- Chết tiệt! Đáng chết!

Tu sĩ Hoàng Tuyền tông khác chết thì Hoàng Tuyền Lão Tổ không đau lòng chút nào, nhưng Đế Ương là đệ tử duy nhất của lão, thiên tư siêu tốt, có hy vọng đột phá Bất Trụy, là cơ hội lớn cho Hoàng Tuyền tông tương lai thịnh vượng cường thịnh. Nhưng giờ Đế Ương đã bị Tiêu Thần giết, đập nát tất cả viễn cảnh Hoàng Tuyền Lão Tổ thầm tô vẽ. Muốn lần thứ hai bồi dưỡng ra tu sĩ có cơ hội thăng cấp Bất Trụy, dù tốn hết công sức cũng chưa chắc làm được.

Hoàng Tuyền Lão Tổ giận dữ ra tay không chút nương tình:

- Tiểu tạp chủng, lão tổ sẽ rút nguyên thần của ngươi ra phong ấn vào hồn phiên, cho âm hỏa đốt cháy vạn vạn năm, chịu đủ đau đớn mà chết!

Tu vi Bất Trụy sơ kỳ bùng nổ, vô tận sóng gợn màu đen lan tràn sau lưng lão quỷ này, liên miên như sóng triều hội tụ ngưng kết lại, hóa thành đoàn nước màu đen giữa hư không. Khói đen cuồn cuộn phát tán toát ra hơi thở âm u lạnh lùng.

- Grít!

Chớp mắt đoàn nước lặng lẽ vỡ ra, một con rắn quái to trăm trượng, dưới bụng có nhiều chân, lưng mọc đôi cánh, người đầy vảy giáp xuất hiện trong không trung. Rắn quái há mồm nhỏ độc dịch ăn mòn mặt đất thủng cái lỗ một trượng, khói xanh bốc nghi ngút.

Khoảnh khắc rắn quái ngưng tụ thì Hoàng Tuyền Lão Tổ cắn đầu lưỡi, tinh huyết trong người bắn ra hóa thành một giọt máu nhỏ vào người rắn quái. Tinh huyết dung nhập, rắn quái lăn lộn trong hư không, rít gào cực kỳ đau đớn. Trong quá trình đôi mắt to như đèn lồng của yêu vật nhanh chóng đổi màu máu, toát ra hơi thở âm trầm khát máu.

- Grít!

Chốc lát sau rắn quái bỗng dựng đứng người, ngóc đầu gầm rống, đôi cánh sau lưng vỗ đập, con rắn hóa thành luồng sáng đen bắn ra.

Mặt Hoàng Tuyền Lão Tổ trắng bệch nhưng khóe môi cong lên âm trầm. Thần thông rắn quái này không thuộc về Hoàng Tuyền tông, là lão quỷ này ở trong động phủ tu sĩ thượng cổ giết một con hung vật thượng cổ, ăn máu thịt nguyên thần của nó luyện hóa dung nhập vào thân thể mình, luyện thành thần thông âm độc. Rắn quái có sức lực rất mạnh, cực kỳ độc, không sợ thần thông bình thường chém giết, chém hoài không chết. Nếu bị nó quấn chặt, độc tố xâm nhập thì tu sĩ Bất Trụy cũng đừng mơ an toàn rút lui, nếu xui xẻo không chừng bị độc tố xâm nhập Nguyên Anh, khi đó phải chịu đau đớn chín mươi chín ngày rồi hóa thành vũng máu chết đi.

Thần thông này là thủ đoạn lợi hại nhất của Hoàng Tuyền Lão Tổ, lão quỷ này vì giết Tiêu Thần không tiếc dùng tinh huyết của mình thêm vào làm rắn quái cuồng bạo đau đớn, càng hùng hổ hơn.

Biểu tình Tiêu Thần bình tĩnh, hắn vỗ chưởng một cái.

Thần thông âm độc không chỉ các ngươi mới có, chờ xem thần thông của ai cao tay hơn.

Thần thông Phong Khởi!

Thần thông Vân Dũng!

Hai tay cực nhanh chụp xuống.

Thần thông Vũ Chí!

Ba thần thông Phong Khởi, Vân Dũng, Vũ Chí chớp mắt đánh ra, không chút tạm dừng.

Gió âm rít gào, mây dữ cuồn cuộn, mưa máu phát tán bao bọc rắn quái lại. Ba thần thông đều cực kỳ độc ác và hỗ trợ, dung hợp cho nhau, uy thế càng dữ dội, lợi hại hơn thi triển riêng một loại nhiều. Rắn quái bỗng chốc bị trấn áp trong đó.

Rắn quái ở trong thần thông kêu to lăn lộn, thân thể to lớn vặn vẹo đau đớn. Thứ này vốn kịch độc nhưng không ngờ Tiêu Thần thi triển thần thông âm độc hơn nữa tạo ra tổn thương cho rắn quái, mặc cho nó kêu to gầm rú vẫn bị gió âm, mây dữ, mưa máu bao bọc không thể đột phá.

Hoàng Tuyền Lão Tổ vừa kinh vừa giận, lão đã dốc hết sức ra không ngờ bị Tiêu Thần nhẹ nhàng ngăn lại. Quan trọng là hơi thở của rắn quái liên kết với Hoàng Tuyền Lão Tổ, nếu con rắn bị thương thì lão cũng sẽ bị thương nặng.

Mắt Hoàng Tuyền Lão Tổ lóe tia độc ác.

Bùm bùm!

Hai nắm tay đấm vào ngực Hoàng Tuyền Lão Tổ, lão phun ra hai đoàn tinh huyết lăn lộn trước mặt lão như có linh trí. Sau khi phun ra hai đoàn tinh huyết thì hơi thở trong người Hoàng Tuyền Lão Tổ ủ rũ, uy áp pháp lực bị suy yếu vài phần.

- Đằng Xà, hôm nay lão phu trả lại hai đoàn tinh phách cho ngươi. Miễn là ngươi dốc hết sức giết người này thì sau hôm nay lão phu sẽ trả lại tư do cho ngươi!

Hoàng Tuyền Lão Tổ nói xong vung ống tay áo, hai đoàn tinh huyết chui vào người Đằng Xà.

Tinh phách dung nhập khiến Đằng Xà càng hung dữ hơn, khói đen cuộn trào ngoài người nó đẩy gió âm, mây ác, mưa máu tách ra, hình thể con rắn lại tăng vọt hơn hai trăm trượng. Thực lực Đằng Xà tăng nhiều, nó hét to điên cuồng vùng vẫy, có dấu hiệu thoát ra.

Mặt Tiêu Thần không biểu tình, mắt lóe tia sáng một bàn tay đập mạnh xuống:

- Phúc Thủ!

Ầm!

Gió âm, mây ác, mưa máu giữa hư không bỗng chấn động, sôi trào ngưng tụ thành một đoàn như bàn tay máu đen đặc, to cỡ ngàn trượng, tựa như thần ma ra tay. Bàn tay bóp Đằng Xà, mặc cho nó bạo ngược gầm rống vẫn không thể vùng thoát.

Tiêu Thần vươn một cánh tay nắm hờ, lắc đầu thản nhiên nói:

- Sau ngày hôm nay Hoàng Tuyền tông xóa tên khỏi đại lục.

Tiêu Thần siết tay lại.

Đằng Xà tuyệt vọng hét chói tai:

- Grít!

Thân thể Đằng Xà bị thần thông Phúc Thủ biến ra bàn tay ngàn trượng bóp nát bấy, tinh phách trong người con rắn cũng tan biến theo, chết ngắc.

Đằng Xà này rất khó chơi, cực kỳ độc, miễn dịch thần thông bình thường. Nhưng xui cho Hoàng Tuyền Lão Tổ gặp ba thần thông Phong Khởi, Vân Dũng, Vũ Chí của Tiêu Thần độc ác nham hiểm hơn, một hơi trấn áp hủy diệt Đằng Xà.

Đằng Xà bị diệt, khí cơ lôi kéo mặt Hoàng Tuyền Lão Tổ không chút máu, miệng mũi trào máu:

- Phụt!

Mắt Hoàng Tuyền Lão Tổ tràn đầy kinh hoàng nhìn Tiêu Thần, lão rống to:

- Hoàng Cực đạo hữu hãy mau ra tay, lão phu đồng ý điều kiện đạo hữu đưa ra! Xin đạo hữu nghĩ tình hai ta quen nhau mà giúp lão phu vượt qua sát kiếp hôm nay!

Hoàng Tuyền Lão Tổ tràn đầy kinh khủng, lão sợ thật. Tu vi thần thông của Tiêu Thần cao cường vượt xa tưởng tượng của Hoàng Tuyền Lão Tổ.

Hoàng Cực Cương Vân nghe vậy mắt sáng rực, rất là động lòng.

Huyền Linh Đạo Nhân hiểu ý thiếu gia, cười lạnh bước ra một bước thi triển thần thông thuấn di chớp mắt ngăn trước mặt Tiêu Thần.

Huyền Linh Đạo Nhân thản nhiên nói:

- Tiêu Thần đạo hữu, hôm nay có thiếu gia nhà ta ở đây, tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn ngươi làm dữ. Nếu đạo hữu tự động lùi xuống có lẽ sẽ tránh khỏi khó khăn, nếu vẫn không biết sống chết thì đừng trách lão phu xuống tay vô tình khiến đạo hữu mãi mãi ở lại đây!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...