Đạo (Dịch) – Chương 577

Hoàng Tuyền Lão Tổ trở về nên tác dụng nhẫn xương trắng bảo vệ tông môn trở nên không quan trọng nữa, chỉ xem như chí bảo phòng thân. Bởi vậy Đế Ương không chút do dự sử dụng nó muốn một hơi giết Tiêu Thần báo thù cho nhi tử yêu thương, tẩy rửa sỉ nhục tông môn. Hơn nữa hôm nay là ngày vui của Hoàng Tuyền tông, đánh nhanh thắng nhanh giết Tiêu Thần sẽ tăng uy thế lớn cho tông môn. Đế Ương ra tay cũng vì điều này.

Chiếc nhẫn xương trắng phong ấn thần thông vốn chỉ miễn cưỡng đến đẳng cấp Bất Trụy, sau khi được Hoàng Tuyền Lão Tổ tế luyện tăng mạnh uy năng của thần thông đã đến Bất Trụy sơ kỳ, nên Đế Ương mới tự tin có thể giết Tiêu Thần trong tích tắc.

Hoàng Tuyền Lão Tổ gật gù, mắt lóe tia khen ngợi. Có quyết đoán không tiếc trọng bảo, ngang nhiên ra tay nháy mắt oanh giết, còn tăng cao uy danh cho tông môn, Đế Ương làm việc khiến lão quỷ này cực kỳ vừa lòng. Hoàng Tuyền Lão Tổ lạnh lùng liếc hướng Tiêu Thần, dám to gan đối địch với Hoàng Tuyền tông thì phải có tinh thần bị giết tại chỗ đi!

Khóe môi Hoàng Cực Cương Vân cong lên, tuy gã không có thù gì với Tiêu Thần nhưng hắn mập mờ cùng Tử Yên đủ khiến gã cực kỳ bất mãn, giờ thấy hắn rơi vào đường cùng chết chắc thì gã mở cờ trong bụng.

Mặt Tử Yên không chút máu mím chặt môi, mắt tràn đầy tuyệt vọng. Tử Yên không ngờ Đế Ương có thủ đoạn như vậy, trực tiếp ra tay đã sử dụng thần thông tất sát.

Tu sĩ các nơi khác thì ai nấy mặt trắng bệch, tuy biết Hoàng Tuyền tông chủ có thể thi triển thần thông như vậy là nhờ vào uy năng của pháp bảo nhưng lòng vẫn sinh ra kính sợ, trong mắt tràn ngập kiêng dè.

Hiện không một người nào xem trọng Tiêu Thần.

Vì với thần thông Bất Trụy thì tu sĩ Nguyên Anh không có chút sức chống cự, đây là điều chắc chắn.

Nhưng giờ phút này bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng mấy năm ngắn ngủi Tiêu Thần đã không như ngày xưa, thần thông Bất Trụy sơ kỳ bình thường không đáng lọt vào mắt hắn.

Tiêu Thần ngước đầu lên cười khẽ, lắc đầu.

Đối diện này bàn tay xương chụp xuống, sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, khóe môi cong lên lạnh lùng.

Tiêu Thần không lùi còn tiến lên, thản nhiên nói:

- Năm xưa thần thông này của ngươi có thể bị thương ta, nhưng hôm nay nó quá yếu đối với Tiêu Thần!

Dứt lời Tiêu Thần vươn một cánh tay ra bóp mạnh bàn tay xương:

- Nát!

Một chữ phun ra, bàn tay xương toát ra khí thế mạnh mẽ hung thần bỗng run run. Trong ánh mắt kinh khủng của vô số tu sĩ, không gian xung quanh bàn tay vặn vẹo bẻ cong như không chịu nổi áp lực vô tận. Tuy không gian bẻ cong mơ hồ không thấy rõ nhưng tiếng răng rắc thì rõ mồn một truyền vào tai.

Tiếng vang khẽ không chút gây chú ý nhưng lọt vào tai mọi người như sét đánh làm mặt họ trắng bệch, mắt trợn to thẫn thờ.

Chốc lát sau không gian bị bẻ cong trở lại như cũ, bàn tay xương biến mất.

Bàn tay xương sánh bằng thần thông Bất Trụy vậy mà bị phá vỡ nhẹ nhàng.

Các tu sĩ cùng hút ngụm khí lạnh, ngơ ngẩn nhìn Tiêu Thần, khi lấy lại tinh thần thì tràn ngập kính sợ. Giờ phút này mọi người đã hiểu mình lỡ coi thường người này.

Sắc mặt của Hoàng Tuyền Lão Tổ đen như nhọ nồi, con ngươi co rút tràn đầy kinh sợ. Tiêu Thần đã đột phá cực hạn đến đẳng cấp Bất Trụy! Sao có thể như vậy? Theo nhóm Đế Ương báo cáo thì mấy năm trăm người này xích mích với Hoàng Tuyền tông tuy có tu vi không yếu nhưng tối đa sức chiến đấu là đỉnh Nguyên Anh, vài năm ngắn ngủi đã đột phá một hơi thăng cấp Bất Trụy? Tốc độ này thật khiến người sợ hãi, nếu để mặc Tiêu Thần trưởng thành với tốc độ hiện giờ thì . . . Lòng Hoàng Tuyền Lão Tổ lạnh lẽo, không rét mà run. Lão quỷ này vụt ngẩng đầu, sắc mặt âm trầm nhìn Tiêu Thần, sát khí bừng lên.

Hôm nay dù thế nào cũng phải hạ gục Tiêu Thần này, nếu không thì Hoàng Tuyền tông tạo ra đại địch như thế sau này khó tránh khỏi kết cục bị nhổ tận gốc.

Hoàng Cực Cương Vân biến sắc mặt lộ vẻ nghiêm túc, ánh mắt nhìn Tiêu Thần càng âm trầm hơn. Năm xưa tư chất tu luyện của Hoàng Cực Cương Vân siêu tốt nhưng vì một lần ngoài ý muốn khiến tu vi không cách nào tiến bộ nữa, đời này chỉ có thể dừng bước ở Nguyên Anh hậu kỳ. Bình thường Hoàng Cực Cương Vân rất ghét tu sĩ thiên tài, giờ gã ghét Tiêu Thần càng nhiều hơn. Tu sĩ Bất Trụy trẻ tuổi như vậy, tốc độ tu luyện khủng bố như thế, dù ở trong gia tộc cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Mắt Huyền Linh Tử lộ tia cẩn trọng, tuy rằng thiếu gia bởi vì ngoài ý muốn đời này thành tựu có hạn nhưng lão tổ cực kỳ yêu thích thiếu gia, không thì đã chẳng phải gã thiếp thân bảo vệ. Tuy Huyền Linh Tử rất tự tin vào tu vi của mình nhưng vẫn tiến lên nửa bước đứng cạnh Hoàng Cực Cương Vân, phòng hờ xảy ra biến cố sẽ ra tay ngay.

Tử Yên xoe tròn mắt đẹp ngơ ngác nhìn bóng người cao ráo trong hư không, lòng tràn đầy khó tin.

- Bất Trụy, hắn đã đến cảnh giới như vậy sao?

Tử Yên thấy kiêu ngạo trong lòng, vì nam nhân này là nam nhân của nàng!

Mặt Đế Ương trắng bệch, thần thông bàn tay xương trắng bị phá nằm ngoài dự đoán của gã. Tiêu Thần quét mắt qua làm Đế Ương hoảng loạn, ngoài người lóe độn quang định lùi ra sau.

- Sao có thể như vậy? Tu vi của hắn đến đẳng cấp Bất Trụy, vậy thì chẳng phải là bản tông không có cơ hội tự tay báo thù rồi sao? Rời đi ngay, nếu không thì với thần thông của Tiêu Thần lật tay một cái là giết ta ngay, Núi xanh còn đó, sau này cần cù tu luyện rồi sẽ có cơ hội báo thù!

Đáy mắt Đế Ương lấp lóe tia độc ác, tốc độ thụt lùi càng mau hơn. Tuy làm Hoàng Tuyền tông chủ không đánh mà chạy làm tổn thương danh dự tông môn, nhưng vì giữ mạng Đế Ương không rảnh lo nghĩ nhiều.

Lúc này Hoàng Tuyền Lão Tổ tức giận quát:

- Ngươi muốn chết sao!

Tim Đế Ương rớt cái bịch vụt ngoái đầu lại vừa lúc thấy đôi mắt đen láy lóe sát khí âm trầm.

Sau đó suy nghĩ của Đế Ương rơi vào bóng tối vĩnh viễn.

Vô số tu sĩ nhìn bóng người kia bị một chưởng chấn nát bấy hình thần đều diệt, họ hoảng sợ xoe tròn mắt, lòng không dám tin Đế Ương Hoàng Tuyền tông chủ vô cùng mạnh mẽ quát tháo đại lục Đông Nam vực mấy trăm năm vậy mà đột ngột chết đi.

Sắc mặt Hoàng Tuyền Lão Tổ dự tợn, tức giận làm người lão run run, mắt đỏ như máu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...