Đạo (Dịch) – Chương 576

Mặt Tử Yên tái nhợt, mới rồi nàng bối rối nên nói bậy giờ ngẫm lại đúng như Tiêu Thần bảo, chẳng những không hỗ trợ được gì ngược lại đẩy hắn vào hoàn cảnh nguy hiểm hơn nữa. Mắt đẹp đỏ ửng ngấn lệ, Tử Yên thầm quyết tâm nếu hôm nay Tiêu Thần giết thì nàng cũng đi theo hắn, tuyệt đối không chịu nhục.

Tiêu Thần nhìn bộ dạng bất lực của Tử Yên thì rất đau lòng, hắn nheo mắt lóe sát khí lạnh băng. Hoàng Tuyền Lão Tổ thật đáng chết!

Tử Yên đột nhiên lên tiếng khiến các tu sĩ nổi lên nhiều ý nghĩ, ánh mắt quái dị liếc qua hai người và Hoàng Tuyền Lão Tổ, mơ hồ có ý tưởng thú vị.

Sắc mặt của Hoàng Tuyền Lão Tổ càng khó coi hơn, lòng hận không thể nghiền xương Tiêu Thần thành tro, rút hồn luyện phách của hắn mới tiêu trừ mối hận được.

Mắt Hoàng Cực Cương Vân lấp lóe tia sáng lạnh, hừ mũi.

Lúc này Đế Ương Hoàng Tuyền tông chủ xoay người lại, quỳ gối xuống trầm giọng nói:

- Lão tổ, Tiêu Thần giết nhi tử yêu thương của ta, thù này cất chứa trong lòng như vạn con kiến cắn trái tim đệ tử từng giây từng phút chịu đau khổ. Hôm nay xin lão tổ cho phép Đế Ương ra tay thay người giết chết Tiêu Thần! Hơn nữa tu vi của người này không có tư cách khiến lão tổ ra tay, Đế Ương đủ sức diệt sát người này!

Hoàng Tuyền Lão Tổ hơi do dự, khí thế âm trầm ngoài người giảm bớt:

- Nếu vậy ngươi hãy ra tay hạ gục Tiêu Thần, trận này chỉ được phép thắng không thể thua. Nếu làm mất danh tiếng của Hoàng Tuyền tông ta thì lão phu tuyệt đối không bỏ qua!

Đế Ương nhếch mép âm trầm nói:

- Rõ! Đệ tử sẽ không phụ lòng tin của lão tổ, sẽ chém địch trở về dương uy phong của Hoàng Tuyền tông ta!

Đế Ương phất tay áo xoay người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tiêu Thần:

- Hôm nay là ngày vui của Hoàng Tuyền tông ta, không thể để ngươi phá hỏng thú vui. Tiêu Thần đạo hữu có dám cùng ta đi quảng trường trước điện chiến một trận?

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng lạnh lùng cười:

- Nếu Đế Ương tông chủ muốn tìm chết thì Tiêu Thần không ngại ra tay tiễn ngươi một đoạn đường.

Câu nói chất chứa sát khí.

Đế Ương cười nhạt, giờ không cần nói nhiều nữa, ngoài người lóe động quan, bóng dáng hóa thành luồng sáng bay ra ngoài điện.

Tiêu Thần cười nhạt cất bước đi theo.

Hoàng Tuyền Lão Tổ cười nói:

- Ha ha ha! Chuyện hôm nay để các vị đạo hữu chê cười. Hoàng Tuyền tông chủ muốn giết Tiêu Thần rửa nhục nhã tông môn năm xưa, các vị đạo hữu hãy dời bước cùng lão phu đi xem. Chờ chấm dứt việc này rồi tiếp tục lễ mừng cũng không muộn.

Hoàng Tuyền Lão Tổ cực kỳ tự tin. Đế Ương có tư chất rất tốt, là đệ tử duy nhất của lão, tu vi đến đỉnh Nguyên Anh hậu kỳ. Nửa năm qua được Hoàng Tuyền Lão Tổ chỉ điểm Đế Ương lại đột phá tu vi, đã nửa bước vào Bất Trụy, thực lực hơn xa tu sĩ cùng đẳng cấp. Nếu không có gì ngoài ý muốn thì trong vòng trăm năm Đế Ương rất có thể tự mình đột phá bình cảnh tiến giai Bất Trụy, khi đó Hoàng Tuyền tông sẽ có hai tu sĩ Bất Trụy tọa trấn, thực lực tăng vọt.

Hoàng Tuyền Lão Tổ lên tiếng, tu sĩ trong điện dĩ nhiên không ai phản đối, bọn họ lục tục đứng lên điều khiển độn quang bay ra ngoài điện, mắt đầy hứng thú nhìn lên trời.

Trận chiến này không dính dáng gì đến họ nên vui vẻ khoanh tay đứng nhìn náo nhiệt.

Tử Yên mím chặt môi, mặt trắng bệch, nàng biết rất rõ thần thông của Đế Ương, tu sĩ đỉnh Nguyên Anh bình thường tuyệt đối không đánh lại người này. Tuy Tiêu Thần lộ ra thần thông siêu mạnh nhưng nếu đánh nhau với người này rất khó thắng. Bỗng chốc nỗi lòng Tử Yên rối ren.

Tiêu Thần và Đế Ương đứng đối diện nhau từ xa trong hư không mấy trăm trượng, gió vù vù thổi bay mái tóc đen, vạt áo của hai người, ánh mắt giao nhau toát ra lạnh lùng vô tận, bộc lộ sát khí.

Đế Ương lạnh lùng nói, thanh âm chất chứa hơi thở diệt tuyệt:

- Tiêu Thần đạo hữu, năm xưa ngươi giết nhi tử duy nhất của ta có từng tưởng tượng cục diện trước mắt? Hôm nay mặc kệ thế nào bản tông nhất định sẽ giết ngươi tại đây để an ủi linh hồn nhi tử của ta ở trên trời.

Mặt Tiêu Thần không biểu tình, mắt lóe tia sáng lắc đầu nói:

- Sự thật năm xưa thế nào Tiêu Thần không muốn nói nhiều, tính cách nhi tử của ngươi như thế giết thì giết, Tiêu Thần chưa từng suy nghĩ sẽ có kết cục gì. Nếu Đế Ương tông chủ quá nhớ nhi tử yêu quý thì Tiêu Thần sẽ tiễn tông chủ đoạn đường, cho hai phụ tử đoàn tụ dưới lòng đất.

Hoàng Tuyền tông và Tiêu Thần sớm không chết không ngừng. Năm xưa đánh nhau ở Tứ Phương thành, nếu Tiêu Thần không được Nguyệt Vũ giúp đỡ thì đã chết trong tay Đế Ương, nên lòng hắn đầy sát khí không định nương tay.

Hôm nay cho Hoàng Tuyền tông hoàn toàn tan biến đi.

Đế Ương nghe vậy biểu tình cực kỳ khó xem, giờ không nói nhiều nữa trực tiếp ra tay:

- Tiêu Thần, lão phu biết ngươi có nhiều thủ đoạn, năm xưa đã có thể cứng rắn đỡ hai thần thông Bất Trụy mà không chết. Nhưng bản tông muốn biết hôm nay ngươi có thể cản được một kích kiai?

Đế Ương dứt lời đột nhiên đánh ra một đấm.

Trên ngón tay Đế Ương đeo một chiếc nhẫn xương trắng có hai vết rạn, gã tung nắm đấm ra làm chiếc nhẫn vỡ vụn. Khoảnh khắc chiếc nhẫn vỡ vụn thì một dao động khác lạ bộc phát ra, uy áp mạnh mẽ quét qua chân trời.

Một bàn tay xương âm trầm hiện ra trong không trung, bàn to ba trăm trượng màu trắng bệch như bàn tay ma thần chôn sâu dưới lòng đất ngàn vạn năm, toát ra hơi thở cực kỳ hung dữ. Sát khí trắng cuồn cuộn bay ra từ bàn tay xương bao kín Đế Ương, có tiếng gầm rống thê lương truyền đến như có thể xuyên thấu tinh thần tu sĩ, vang vọng trong không gian nguyên thần, cực kỳ quỷ dị.

Bàn tay xương hiện ra hơi run lên rồi hóa thành luồng sát khí ánh sáng đập xuống Tiêu Thần.

Bùm!

Dọc đường bàn tay xương đi hư không chấn động rồi vỡ ra như bị ma chưởng xé rách vô số vết rạn li ti như mạng nhện đan chéo nhau, sinh ra trùng kích thị giác cực kỳ mãnh liệt.

Thần thông Bất Trụy!

Bàn tay xương này toát ra hơi thở uy áp dù là tu sĩ Nguyên Anh cũng bị uy hiếp lớn, càng có thể xé rách không gian, uy thế vượt qua cực hạn sức chiến đấu của Nguyên Anh, lên đến đẳng cấp Bất Trụy.

Chiếc nhẫn xương trắng ẩn chứa thần thông tuy không phải tu sĩ Bất Trụy đích thân ra tay nhưng bùng nổ sức chiến đấu sánh bằng Bất Trụy, giết tu sĩ Nguyên Anh chỉ bằng một ngón tay là xong.

Mặt Đế Ương dữ tợn mắt lộ ra độc ác:

- Chết đi! Ngươi chết cho ta!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...