- Nguy, không lẽ việc này liên quan tới Tiêu Thần?
Tu vi đến cảnh giới như Cơ Lão Quái thường linh cảm cực kỳ chính xác.
Cơ Lão Quái sắc mặt âm trầm, mấy giây sau vụt ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm nghị. Tiêu Thần có một chút huyết mạch phản tổ, trải qua Huyết Mạch Chi Địa dung hợp huyết mạch rất có thể một bước lên trời tiến hóa thành huyết mạch phản tổ hoàn chỉnh, khi đó kết hợp với Tịch Nguyệt thì Cơ gia sẽ có được hậu bối huyết mạch tinh khiết nhất, lần thứ hai trở về đỉnh cao như thời viễn cổ.
Nện mặc kệ có chuyện gì thì Cơ Lão Quái phải bảo vệ Tiêu Thần, dù có hoàn toàn quyết liệt với Hoàng Cực gia tộc Đông Huyền châu cũng không tiếc!
Lòng thầm quyết định rồi Cơ Lão Quái bước ra một bước theo sát Hoàng Cực Nguyên Vân.
Lão Tổ Mục Gia lạnh nhạt nói:
- Ha ha ha! Nếu có kẻ to gan ra tay với Hoàng Cực gia tộc chắc Hoàng Cực Lão Quái sẽ ra tay, không biết là kẻ ngu xuẩn nào làm.
Mục gia của lão ở Hạo Hãn đại lục xa xôi, tu sĩ cao giai đều có mặt tại đây nên không liên quan gì chuyện này, lão quái rất vui vẻ xem náo nhiệt.
Lão quái ba nhà Thượng gia, Vân gia, Mặc gia sắc mặt âm trầm, mắt lấp lóe tia bất an, sợ tu sĩ xung đột với Hoàng Cực gia là nhà mình.
Mục Lão Quái nói:
- Ha ha ha! Nếu các vị đạo hữu đều tò mò vậy thì đi xem thử? Dù sao không mất bao lâu.
Ba người thầm nóng ruột nóng gan lập tức gật đầu, thi nhau nói:
- Hay lắm!
Bốn người cùng bước ra một bước đuổi theo.
***
Sắc mặt Tiêu Thần hơi âm trầm, vòng bảo hộ ngoài người Hoàng Cực Cương Vân thật ghê gớm, tu vi của hắn dốc hết sức mà không thể phá hoại chút nào. Nhưng luân phiên oanh giết làm Hoàng Cực Cương Vân dù chưa bị thương nặng nhưng mặt trắng bệch, khóe môi có vết máu chảy xuống. Dù sao sức lực mạnh mẽ của Tiêu Thần mỗi lần đánh vào người cũng làm gã chịu khổ.
Mắt Hoàng Cực Cương Vân đỏ ngầu nói năng bỗ bã:
- Ha ha ha ha ha ha ha ha ha! Đến đây, đến đây, đánh tiếp đi! Bản thiếu gia chống mắt xem ngươi có thủ đoạn gì có thể giết được ta! Nếu không giết ta chết thì tại hạ bảo đảm chờ chút nữa người chết sẽ là ngươi! Tiêu Thần, ta sẽ nắm ngươi trong tay, thi triển muôn vàn thủ đoạn khiến ngươi muốn sống không được muốn chết không xong, nhận hết thống khổ! Tử Yên này chắc là nữ nhân của ngươi? Ha ha, bản thiếu gia sẽ chơi nàng ngay trước mặt ngươi, cho ngươi chính mắt thấy nữ nhân mình thích rên rỉ dưới thân ta! Ta nghĩ Tiêu Thần đạo hữu rất mong chờ thấy cảnh đó!
Hoàng Cực Cương Vân hận Tiêu Thần thấu xương, chỉ có máu và cái chết mới kết thúc hận thù được.
Tiêu Thần sắc mặt âm trầm, đáy mắt dâng lên sát khí.
Hoàng Cực Cương Vân này muốn chết mà!
Tiêu Thần ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh băng:
- Nếu ngươi muốn tìm cái chết thì tại hạ cho ngươi mãn nguỵên!
Sức chiến đấu của Tiêu Thần không đủ để gỡ bỏ vòng bảo vệ ngoài người Hoàng Cực Cương Vân, nhưng nếu hắn thật sự bất chấp tất cả thì tin tưởng trăm phần trăm có thể giết người này ngay lập tức. Dù giết Hoàng Cực Cương Vân có lẽ sẽ chuốc rắc rối lớn nhưng Tiêu Thần không chút e ngại.
Tiêu Thần đứng thẳng người, linh quang lóe sáng, hỏa diễm tộc văn nổi lên trên tay hắn, bập bùng cháy toát ra hơi thở quỷ dị.
Thần thông tộc văn chỉ có cơ hội thi triển hai lần, Tiêu Thần không hề lưu luyến sử dụng nó ngay. Thủ đoạn giữ mạng dùng hết có thể tìm cái khác nhưng Tử Yên thì chỉ có một, không cho phép có chút uy hiếp gì.
Lòng Hoàng Cực Cương Vân lạnh lẽo nhìn chằm chằm tộc văn trong tay Tiêu Thần, không hiểu sao gã thấy sợ.
- Nguy rồi, người này thật sự có thủ đoạn có thể giết ta!
Lòng nghĩ vậy Hoàng Cực Cương Vân rất là hoảng sợ, gã không ngán ngại khi đối diện Tiêu Thần vì cấm chế ngoài người, giờ phát hiện Tiêu Thần có thủ đoạn giết mình thì sợ hãi nhấn chìm gã.
Hoàng Cực Cương Vân chưa bao giờ ngờ rằng làm tử đệ của Hoàng Cực gia tộc như gã phải đối mặt cục diện gần chết thế này.
Thần kinh Hoàng Cực Cương Vân tan vỡ hét lên:
- Không! Ta là tử đệ của Hoàng Cực gia tộc, lão tổ cực kỳ yêu thích ta! Nếu ngươi dám giết ta thì sau này khó thoát chết! Tha cho ta, miễn đạo hữu tha cho tại hạ thì tại hạ thề bằng tâm ma xem chuyện hôm nay như chưa từng xảy ra, sau này Hoàng Cực gia tộc tuyệt đối sẽ không tính sổ với đạo hữu. Đạo hữu có thể mang Tử Yên đi, Hoàng Cực Cương Vân thề trong lòng không bao giờ có chút gì tà niệm nữa! Tiêu Thần đạo hữu xin hãy nương tay cho hai ta một đường lui đi!
Trước mối uy hiếp chết chóc thì người này không còn vẻ kiêu ngạo, bất chấp mặt mũi, gã chỉ muốn làm sao giữ mạng sống của mình. Nếu bị Tiêu Thần giết thật, dù sau đó gia tộc báo thù rửa hận cho gã thì được ích gì?
Khóe môi Tiêu Thần cong lên mỉa mai, từ từ lắc đầu nói:
- Đã muộn, khi lòng ngươi sinh ra tà niệm với Tiêu Thần thì Tiêu Thần không cho phép ngươi sống tiếp. Miễn ta còn sống thì tuyệt đối không cho phép nữ nhân của ta bị chút tổn thương gì. Hôm nay ngươi phải chết!
Giọng nói trầm thấp lộ rõ sát khí.
Hoàng Cực Cương Vân trợn to mắt tràn đầy độc ác nói:
- Giết ta thì ngươi đừng hòng sống sót, sẽ bị rút hồn luyện phách chịu đủ hành hạ trên đời!
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng thản nhiên nói:
- Ta rất mong chờ.
Tiêu Thần nói xong đang định ra tay, bỗng có một uy áp bàng bạc xé gió bay tới tràn ngập nguyên sơn môn Hoàng Tuyền tông, làm tất cả tu sĩ ở đây sắc mặt trắng bệch. Tu sĩ Nguyên Anh khóe môi chảy máu, tinh thần chấn động.
- Hừ! Lão phu chống mặt xem là kẻ nào to gan ra tay với tử đệ của Hoàng Cực gia tộc ta, thật là chán sống!
Dứt lời một lão nhân nháy mắt xuất hiện trên bầu trời quảng trường, ánh mắt đầy uy áp quét qua người Tiêu Thần và Hoàng Cực Cương Vân, nét mặt sa sầm.
Khi Hoàng Cực Cương Vân nghe giọng nói đó thì mắt lộ tia mừng như điên, khi thấy rõ người đến liền mở miệng cầu cứu:
- Lão tổ cứu ta!
Có lão tổ ở đây thì hôm nay không ai bị thương gã được.
Chớp mắt từ cảnh chết chuyển thành bình an, Hoàng Cực Cương Vân rất vui mừng.
Tiêu Thần biểu tình cực kỳ khó xem, hắn cảm nhận uy áp phát ra từ người lão nhân này, lòng tràn ngập kiêng kị.
Tôn Giả!
Lão nhân thoạt trông không bắt mắt thế nhưng là đẳng cấp Hợp Thể. Đặc biệt người này mơ hồ truyền ra hơi thở khiến Tiêu Thần khẳng định người đến là phân thân Tôn Giả, nhưng dù không phải bản thể đến thì hắn cũng tuyệt đối không đánh lại.
Bình luận