Đạo (Dịch) – Chương 2992

Từ đó, hắn biết Chân Linh, bắt đầu leo đỉnh của đại đạo càng cao hơn.

Trong cảnh giới Hồng Mông, hắn dừng lại bảy nghìn bảy trăm năm, giết chín người tu sĩ cùng giai, khiến mười bảy người bị thương nặng, xông qua núi thây biển máu, đạp tới nửa bước Chân Linh, phát động trùng kích hướng tới mục tiêu cuối cùng.

Một năm kia, hắn xuất thế một vạn bốn nghìn năm, cũng tu đạo một vạn bốn nghìn năm. Hắn cũng đã có thể sánh bước cùng những người mạnh nhất đương đại, nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, khó gặp địch thủ.

Đại năng ở các nơi luôn chém giết lẫn nhau, muốn từ trong đó cầu sự đột phá, thăng cấp Chân Linh. Thực lực giữa mọi người sàn sàn như nhau, chém giết cũng không có kết quả, chỉ đành phải tạm thời kìm chế.

Côn Ngô Tử bế quan, trải qia vạn năm, đột nhiên có cảm giác, phá quan đi ra, ngửa đầu cười dài!

Không phải tu vi hắn đột phá, chỉ vì ở trong u minh nắm bắt được một tia cảm ứng.

Thiên Đạo, hóa ra ngươi ẩn nấp ở nơi này.

Hắn phá thiên lao đi, muốn thu Thiên Đạo cho mình sử dụng, cắn nuốt rất nhiều người tranh đoạt, có thể thuận lợi đột phá, đặt chân Chân Linh!

Nhưng thời điểm tới chỗ của Thiên Đạo, hắn gặp phải một người. Lấy nhãn giới của hắn lúc đó, trên trời dưới đất người khiến hắn nhìn không thấu đã không có nhiều lắm. Người trước mặt chính là một. Nhìn người này ở trước mắt, cảm ứng lại giống như sương mù dày đặc, cuồn cuộn không ngừng khó có thể nắm lấy.

- Ngươi là ai?

- Tên ta, ngươi nghe cũng chẳng biết. Ta tới đây, chỉ vì muốn hỏi ngươi một câu. Có muôn biết như thế nào là đỉnh của đại đạo thật sự hay không?

- Đỉnh của đại đạo, tất nhiên là Chân Linh!

- Nực cười.

...

Sinh ra nhập đạo, thiên chi kiêu tử. Suốt đời, thứ Côn Ngô Tử cầu chính là leo lên đỉnh của đại đạo, thành tựu vô thượng.

Một ngày này, hắn gặp phải một người nhìn không thấu, thậm chí không biết tên tuổi, thân phận. Nhưng ở trên người này, hắn chứng kiến lực lượng vượt qua trình độ Chân Linh.

Cho nên, hắn buông tha thu phục Thiên Đạo. Sau khi trầm tư một hồi, cuối cùng hắn cũng quyết định.

Từ ngày đó, Côn Ngô Tử thu hoạch cơ duyên lớn nhất của cuộc đời này, thu được khả năng nhìn trộm quỹ tích vạn vật trong thiên địa. Tuy nhiều có chỗ mơ hồ không rõ, nhưng sau này theo tu vi nâng cao, tất cả đều sẽ hiện ra ở trước hắn, không thể che giấu dù chỉ nửa điểm.

...

Gương mặt Côn Ngô Tử vặn vẹo, đôi mắt tràn ngập sự thống khổ oán hận. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm về phía Tiêu Thần!

Người trong cuộc!

Người trong cuộc!

Hắn một đời đau khổ theo đuổi, cuối cùng lại nằm trong tính toán của người khác.

Hắn không cam lòng!

- Tiêu Thần! Tiêu Thần! Nói cho bản tôn biết, ngươi đến tột cùng là ai? Nói cho ta biết!

Bảy màu giống như sương tràn ngập cuồn cuộn, giống như bị hấp dẫn tập trung lại, dung nhập trong cơ thể Tiêu Thần. Nương theo quá trình này, khí tức trong cơ thể hắn không ngừng cường đại, rộng rãi giống như thiên địa, toả ra khí tức năm tháng tuyệt đẹp, đánh thức tồn tại qu hàng vạn vạn năm tháng.

Lúc này nghe vậy, hắn hơi trầm mặc, chậm rãi nói:

- Thiên địa là bàn cờ, vạn vật là quân cờ. Trong trường hợp đó người đánh cờ chí cao vô thượng có tư cách lấy thiên địa làm bàn cờ, vạn vật làm quân cờ,.

Trong hàng vạn vạn sinh linh của Huyền Hoàng chỉ có hai người chúng ta. Ngươi cũng tính có tư cách biết được tên của ta... Huyền Hoàng mới thành lập, trải qua năm tháng lưu chuyển, trong thiên địa sinh ra một linh. Thiên phú có thể nhìn xuyên qu tất cả sương mù dày đặc trên thế gian. Từ vận chuyển âm dương g đến sinh linh diễn biến. Tất cả ở trước mắt đều không thể che giấu được. Linh này bồng bềnh trong thiên địa, linh trí dần dần mở ra, liền tự đặt cho mình là Thái Sơ... Đây là thân trước của ta, cũng xem như là bản chất thân phận của ta.

- Thái Sơ!

Côn Ngô Tử đọc lại. Khí tức của hắn dần dần bình tĩnh trở lại, dường như đã nhận mệnh.

- Ngươi biết tới lồng giam lớn của thiên địa, biết bản nguyên chín màu... Ngươi cùng thế giới duy nhất có quan hệ như thế nào? Chẳng lẽ, ngươi từ bên trong đó tới đây sao?

- Không phải. Giống như ta đã nói. Thái Sơ sinh ra trong Huyền Hoàng, cũng không khác gì chúng ta. Chỉ là không ở trong phạm vi quy tắc Huyền Hoàng bao phủ. Lúc này dù ta chưa thu được tất cả ký ức trước kia, chỉ có điều đối với thế giới duy nhất, hắn cũng không biết là tồn tại thế nào. Nhưng nói vậy, sau đó không lâu ta sẽ phá tan Huyền Hoàng, tiến vào thế giới duy nhất, giả được bí mật trong lòng.

- Ngươi liền vững tin bản tôn đã mất sức phản kháng?

- Đương nhiên không. Làm người được Thái Sơ lựa chọn, vừa có tư cách ngưng tụ chín màu, tất nhiên không phải phàm tục. Ta biết ngươi thoát khỏi sự trói buộc. Nhưng lúc này lại quá muộn. Chín màu ở trong tay ngươi, ngươi lại căn bản không có cách nào thật sự nắm giữ được nó. Hiện tại ta đã có thể hoàn toàn dung hợp nó.

Tiêu Thần lắc đầu. Bảy màu trong tròng mắt hắn run lên bần bật, lập tức giống như lửa cháy mạnh, bốc cháy lên hừng hực. Lực lượng cắn nuốt đáng sợ từ trong cơ thể hắn trong nháy mắt bạo phát, hoàn toàn bao phủ cả người Côn Ngô Tử!

Vào thời khắc này, trong nháy mắt đau khổ kịch liệt tăng vọt lên gấp mấy lần!

Bản nguyên chín màu trong cơ thể hắn giống như bị bắt lại, hung hăng kéo ra ngoài!

Một đoàn chín màu nồng đậm, từ chỗ trong ngực hắn chậm rãi bay ra.

Đây là nguồn gốc của bản nguyên!

Mất đi vật ấy, Côn Ngô Tử chính là hai bàn tay trắng!

- Không! Bản tôn chỉ thiếu một chút nữa! Cho ta thêm thời gian mấy hơi thở, bản tôn liền có nắm chắc, mang theo bản nguyên chín màu cùng hủy diệt! Lại chết đi như vậy, bản tôn không cam lòng!

Hắn điên cuồng giãy dụa, toàn thân máu thịt chuyển động, chống lại phong trấn đến từ nguyên thần!

Nhưng cuối cùng, hắn không thu được cơ hội buông tay đánh một trận.

Từ lúc Thái Sơ sinh ra đến nay, không biết đã bao nhiêu năm tháng. Nếu hắn bày ra sát cục, tất nhiên sẽ không cho Côn Ngô Tử có bất kỳ cơ hội nào nghịch chuyển.

Nguyên của bản nguyên chín màu, đã rời khỏi thân thể!

Theo bản nguyên bị lấy ra, khí tức cường đại của Côn Ngô Tử chợt tiêu tan. Nhưng hắn vẫn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm ở trên người Tiêu Thần, tràn đầy oán độc.

- Bản tôn tự nhận đánh một nước cờ sai, đã thua ngươi. Nhưng ở cao hơn xa hơn, chưa chắc sẽ không có bàn cờ lớn hơn nữa. Ngươi cũng ở trong cuộc!

- Tiêu Thần, trong thế giới duy nhất tất nhiên tồn tại đáng sợ có thể hủy diệt ngươi! Bản tôn đi trước một bước. Sau này không lâu, ngươi cũng sẽ chết!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...