Đạo (Dịch) – Chương 2991

Tự cho rằng mình bày bố cục trăm vạn năm, tiếp theo đánh bàn cờ lớn thiên địa, tính toán tất cả cơ duyên tạo hóa thế gian này ở bên trong. Nhưng lúc này mới hiểu ra, bản thân cũng chỉ là một quân cờ trên bàn cờ lớn hơn, bị người khác lợi dụng bản thân lại không tự biết. Rất nhiều điều trước đó, hiện tại nghĩ đến, liền giống như một vở hài kịch. Trong lòng có nộ diễm hừng hực thiêu đốt, dường như muốn thiêu đốt cả linh hồn hắn. Nhưng ở trong sự tức giận này, đồng dạng có sự sợ hãi không có cách nào che giấu. Hắn gian khổ ẩn nhẫn đến nay, mới thành được chín màu. Hắn làm sao có thể cam tâm tình nguyện chắp tay nhường cho người khác, còn bản thân tử vong được!

Oán hận phẫn nộ tràn ngập trong lòng khiến cho hắn hận không thể trực tiếp ra tay giết chết Tiêu Thần. Nhưng ở trước mặt an nguy của bản thân, hắn lại phải suy nghĩ nhiều hơn... Hiện tại lực chín màu cũng không thể gây tổn thương cho Tiêu Thần. Như vậy tiếp tục ra tay chỉ có thể không ngừng trợ giúp hắn càng thêm đáng sợ, cuối cùng không thể cứu vãn.

Côn Ngô Tử trực tiếp ngừng tay.

Lấy tâm trí hắn tự nhiên quả quyết vô cùng. Một khi trong lòng đã quyết định, ngay lập tức liền thay đổi hành động.

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm về phía Tiêu Thần, trầm giọng nói:

- Ngươi đến tột cùng là ai?

- Ta là ai...

Tiêu Thần nghe vậy rốt cuộc mới dừng một chút. Sau khi trầm ngâm vài hơi thở, hắn mới ngẩng đầu lên.

- Ngươi nói lời ấy lại là nhắc nhở ta. Mặc dù thức tỉnh rất nhiều ký ức, nhưng đời này ta là Tiêu Thần, trải qua các loại qua lại liền lộ ra chuyện trước kia. Cho nên, ta tất nhiên vẫn là Tiêu Thần.

Côn Ngô Tử nghe được câu trả lời của hắn, khẽ nhíu mày. Nhưng Côn Ngô Tử tự biết không có cách nào khiến cho Tiêu Thần nói ra tình hình thực tế. Hắn trực tiếp không lại nói về đề tài này nữa. Hắn có chút chật vật nhíu mày một cái, chậm rãi nói:

- Bản tôn muốn biết, những năm gần đây, tất cả những gì ta làm có phải đều nằm ở trong mưu tính của ngươi hay không?

- Không phải ở trong mưu tính của ta, mà là bên trong mưu tính của kiếp trước. Nhưng ta với hắn vốn là một thể. Nói như ngươi cũng là thỏa đáng.

- Được... Rất tốt... Nghĩ tới Côn Ngô Tử ta, suốt đời oai phong một cõi. Không ngờ được đến cuối cùng cũng chỉ là một con cờ trong tay người khác! Thật đáng buồn! Nhưng mặc dù là một con cờ, chỉ sợ con cờ này có lực lượng cũng đã vượt ra khỏi sự tưởng tượng của ngươi! Bản tôn đã thành chín màu. Mặc dù ta không có cách nào tổn thương được ngươi, nhưng ngươi muốn cướp đoạt chín màu từ trong tay của bản tôn, tuyệt đối là không có khả năng! Tất nhiên, bản tôn tin tưởng ngươi tất nhiên có thủ đoạn mạnh mẽ cướp đoạt bản nguyên chín màu. Nhưng nếu như bản tôn không tiếc mạng sống, ngươi cũng không có cách nào ngăn cản! Tiêu Thần, ngươi muốn cướp đoạt chín màu, bản tôn tuyệt đối không để cho ngươi đạt được ý nguyện!

Côn Ngô Tử gầm khẽ, âm thanh quyết tuyệt ngoan lệ!

Tiêu Thần chậm rãi lắc đầu.

- Côn Ngô Tử, ngươi cũng biết, thế gian này người bố cục kín kẽ tuyệt đối không chỉ có một mình ngươi. Ta vừa đã đi tới bước này, tất nhiên đã tính toán tất cả. Cho dù ngươi dừng tay không chiến đấu, lấy cái chết ép ta, chẳng lẽ ta quả thật không có cách nào làm gì được ngươi sao?

Vào thời khắc này, thân thể hắn chợt cứng đờ!

Nếu giờ khắc này ở không gian nguyên thần Côn Ngô Tử, liền có thể phát hiện bên trong nguyên thần của hắn truyền ra lực lượng kiềm chế!

Mà nguồn gốc của phần lực lượng này, chính là thân thể Cam Nhị trước đó bị Côn Ngô Tử dung vào trong cơ thể, khôi phục Thiên Đạo hoàn chỉnh!

Hắn là thủ đồ của Tiêu Thần, lại là một bản đồng nguyên Thiên Đạo cùng Côn Ngô Tử biến thành. Kết quả cuối cùng tất nhiên không có khả năng chỉ dễ dàng bị cắn nuốt luyện hóa. Hắn thật sự đưa đến tác dụng quan trọng nhất!

Đó là lúc này!

Trong nháy mắt, chín màu quang trong tròng mắt Tiêu Thần tăng mạnh. Hắn chợt giơ tay lên, đưa tay về phía trước. Thân thể Côn Ngô Tử co quắp lại, đau khổ kịch liệt. Lấy mức độ kiên định của tâm thần hắn cũng không có cách nào chống lại! Một tia chín màu tự trên người hắn tản ra, tách ra một tia bản nguyên chín màu, chạy về phía Tiêu Thần, trực tiếp dung nhập vào trong cơ thể hắn!

Tách chín màu!

Dung hợp bản nguyên!

Trong mắt Côn Ngô Tử hiện ra oán hận kinh sợ ngập trời. Hắn điên cuồng giãy dụa. Lực lượng trong cơ thể không ngừng trùng kích phong trấn trong cơ thể. Nhưng trong khoảng thời gian ngắn, hắn căn bản không có cách nào khôi phục được tự do. Theo thời gian trôi qua, tốc độ bản nguyên chín màu trong cơ thể hắn xói mòn đang dần dần trở nên nhanh hơn!

Một sự tuyệt vọng dâng lên ở trong lòng hắn!

Chuyện cuối cùng diễn biến đến mức như vậy, hắn chưa từng nghĩ tới!

Tiêu Thần!

Tiêu Thần!

Bản tôn không cam lòng!

Không cam lòng!

Trong lòng Côn Ngô Tử điên cuồng rít gào!

Hắn phát động lực lượng trong cơ thể tiến hành phản kháng cuối cùng. Mặc dù hắn tự biết dữ nhiều lành ít, nhưng trước khi chết, cho dù chỉ có một tia cơ hội, hắn cũng tuyệt đối sẽ không bỏ rơi!

Bản nguyên chín màu vào cơ thể, quan hệ hòa hợp gắn bó hoàn toàn không có một chút ứ đọng, không thích hợp nào. Khí tức trong cơ thể Tiêu Thần dần dần tăng cường. Quanh người hắn tràn ngập ra uy áp, càng mênh mông hơn, trải qua năm tháng lắng đọng phong phú.

Trong Huyền Hoàng, danh hiệu người nắm giữ chín màu trong tay đứng đầu chân chính trên phương diện ý nghĩa, sắp sinh ra.

Hắn là Tiêu Thần!

Viễn cổ.

Đại Thiên Giới, Đông Lương.

Một năm tháng nào đó, chủ phụ trong hộ lớn mang thai mười tháng sinh ra một đứa con trai. Thời điểm ra đời, trời cao mây trào, cuồng phong nổi sóng. Trong thiên địa nguyên lực dâng trào giống như nước thủy triều. Trong phạm vi ngàn dặm cây cỏ ngay lập tức xanh tươi, toả ra sức sống xanh tươi.

Thiên địa có hiện tượng kỳ lạ, dẫn tới người tu đạo tới. Vừa nhìn thấy đứa bé trai, người này trực tiếp thu nhận làm đệ tử, mang về sơn môn dạy dỗ.

Ban cho cái tên là Côn Ngô Tử.

Từ một năm đó, hắn chính là thiên chi kiêu tử thật sự.

Tốc độ tu vi tiến bộ, lần lượt chấn động ánh mắt mọi người, phá tan từng kỷ lục trong viễn cổ, nhận được sự chú ý của vạn người.

Ba trăm năm leo tới phá diệt. Ba ngàn năm leo tới đạp thiên. Lại ba ngàn năm thăng cấp Hồng Mông vô thượng.

Sáu nghìn ba trăm năm ngắn ngủi, hắn đã đi qua thành tựu mà tu sĩ tầm thường cần mấy vạn thậm chí hơn mười vạn năm trăng mới có thể đạt được. Hắn trở thành đại năng trong một phương thiên địa, thần thông vô cùng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...