Đạo (Dịch) – Chương 2990

Đối mặt với lực lượng kinh khủng như vậy lao tới, Tiêu Thần căn bản chưa từng làm ra chút né tránh hoặc là ngăn cản nào, mặc cho uy năng của thần thông không bị ngăn cản trực tiếp đánh xuống ở trên người hắn.

Sắc mặt Côn Ngô Tử không những không có trở nên thoải mái, trái lại càng ngưng trọng thêm!

Có thể dám làm như thế, tất có chỗ dựa... Lẽ nào, hắn thật sự có thể chống đỡ được uy lực của chín màu.

Không!

Tuyệt đối không thể!

Chín màu là đỉnh cao của thiên địa, đủ có thể phá tan tất cả lồng giam tiến thẳng vào thế giới duy nhất.

Mặc dù Tiêu Thần là do hắn chuyển thế, cũng tuyệt đối hoàn toàn không có một chút chống lại nào!

Nhất định phải chết!

Nhưng sau một khắc, sắc mặt Côn Ngô Tử chợt trở nên cực kỳ khó coi. Đồng tử co lại. Cảm xúc dâng lên sóng to gió lớn.

Hắn ra tay toàn lực, lực lượng thần thông đều tác dụng ở trên người Tiêu Thần, lại như nước vào biển lớn, trực tiếp bị cắn nuốt. Căn bản chưa từng tạo thành một chút tổn thương đối với Tiêu Thần.

Cái này... Chẳng lẽ chính là chỗ dựa của Tiêu Thần!

Lực chín màu, nhưng lại không có cách nào tổn thương tới hắn, ngược lại đều bị cắn nuốt!

Đôi mắt Tiêu Thần hơi lóe lên. Lúc này chung quy đã tràn ngập ánh sáng bảy màu.

- Côn Ngô Tử, thành tựu chín màu quả thực là đỉnh của thiên địa. Nhưng nếu như không có ta trợ giúp ngươi, ngươi làm sao có thể thành tựu. Nếu như ta trợ giúp ngươi đi tới bước này, dĩ nhiên là nắm chắc nhận được sự cắn trả của ngươi. Ngươi chỉ biết, bản thân không tiếc giá lớn, hao tổn trăm vạn năm tháng bàybố cục đi tới ngày hôm nay. Nhưng ngươi không biết, ta chìm nổi hàng vạn vạn năm tháng ở trong Huyền Hoàng, vô số lần thử tìm kiếm. Vừa rồi ở trên người ngươi, ta tìm được một tia cơ hội đột phá Huyền Hoàng trở về thế giới duy nhất. Nếu không cho ngươi thành tựu chín màu, ta làm sao có thể chân chính thoát ra khỏi lồng giam, mang đại thần thông, leo lên đỉnh đại đạo! Chín màu của ngươi chính là chín màu của ta. Ngươi thành tựu chỉ là thay ta thành tựu. Lực lượng ngươi có, đều là lực lượng của ta.

Hắn thản nhiên mở miệng, lại đặc biệt lạnh lẽo tàn khốc.

Sắc mặt Côn Ngô Tử hoàn toàn đại biến!

- Không có khả năng! Tuyệt đối không thể! Bản tôn mới là người hùng thế gian thật sự, thành tựu chín màu trở thành đỉnh cao của thiên địa! Ngươi đừng hòng mơ tưởng hồ ngôn loạn ngữ làm loạn tâm ý ta!

- Bản tôn không tin, lấy lực chín màu, thật sự không giết chết ngươi!

Trong miệng hắn điên cuồng rít gào, trong lúc đó lại một lần nữa giơ tay lên, ra tay!

Nhưng ở trong lòng hắn, lại tuôn ra một hàn ý hoàn toàn đông lạnh tâm thần, khiến cho toàn thân hắn như rơi vào trong hầm băng... Trong đầu hắn nhanh chóng nhớ lại tất cả những gì phát sinh ở thời kỳ viễn cổ...

Chẳng lẽ, lời Tiêu Thần nói là sự thật...

Không đúng!

Hắn là Côn Ngô Tử!

Tuyệt đại nhân kiệt, tâm trí tư chất trăm triệu năm cũng khó gặp. Hắn khổ tâm bày bố cục mới thành tựu đi tới ngày hôm nay. Hắn làm sao có thể cho phép xuất hiện chuyện ngoài ý muốn được!

Giết chết Tiêu Thần!

Ầm...

Ầm...

...

Lực lượng đáng sợ giống như đại dương mênh mông gào rít giận dữ, dâng trào lên với khí thế ép người, không ngừng chấn động cuồn cuộn, tất cả lực lượng đáng sợ ẩn chứa tê thiên liệt địa!

Ở dưới lực lượng này, khắp thế giới Huyền Hoàng bị hoàn toàn xé nát. Vô số đại thế giới trong đó bị hủy diệt. Hơn nữa phạm vi nó lan đến với lấy tốc độ kinh người không ngừng tăng.

Cả người Thiên Đạo hóa thân hoàn toàn vỡ vụn, hóa thành một đoàn đốm sáng màu trắng bất quy tắc. Trong đó liên tiếp truyền ra tiếng thống khổ không ngừng tru lên. Thiên Đạo trấn thủ Huyền Hoàng, bản thân cùng đại thế giới Huyền Hoàng nối liền làm một thể. Huyền Hoàng gặp nạn, hắn cũng bị thương nặng! Mỗi lần lực lượng công kích khiến không gian thiên địa vỡ nát, cũng như lần lượt gây tổn thương tới tồn tại trên người hắn! Đau đớn kịch liệt, khiến cho hắn cảm nhận được khí tức tử vong hạ xuống. Nhưng trong lúc Tiêu Thần cùng Côn Ngô Tử chém giết lẫn nhau, hắn căn bản không có cách nào chống lại, chỉ có thể bị động tiếp nhận tất cả, chờ đợi tử vong cuối cùng phủ xuống!

Sắc mặt bốn Vạn Pháp Vô Thượng Giả Khiếu Phong Tử, Hoàng Đế, Viêm Đế, Hồ Lô chấn động. Tất cả đều tránh né!

Giữa Tự Tiêu Thần cùng Côn Ngô Tử có mấy lời nói chuyện với nhau, đã cho bọn họ biết quá nhiều tin tức quỷ bí!

Ví dụ như, trước đây bọn họ từng nhận thức, ví dụ như Côn Ngô Tử biết được tồn tại thế giới duy nhất cùng cảnh giới chín màu chính là từ Tiêu Thần. Hoặc là nói nhận được từ thân phận luân hồi chuyển thế trước của hắn. Lại ví dụ như Côn Ngô Tử bày ra bố cục trăm vạn năm để cầu cảnh giới chín màu. Cuối cùng chân tướng chính là bản thân cũng rơi vào rong kế hoạch của người khác... Mặc dù không biết cụ thể trong đó thế nào, nhưng chỉ đoạt được, đã khiến cho bọn họ kinh hãi run sợ!

Mỗi bí ẩn viễn cổ bắt đầu được vạch trần!

Mà bọn họ, mặc dù thân là Vạn Pháp Vô Thượng Giả, lại nhất định chỉ có thể là những người đứng xem bữa tiệc thịnh soạn này!

Hiện tại có tư cách chân chính tranh đoạt đấu võ, chỉ có Tiêu Thần và Côn Ngô Tử!

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn thẳng vào Côn Ngô Tử, toàn thân liền giống như hố đen khủng khiếp vậy, cắn nuốt tất cả lực lượng từ bốn phương tám hướng vọt tới, đưa vào trong cơ thể. Kèm theo quá trình này, dần dần chuyện khiến Côn Ngô Tử cảm thấy sợ hãi bắt đầu xuất hiện! Trong tròng mắt hắn, bảy màu quang càng lúc càng cường thịnh. Trong cơ thể dần dần tản ra lực hấp dẫn mơ hồ. Ở dưới lực lượng hấp dẫn này, bản nguyên chín màu trong cơ thể Côn Ngô Tử rốt cuộc sinh ra một tia chấn động, muốn tránh thoát khỏi sự nắm giữ của hắn, phá thể lao ra! Nếu quả thật như vậy, hắn đạt được chín màu chính là làm giá áo cho người khác. Cuối cùng bản thân lại hai bàn tay trắng!

Đến thời khắc này, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng sự thực lại đang ở trước mắt!

Tiêu Thần, hắn rốt cuộc thật sự có tư cách cùng mình cướp giật bản nguyên chín màu. Lực lượng của mình lại không có cách nào tạo thành bất cứ thương tổn gì đối với hắn... Lẽ nào, mình thật sự vẫn là người trong cuộc...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...