Đạo (Dịch) – Chương 2993

Trong tiếng rít gào, đôi mắt hắn chợt ảm đạm, khí tức tiêu tan hầu như không còn.

Nhưng lúc này, Tiêu Thần cũng không chú ý tới hắn. Nguyên của bản nguyên chín màu tiến vào cơ thể. Hắn hoàn toàn mở ra được ký ức từ Thái Sơ.

Tin tức khủng khiếp mênh mông như khói mây ở trong khoảng thời gian cực ngắn đều dũng mãnh tràn vào trong nguyên thần của hắn, khiến cho hắn rốt cuộc biết được tất cả.

Ánh sáng chín màu nồng đậm, hoàn toàn bao phủ thân ảnh hắn.

Một lúc lâu...

Đôi mắt Tiêu Thần chậm rãi mở ra. Chín màu đều thu lại, đen trắng rõ ràng trầm ổn bình tĩnh. Có một chút tang thương, lại càng thêm thông thấu sáng sủa.

Quanh người hắn không có nửa điểm khí tức cường đại. Nhưng hắn đứng ở chỗ này, chính là trung tâm thiên địa.

Đây là một thế vô hình!

Ở trước mặt hắn, bất kỳ sinh linh nào đều sẽ từ sâu bên trong linh hồn tuôn ra một sự kính nể sâu sức, thuần túy, hoàn toàn không có một chút ý niệm phản kháng.

So với Côn Ngô Tử cần lấy khí tức đè người, trình độ cao hơn không biết bao nhiêu.

Đây mới thực sự là người nắm giữ chín màu trong tay. Tự nhiên mà vậy, uy hiếp thiên địa!

Thần sắc Tiêu Thần bình tĩnh, cũng không quá vui mừng khi tâm nguyện đạt được.

Đơn giản là trước đó rất lâu sau, hắn đã tính đến kết cục ngày hôm nay, hoặc là nói rõ xác thực một chút, là Thái Sơ đã tính đến kết quả ngày hôm nay. Lấy lực bày ra ván cờ của hắn, làm sao có thể gặp phải sai lầm.

Hắn quay đầu, đôi mắt nhìn về phía Côn Ngô Tử, khẽ lắc đầu. Khóe miệng lộ ra một phần giễu cợt.

- Chưa từng thật sự nắm giữ chín màu, liền không có cách nào biết được sự cường đại chân chính của nó. Ta tuy rằng hiếu kỳ, ngươi rốt cuộc lấy thủ đoạn nào để tránh khỏi cảm ứng, nhưng ta lại biết ngươi vẫn chưa chết. Côn Ngô Tử, không hổ danh là người được Thái Sơ lựa chọn. Có thể trong thời gian rất ngắn, nắm giữ một phần chín màu ẩn giấu ở trong cơ thể. Nhưng dù vậy, ngươi vẫn phải tiêu vong.

Giọng nói của Tiêu Thần con chưa dứt, đôi mắt với khí tức ảm đạm hoàn toàn không có của Côn Ngô Tử đột nhiên sống lại. Trong cơ thể hắn phát ra một khí tức đáng sợ!

Chín màu ánh sáng phá thể lao ra. Tuy rằng ảm đạm hơn rất nhiều, lại là lực lượng chín màu thuần khiết!

Chín màu thuộc về hắn!

Điều này cũng điểm khiến Tiêu Thần cảm thấy kinh ngạc.

Côn Ngô Tử có ngộ tính cùng thiên phú, mặc dù sau khi thức tỉnh ký ức của Thái Sơ, hắn vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Thành tựu chín màu đến nay, trong thời gian ngắn ngủi, hắn có thể tìm được phương pháp thật sự dung hợp nắm giữ chín màu. Nếu thật sự cho hắn thêm một ít thời gian, có lẽ hắn có thể trở thành người thật sự nắm giữ chín màu trong tay.

Nhưng Tiêu Thần sẽ không cho hắn bất cứ cơ hội nào.

Thức tỉnh ký ức do Thái Sơ truyền thừa, nhưng hắn vẫn là Tiêu Thần, tính tình hoàn toàn không có một chút thay đổi.

Ân oán rõ ràng cũng tốt, bụng dạ hẹp hòi cũng được, Côn Ngô Tử âm thầm mưu tính, đưa hắn vào tuyệt cảnh tử địa, mưu hại bốn nàng Tử Yên... Từng chuyện từng chuyện, Côn Ngô Tử có chết muôn lần cũng không hết tộ!

Sắc mặt Côn Ngô Tử vô cùng khó coi. Ý định ban đầu của hắn là giấu diếm được Tiêu Thần, lấy giả chết thậm chí thân thể hủy diệt làm giá lớn đổi lấy một con đường sống.

Chỉ cần hôm nay để cho hắn rời đi, bất kể phải trả cái giá lớn thế nào, nắm giữ một phần chín màu, sau này hắn vẫn có thể Đông Sơn tái khởi.

Nhưng hắn không thể giấu diếm được Tiêu Thần.

Từ trong giọng nói lạnh lùng của Tiêu Thần, Côn Ngô Tử có thể cảm nhận được chỉ là sát ý thuần túy.

Hôm nay, Tiêu Thần tuyệt đối sẽ không tha cho hắn rời đi.

Đổi lại là hắn, hắn cũng sẽ làm như vậy.

Cho nên, Côn Ngô Tử cũng không có ý định sẽ tỏ ra yếu kém cầu xin tha thứ. Nếu như không có sự lựa chọn, hắn tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết.

Cho dù lúc đó thật sự tiêu vong, hắn cũng muốn cùng Thái Sơ đấu qua một trận!

Không hơn thêm nửa câu, hắn một chân bước ra, nắm tay trong nháy mắt đánh về phía trước!

Bản nguyên chín màu, mặc dù chỉ là một phần nhỏ, cũng là chí cường lực trong thiên địa. Quyền rơi về phía trước, không gian của đại thế giới Huyền Hoàng hoàn toàn vỡ nát. Trong sự vỡ nát, giống như Thương Long gào thét lao về phía trước!

Tiêu Thần phất tay áo lên.

Mảng lớn không gian vừa mới khôi phục không lâu lại chấn động, ở trong hai lực lượng va chạm, lại một lần nữa vỡ nát.

Lần này phạm vi vỡ nát lại tương đối khủng khiếp hơn so với lần chém giết trước đó không biết bao nhiều lần!

Bởi vì, đây là giữa chín màu giao phong chém giết lẫn nhau.

bốn Vạn Pháp Vô Thượng Giả Khiếu Phong Tử, Hoàng Đế, Viêm Đế, Hồ Lô đã hoàn toàn chấn động trước những biến cố luân phiên diễn ra. Trong khoảng thời gian ngắn, mọi chuyện biến hóa quá nhanh.

Bản nguyên chín màu đổi chủ. Côn Ngô Tử nổ chết. Hai người nắm giữ chín màu trong tay đối chiến chém giết.

Không sai.

Từ khi Côn Ngô Tử bắt đầu lấy ra một phần chín màu dung nhập vào bản thân, hắn liền trở thành một người thật sự nắm giữ chín màu trong tay.

Lực lượng cường đại tràn ngập thiên địa. Chín màu quang dần dần tràn ngập phạm vi tầm nhìn. Mặc dù chỉ là ánh mắt nhìn thẳng, nguyên thần cũng sẽ phải chịu trùng kích cực kỳ khủng khiếp áp chế. Phần này ảnh hưởng tiêu cực đối với nguyên thần. Cho dù là bốn gã Vạn Pháp Vô Thượng Giả cũng không cách nào nhìn thẳng.

Lúc này thế cục trong trận chém giết biến hóa, chỉ có người giao chiến hai bên biết được.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh. Nếu cẩn thận quan sát kỹ, liền có thể phát hiện ở sâu bên trong đáy mắt hắn có một phần tán thưởng. Côn Ngô Tử xuất sắc, lại một lần nữa khiến cho hắn cảm thấy chấn động kinh ngạc. Lấy lực lượng của hắn, có thể miễn cưỡng đối đầu cùng hắn. Tuy rằng bị áp chế ở thếd hạ phong tuyệt đối, cũng đã là vô cùng nghịch thiên!

Hiểu được, hắn có là bản nguyên chín màu gần như hoàn chỉnh. Hắn dung hợp chỉ là một phần cực nhỏ.

Nhưng lấy thân phận của Tiêu Thần không có cách nào ở trong khoảng thời gian ngắn nắm chín màu trong tay giết chết hắn. Chuyển hoán thành thân phận Thái Sơ, tất cả đều không cần lo lắng.

Khí tức quanh người hắn đột nhiên biến đổi. Đôi mắt trở nên càng thâm thúy hơn sáng ngời hơn, giống như ánh sáng của vì sao!

Hắn giơ tay lên nắm về phía trước.

- Chín màu phong!

Trong âm thanh khe khẽ, ánh sáng chín màu từ trong bóng tối sau lưng tuôn ra, hóa thành lồng giam, phong kín Côn Ngô Tử ở bên trong.

Ra tay đơn giản, liền khiến cho hắn không có lực thoát ra.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...