Từ phía dưới mặt biển bị ầm ầm đụng nát. Một khối băng di động cực lớn trồi lên mặt nước, liền giống như một hòn đảo băng cứng, nhìn thoáng qua cũng phải có kích thước hơn mười vạn dặm! Ngưng tụ ra một khối băng lớn như vậy cũng không phải là việc khó. Việc khó là phải sử dụng khối băng lớn này phong trấn Cự Sa ở bên trong!
Ầm!
Ầm!
...
Tiếng va chạm kịch liệt từ trong khối băng cứng không ngừng bạo phát:
Răng rắc.
Răng rắc
Những khe băng cực lớn xuất hiện, rất nhanh lan tràn về bốn phía xung quanh. Mơ hồ có thể thấy rõ cái bóng màu đen cực lớn ở bên trong. Nó ở bên trong khối băng cứng đang giãy dụa kịch liệt, nhưng không có cách nào từ trong đó thoát thân ra được!
Bóng người Tiêu Thần xuất hiện ở trên tảng băng lớn. Sắc mặt hắn có chút trắng bệch, thần thái ngưng trọng. Hắn ra tay toàn lực duy trì trạng thái băng phong phong tỏa Cự Sa ở bên trong. Muốn làm được điểm ấy, đối với lực lượng của bản thân hắn cũng là một loại tổn hao cực lớn.
- Các vị nhanh chóng tìm được phương pháp, giết chết Cự Sa. Bản hoàng dùng phong khốn không có cách nào chống đỡ được quá lâu!
Bảy thi của mộ lớn khẩn cấp thương nghị một phen. Nhan Uyên nói:
- Chúng ta có thể ra tay, triệu hồi ra cột thi ma trong một hơi thở phong trấn toàn bộ lực lượng của Cự Sa!
Di Thần Nguyên gật đầu:
- Bản đế nắm chắc có thể ra tay giết chết nó.
- Được!
Nhan Uyên quát khẽ:
- Các vị, tới thời điểm chúng ta xuất thủ rồi.
Bảy thi của mộ lớn đều bước lên trước một bước. Thi khí cuồn cuộn bạo phát ra, bao vây thi thể ở bên trong, cuối cùng dần dần ngưng tụ ra thành từng cột đá trắng xám cao lớn không gì sánh được. Trên toàn thân cột đá có khắc hoa văn quỷ bí phức tạp. Phía mặt ngoài thiêu đốt một lớp hỏa diễm màu xám, chớp hiện lao thẳng đến chỗ khối băng cứng!
Đây cũng là cột thi ma!
Ầm!
Ầm!
...
Trong lúc va chạm, ở dưới sự khống chế có ý định của Tiêu Thần, bảy cây cột thi ma với thế như chẻ tre chui vào băng cứng, không có bị bất kỳ trở ngại nào, trực tiếp trấn áp đến trên người Cự Sa!
Giờ phút này, thân thể Cự Sa đang giãy dụa chợt bị kìm hãm. Lực lượng cường đại từ trong cơ thể nó phát ra đột nhiên biến mất.
Di Thần Nguyên động!
Trong chớp nhoáng này, hắn phát ra tốc độ vô cùng đáng sợ. Trước mắt chỉ thấy mơ hồ có hắc ảnh lướt qua. Thân thể hắn đã xông đến bên cạnh Cự Sa, liền giống như một mũi tên xé rách mảng lớn máu và thịt, trực tiếp không có vào đến trong cơ thể nó!
Sau một khắc, bảy thi của mộ lớn biến thành cột thi ma đột nhiên tan vỡ. Bóng dáng của bọn họ từ đó xuất hiện, sắc mặt mơ hồ có chút trắng bệch.
Mà lúc này, trong miệng cự Sa ở phía dưới chợt phát ra một tiếng rít gào thống khổ! Vào giờ phút này, đôi mắt cực lớn của nó rốt cuộc biến thành màu đen thuần túy. Một thần sắc giãy dụa hiện lên trong đáy mắt, nhưng rất nhanh liền biến mất.
Trong lòng Tiêu Thần đột nhiên sinh ra một tia cảnh báo. Hắn không chút do dự chặt đứt lực lượng liên hệ cùng với khối băng. Bóng người lui nhanh về phía sau!
Sau một khắc, thân thể khổng lồ của Cự Sa vượt quá mười vạn dặm chợt nổ mạnh!
Sắc mặt Tiêu Thần trở nên vô cùng thâm trầm. Hắn quả thực thật không ngờ, Di Thần Nguyên lại có thủ đoạn điều khiển Cự Sa tự bạo. Nhưng cũng may hắn sớm có sự đề phòng. Bằng không trong nháy mắt khi khối băng lớn nổ nát, bản thân hắn cũng sẽ vì thần thông phản phệ, bị tổn thương nặng nề!
Tiêu Thần lui nhanh, trong ánh mắt lành lùng nhìn xuống dưới. Vì Cự Sa tự bạo, mặt biển hình thành một vòng xoáy vô cùng đáng sợ. Ở sâu bên trong vòng xoáy này, một cánh cửa chậm rãi hiện lên. Mà lúc này, bóng đen trong nháy mắt xuyên qua cánh cửa. Trước khi đi trong nháy mắt hắn quay đầu nhìn lại. Ánh mắt của hắn cùng ánh mắt của Tiêu Thần gặp nhau. Hai người đều lộ ra sát khí nghiêm nghị!
Bên tai truyền đến kinh sợ gầm khẽ của bảy thi của mộ lớn. Bọn họ ở gần cự sa hơn. Phản ứng lui ra phía sau cũng chậm hơn so với Tiêu Thần vài phần. Tuy rằng không có trực tiếp nhận sự công kích của Cự Sa tự bạo, nhưng mỗi người cũng chịu một ít tổn thương. Lúc này sắc mặt mỗi người vô cùng khó coi!
Duy trì được một lát, mưa máu khủng khiếp mới tiêu tan. Nhưng vòng xoáy cực lớn đang xoay tròn ở giữa biển khơi lại không có tiêu tan. Cánh cửa ở sâu bên trong vòng xoáy tản ra gợn sóng linh quang.
Bảy thi của mộ lớn đồng thời bước ra một bước. Ánh mắt tất cả bọn họ đều tập trung ở trên người Tiêu Thần lộ ra kiêng kỵ thật sâu. Luân phiên gặp tính toán, hiển nhiên khiến cho bọn họ trở nên vô cùng đa nghi.
Tiêu Thần khẽ nhíu mày, thân thể lại không có bất kỳ động tác gì, mặc cho bọn họ tiến vào trong cánh cửa, rời đi trước.
Nhưng ngay khi bảy thi của mộ lớn thể rời khỏi thế giới của bức tranh cuộn, trong nháy mắt, thân ảnh hắn đột nhiên động!
Trong linh quang lóe lên, bóng người Tiêu Thần hóa thành một đạo kinh hồng xông vào dưới mặt biển. Tốc độ của hắn nhanh tới cực điểm. Không lâu sau, hắn liền lao xuống đến sâu trong hải vực. Giờ khắc này ở trong tầm mắt của hắn, xuất hiện một thứ đang chậm rãi rơi xuống, hình dáng giống như khớp xương màu trắng vậy. Vật ấy được phun ra khi Cự Sa tự bạo. Trong phạm vi lực lượng cuồng bạo như vậy bao phủ, cho dù là Tiêu Thần cũng sẽ bị thương nặng. nhưng vật ấy lại có thể bảo tồn hoàn hảo, hiển nhiên tuyệt đối không phải là vật tầm thường. Tiêu Thần nhận thấy được sự tồn tại của nó, sau đó không lộ ra sắc mặt, chỉ ghi nhớ vị trí nó rơi vào trong nước. Cho nên, bảy thi của mộ lớn muốn rời đi trước, vừa vặn phù hợp với tâm ý của hắn. Như vậy hắn có khả năng bất tri bất giác thu lấy vật ấy. Nhưng dù vậy, lúc ứng phó, ngoài mặt hắn vẫn che giấu vẻ kinh dị.
Đưa tay vẫy một cái. Thứ có hình dạng như khớp xương màu trắng đã rơi vào trong tay. Tiêu Thần không kịp tra xét, trở tay thu vào trong nhẫn trữ vật. Bóng người hắn phóng lên cao, lao thẳng đến phía ngoài mặt biển!
Ào ào.
Hắn vạch nước lao ra. Ánh mắt của hắn đảo qua bốn phía xung quanh, cũng không hề dừng lại. Bóng người lao về phía cánh cửa ở dưới đáy của vòng xoáy. Hắn bước ra một bước rời khỏi thế giới của bức tranh cuộn.
Bình luận