Bên trong hành lang có linh quang lóe lên. Bóng người Tiêu Thần xuất hiện ở nơi trước đó đã biến mất. Bức tranh cuộn trên vách đá chậm rãi biến mất. Hắn ngẩng đầu lên nhìn về bốn phía xung quanh, khẽ cau mày, lạnh lùng nói:
- Các vị đạo hữu làm vậy là có ý gì?
Bảy thi của mộ lớn lần lượt đứng ra, lại mơ hồ bao vây ở xung quanh Tiêu Thần.
Hắc Cốt lạnh lùng nói:
- Vẫn mong đạo hữu trả lại khối xương lão phu cho ngươi mượn lúc trước.
Sắc mặt Tiêu Thần thâm trầm, thoáng dừng lại. Trên tay hắn có linh quang lóe lên. Nhánh xương sườn cuối nhất thời xuất hiện ở trong tay hắn:
- Vật này đối với đám người các ngươi là bảo vật, nhưng ở trong mắt bản hoàng lại không đáng một đồng. Vừa rồi ta đáp ứng sẽ trả, liền tuyệt đối sẽ giữ lời. Cho ngươi!
Hắc Cốt giơ tay tiếp nhận, thoáng kiểm tra không thấy có vấn đề gì, sắc mặt mới có chút hòa hoãn. Hắn quay đầu nhìn lại về phía Nhan Uyên.
Năm thi còn lại vẫn đứng tại chỗ, đôi mắt không hề ẩn chứa thiện ý.
Tiêu Thần đột nhiên mở miệng:
- Lẽ nào các vị đạo hữu muốn gây bất lợi đối với bản hoàng hay sao?
Nhan Uyên nói:
- Tiêu Thần đạo hữu, đám người lão phu cùng ba người các ngươi hợp tác, cùng xông vào Chân Linh Đại Mộ. Hiện tại chưa tiến vào sâu bên trong mộ lớn đã liên tiếp bị tính kế. Chẳng lẽ đạo hữu không cho chúng ta một công đạo sao?
- Tính kế với các ngươi chính là hai người La Vân, Di Thần Nguyên. Có liên quan gì với bản hoàng đâu? Làm sao phải cho các người một công đạo.
- Ba người các ngươi cùng nhau đến. Hiện tại hai người bọn họ rời đi. Khoản nợ này tất nhiên chỉ có thể tính đến trên đầu ngươi.
Thi thể mục nát bà lão kia thâm trầm mở miệng.
Trên gương mặt Tiêu Thần lộ ra ý lạnh, thản nhiên nói:
- Các vị chẳng qua là muốn tìm lý do để gây bất lợi đối với bản hoàng mà thôi. Nơi này lại không có người ngoài cần gì phiền phức như vậy, chọc cho người ta cười nhạo.
Hắc Cốt cười:
- Hắc hắc, lão phu cũng cho là như vậy. Nếu đã quyết định muốn ra tay, cần gì e ngại những gì không cần thiết. Tiêu Thần đạo hữu dù chưa đạt được Chân Linh Cảnh, nhưng tu vi toàn thân lại kinh thiên động địa. Chí ít cũng đạt tới trình tự nửa bước Chân Linh. Nếu có thể cắn nuốt máu thịt, lực lượng của ngươi, đám người lão phu tất nhiên sẽ nhận được lợi ích không nhỏ. Dưới lực lượng tăng cường, chưa chắc đã không thể ở trong lần tranh đoạt Chân Linh Đại Mộ, được cười đến cuối cùng. Hơn nữa, lão phu rất muốn tự tay giết chết ngươi. Như vậy ta có thể tìm được thế thân rời khỏi mộ lớn, một lần nữa đi ra bên ngoài!
Nhan Uyên ở bên trong sáu thi dù chưa mở miệng, nhưng đôi mắt bọn họ đồng thời trở nên cực nóng, lại biểu lộ ý định của bọn họ.
Tiêu Thần lắc đầu:
- Các vị liền thật sự tự tin, có thể giết chết bản hoàng như vậy sao?
Nhan Uyên thản nhiên nói:
- Nếu có tự tin, các vị liền ra tay đi. Cần gì phải trì hoãn thời gian thêm nữa.
- Lão phu đang có ý đó!
Hắc Cốt quát lên chói tai. Trong nháy mắt, thi khí trong cơ thể hắn liền bạo phát. Hắn giơ tay lên ôm về phía trước! Thi khí bên ngoài cơ thể mặc dù lưu động, nhưng rất nhanh ngưng tụ ra kết tinh, hóa thành một cốt trảo sắc bén. Thời khắc chộp xuống, phát ra tiếng rít gào chói tai, giống như tiếng lệ quỷ khóc than!
Tiêu Thần chợt ngẩng đầu lên. Đối mặt với cốt trảo đáng sợ này, sắc mặt vẫn bình tĩnh không có bất kỳ biến hóa nào:
- Tan ra!
Môi hắn khẽ nhúc nhích, phun ra một chữ giống như thần sáng gầm khẽ, không ngừng vang vọng ở bên trong hành lang. Trong hư không, nhất thời có một lực lượng cường đại phủ xuống.
Mờ ảo không dấu vết, lại cao nhất, đại biểu cho lực lượng chí cường nào đó trong thiên địa, nhưng có thể trấn áp tất cả, có thể hủy diệt tất cả.
Đây là lực lượng của Ngụy Vạn Pháp Vô Thượng Cảnh.
Bốn đại bản nguyên hỗn độn, thời không, sinh tử, nhân đạo tập trung. Tiêu Thần đã nắm giữ thuộc tính gần Nhất Vạn Pháp Vô Thượng Giả, nhưng thi triển ra tương tự với uy năng của Vạn Pháp Vô Thượng Giả. Tuy rằng so cùng thật sự lại khác biệt một trời một vực. Nhưng ở trong trình tự dưới Chân Linh, vẫn không thể chống lại lực lượng này.
Đây còn là sau khi hắn đã hội tụ bốn đại bản nguyên, lần đầu tiên thi triển ra, hoàn toàn không giữ lại chút nào!
Cốt trảo hạ xuống, run lên bần bật, lặng lẽ không một tiếng động vỡ ra, nhưng vẫn chưa tản ra thi khí ban đầu, mà là giống như sương tuyết ở dưới mặt trời rực cháy, rất nhanh tan rã, hoàn toàn biến mất.
Tiêu Thần giơ tay lên, chỉ điểm ra một cái:
- Chết đi!
Một ngón tay hắn hạ xuống. Trong con ngươi trắng xám của Hắc Cốt nhất thời lộ ra sự khiếp sợ ngập trời. Hắn mở miệng ra, muốn thét lên chói tai. Nhưng căn bản không có cách nào phát ra một tiếng động nào. Thân thể giống như bị phong trấn, hoàn toàn rời khỏi sự khống chế của bản thân. Sau một khắc, dưới con mắt trợn trừng của mọi người, thi thể hắn phong hóa đột nhiên vỡ nát, hóa thành vô số khối bột phấn rơi xuống. Hài cốt Chân Linh ẩn nấp ở trong cơ thể hắn trực tiếp rơi xuống mặt đất.
Toàn bộ hành lang trong nháy mắt trở nên tĩnh mịch.
Sáu thi thể Nhan Uyên cứng đờ, trên gương mặt lộ ra sự khiếp sợ ngập trời. Lực lượng của Hắc Cốt mạnh tới mức nào, bọn họ cực kỳ rõ ràng. Nhưng ở trước mặt Tiêu Thần lại dễ dàng loại bỏ, căn bản không có nửa điểm lực đánh trả.
Thủ đoạn như vậy, khủng khiếp tới mức nào!
Hơn nữa lúc này từ trên người hắn mơ hồ tản ra một phần uy áp, rốt cuộc khiến cho trong lòng bọn họ không có cách nào sinh ra nửa ý niệm phản kháng.
Tu vi của hắn... Rốt cuộc đạt tới loại cảnh giới nào!
Tiêu Thần thu tay lại, ánh mắt lạnh như băng đảo qua trên người của sáu thi thể. Phàm là lão thi nào bị hắn nhìn trúng, thân thể đều run lên, thét lên chói tai, bóng người lui nhanh về phía sau.
Bình luận