Đạo (Dịch) – Chương 2959

Hiện tại cổ thụ Bồ Đề đã gần đến đạt được cảnh giới Phản Tổ, cùng với cây bồ đề đầu tiên trong thiên địa, của truyền thuyết cũng chênh lệch không bao nhiêu. Tán lá cực lớn bao trùm một phần phạm vi tương đối của không gian nguyên thần. Trên chạc cây cực lớn, mắt của ô quỷ dâng lên thiên hỏa diễm màu xanh lam. Trong nháy mắt khi ảo ảnh Cự Sa này bị lực lượng bảy màu phong trấn. Ô quỷ ngửa đầu lên rít gào một tiếng, đạp mạnh chi sau cực lớn vào thân cây. Thân thể nó liền giống như mũi tên nhọn bắn ra, lao thẳng tới ảo ảnh Cự Sa, miệng lớn mở ra về phía trước hung hăng cắn nuốt! Ánh sáng màu vàng nồng đậm chợt rơi xuống, trực tiếp bao vây ảo ảnh Cự Sa ở bên trong. Mặc cho nó giãy giụa như thế nào cũng không có cách nào chạy trốn được, bị cứng răn kéo vào trong miệng ô quỷ, trực tiếp bị nuốt vào!

Nói đến phức tạp, nhưng tất cả chỉ phát sinh trong nháy mắt.

Bên ngoài sắc mặt Tiêu Thần không thay đổi. Cách đó không xa Di Thần Nguyên cười lạnh một tiếng. Trong miệng bảy thi của mộ lớn lại đều hừ nhẹ, sắc mặt liền cực kỳ tái nhợt. Hiển nhiên ở trong giao phong vừa rồi bọn họ đã ăn phải vị đắng.

Mà lúc này, mặt biển Cự Sa cũng phát ra một tiếng gầm khẽ đầy thống khổ. Đồng tử của nó lạnh như băng tập trung vào trên người Tiêu Thần, Di Thần Nguyên. Rốt cuộc nó cũng lộ ra một chút sợ hãi. Nó giơ cái đuôi cực lớn lên thật cao, chợt vỗ xuống mặt biển, dâng lên mảng lớn sóng biển đập về phía trước. Sau đó... Thân thể nó chợt chuyển động, chui vào trong nước, lao về phía sâu bên trong đáy biển điên cuồng chạy trốn!

Con Cự Sa này rốt cuộc đã không có ý tứ tranh đấu cùng bọn họ. Trái lại sau khi nhận thấy được kẻ địch cường đại, nó trực tiếp xoay người chạy trốn!

Loại biến cố này vượt ra ngoài dự đoán của đám người Tiêu Thần.

Chờ bọn họ phản ánh được, khí tức của Cự Sa đang lấy tốc độ kinh người rời đi.

Sắc mặt Tiêu Thần trầm xuống. Nhưng động tác của hắn lại không có bất kỳ dừng lại nào. Hắn bước ra một bước, bên ngoài cơ thể phát ra khí tức kinh người. Toàn thân giống như một lưu tinh từ trên không trung rơi xuống, kéo theo cái đuôi màu vàng thật dài đánh xuống mặt nước, truy sát về phía Cự Sa!

Di Thần Nguyên thoáng do dự, thân thể tản ra trực tiếp hóa thành một đám bóng đen, lao xuống dung hợp cùng nước biển, lập tức biến mất.

Bảy thi của mộ lớn đồng thời gầm khẽ. Ở trong thi khí bao vây, bọn họ đều nhảy vào đáy biển!

Có lẽ Cự Sa là mấu chốt phá tan thế giới trong bức tranh cuộn. Bất kể như thế nào, bọn họ đều sẽ không để cho nó rời đi! Về phần thù hận tính toán giữa bọn họ, tất cả những thứ này đều là chuyện sau khi phá vỡ bức tranh cuộn.

Ầm!

Lướt sóng vào, nước biển lạnh như băng cuồng bạo ẩn chứa lực lượng đáng sợ đè ép đến. Nhưng chưa tới gần toàn thân Tiêu Thần liền bị lực lượng cường đại bên ngoài cơ thể hắn trực tiếp đánh nát. Thân ảnh hắn nhanh như tia chớp, xẹt qua ở trong nước, tạo thành một đường trắng thật dài lao về phía trước!

Nhưng lúc này chân mày hắn đột nhiên cau lại. Ở trong nước biển, tốc độ Cự Sa đi về phía trước được nâng cao cực lớn. Hắn lại chịu sự ngăn cản của áp lực nước.

Trong lúc nhất thời hắn không có cách nào đuổi theo. Hơn nữa càng đi sâu xuống đáy biển, áp lực trong nước lại càng lớn. Hắn bị ngăn cản cũng sẽ theo tăng. Như vậy tốc độ của hai bên chênh lệch sẽ dần dần tăng lên. Thậm chí sẽ để cho Cự Sa chạy trốn. Như vậy còn muốn tìm được tung tích của nó, tất nhiên rất khó. Nó có thể ẩn thân ở sâu dưới đáy biển. Nếu muốn giết nó, không biết phải lưu lại bao nhiêu thời gian.

Thân hình Tiêu Thần đột nhiên dừng lại. Trong miệng hắn gầm khẽ. Bản nguyên thủy trong hỗn độn nhất thời bị tách ra, đưa tay về phía trước nói:

- Băng phong!

Khí tức băng hàn cực hạn chợt tuôn ra, lấy thân thể hắn làm trung tâm, cả khu vực biển rất lớn nhanh chóng ngưng cứng thành băng điên cuồng lan tràn về bốn phương tám hướng! Nếu như từ trên mặt biển nhìn xuống dưới, có thể thấy được rõ ràng, một khối băng thật lớn ở dưới mặt nước rất nhanh ngưng kết, thể tích tăng lên với tốc độ kinh người!

Di Thần Nguyên kinh sợ rít gào, truyền đến:

- Tiêu Thần ngươi muốn làm gì?

Một đám bóng đen từ trong nước biển rời đi. rất nhanh ngưng tụ thành thân ảnh của hắn. Trong tiếng rít gào, bóng người nhanh chóng lui ra phía sau.

Bảy thi của mộ lớn cũng đều né tránh, sắc mặt trở nên có chút khó coi.

Nhưng vào lúc này, ở chỗ sâu bên trong biển đột nhiên truyền đến tiếng gầm lên giận dữ của Cự Sa. Theo đó chính là tiếng va chạm kịch liệt giống như núi cao va chạm.

Sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng, toàn lực phát động lực lượng trong cơ thể. Có lẽ thể tích của khối băng không tăng thêm nữa, nhưng mức độ cứng rắn lại đang điên cuồng nâng cao.

- Lên!

Trong tiếng quát khẽ, khối băng lớn trong nước biển nhất thời nhanh chóng nhô lên về phía mặt nước.

Trong mắt bảy thi của mộ lớn lộ ra vẻ hiểu rõ:

- Tiêu Thần đạo hữu chỉ cần để ý vây khốn vật ấy, đừng để cho nó chạy trốn. Chuyện công kích cứ để chúng ta ra tay!

Gương mặt Di Thần Nguyên âm u lạnh lẽo, tức giận hừ một tiếng.

Vừa rồi Tiêu Thần đột nhiên ra tay, căn bản không có chỉ điểm. Nếu không phải hắn phản ứng nhanh một chút, sợ là sẽ bị phong trấn ở trong đó!

Đây là cảnh cáo sao?

Hoặc là Tiêu Thần thật có ý định ra tay với hắn?

Di Thần Nguyên không có cách nào xác định được những điều này. Nhưng trong lòng hắn lại trở nên thâm trầm hơn.

Nhưng động tác của hắn lại hoàn toàn không có bất kỳ sự dừng lại nào. Hắn cùng bảy thi của mộ lớn phá tan nước biển, một lần nữa trở lại phía trên mặt biển. Ánh mắt nhìn xuống, liền có thể thấy vô số nước biển đang điên cuồng cuồn cuộn. Một khối băng thật lớn rất nhanh nhô lên trên mặt nước biển tối đen:

Ầm ầm.

Tiếng nước biển lưu chuyển cũng không thể lấn át được tiếng va chạm đáng sợ từ phía dưới vọng lên, giống như là một con thú lớn, đang lấy toàn bộ lực lượng không ngừng đánh vào cả dãy núi cao! Chỉ từ trong tiếng va chạm này, có thể đại khái đoán được, mỗi lần va chạm rốt cuộc bắn ra lực lượng khủng khiếp như thế nào!

Đối với Tiêu Thần, Di Thần Nguyên và bảy thi của mộ lớn âm thầm tăng thêm vài phần kiêng kỵ.

Xôn xao!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...