Đạo (Dịch) – Chương 2943

Vị diện Tiểu Thiên có không gian bao la vô ngần, các Tiểu Thiên Giới tồn tại trong đó, tỏa linh quang mờ nhạt trong không gian hắc ám như tàng màn trời màu đen giãn ra, vì sao rực rỡ. Nhưng bây giờ trong trời sao có một khoảng không lớn, vốn có trăm ngàn Tiểu Thiên thế giới đều biến mất hết. Trong không gian hư vô này Đệ Nhất Đạo Tôn ngồi xếp bằng, lão chượt mở mắt ra bắn ra tia sáng, khuôn mặt tái nhợt đã không còn, điên cuồng cắn nuốt khiến vết thương nhanh chóng phục hồi như ban đầu, lực lượng lên đến đỉnh. Nhưng vì làm điều này có ức vạn sinh linh chôn trong bụng Đệ Nhất Đạo Tôn.

Đệ Nhất Đạo Tôn đứng dậy, cảm ứng sơ liền nhận ra vài biến đổi, nhếch mép cười:

- Tốc độ nhanh hơn bản tôn dự đoán, sắp đi sâu vào đại mộ rồi. Không còn nhiều thời gian, bản tôn phải đi thôi, phen này bản tôn sẽ thành công.

Đệ Nhất Đạo Tôn nhấc chân đạp xuống, không gian lặng lẽ vỡ nát, thanh âm vang vọng trên không trung. Đệ Nhất Đạo Tôn rơi vào không gian rách, ngay sau đó lão giáng lâm đến vị diện Phù Du. Dường như Đệ Nhất Đạo Tôn nắm giữ tất cả, không cần tìm phương hướng liền chạy đến chỗ đại mộ. Lát sau Đệ Nhất Đạo Tôn đứng bên ngoài cánh cửa đồng đã mở, sương xám trắng mờ tràn ra. Đệ Nhất Đạo Tôn cảm nhận thi khí, tử khí tinh thuần trong đó, mắt lão trở nên nóng bỏng lập tức bươc vào trong.

***

Phát hiện bí ẩn lớn giấu trong mộ địa khiến không khí đoàn người nặng nề vô cùng. Bốn huynh đệ, Quang Chiếu theo sát bên Tiêu Thần, mắt lạnh lùng quét bốn phía. Càng vào sâu tùy thời có thể gặp tồn tại đáng sợ giấu sâu trong đại mộ đánh lén, bọn họ không dám tùy tiện hành động nữa. Đám người Cự Phủ kiệt ngạo lạnh lùng đi theo Tiên Chủ cũng biểu tình nặng nề, bọn họ đã chết một lần nhưng nếu đã vùng vẫy sống ở trạng thái sống dở chết dở thì họ chưa muốn chết thật.

Trong đại mộ không có khái niệm về thời gian, nhưng nguyên thần cường đại tự động ghi lại thời gian trôi. Bọn họ vào đại mộ đã qua nửa tháng, không ngừng đi sâu vào mộ địa giờ đã chính thức vào tận cùng đại mộ. Số lượng mộ giảm bớt nhưng xây càng lúc càng to, xa hoa hơn, khí thế hơn, tương ứng xác bị chôn có lực lượng càng mạnh. Những ngôi mộ nay trừ số ti ra còn lại đều nát, quan tài mở, không biết xác đi đâu.

Vì thế tốc độ tiến lên tăng nhanh nhiều, nhưng sắc mặt Tiêu Thần, La Vân, Di Thần Nguyên và những người đi theo càng nặng nề hơn. Bởi vì nguyên thần cảm ứng được hình ảnh rõ ràng nói với bọn họ xác mục trong quan tài không biết sợ mới chạy mà là tụ tập ở tận cùng đại mộ. Chúng nó cảm ứng thần thức của nhóm Tiêu Thần, mỗi tới lúc này sẽ ngửa đầu gầm rú. Mấy thần niệm âm lạnh ở tận cùng đại mộ bao trùm không trong, mỗi khi tiếp xúc với thần thức của ba người sẽ truyền đến ý niệm cảnh cao.

Tận cùng đại mộ tập trung một đống xác mục cường đại, nơi dso có trận chiến khó khăn nhất chờ bọn họ. Trận chiến này với tu vi của Tiêu Thần, La Vân, Di Thần Nguyên đều không dám sơ sẩy, không thì rất có thể mãi mãi ở lại đây, làm một thành viên trong ngôi mộ lớn này.

Bảy ngày sau.

Sâu trong sương khói xám trắng truyền đến từng tiếng gầm rống bạo ngược nặng nề, một cung điện to lớn đập vào mắt. Mấy hơi thở đáng sợ truyền ra từ cung điện.

Tiêu Thần dừng bước, mắt nghiêm túc nhìn đằng trước, đáy mắt lấp lóe ánh sáng vàng đột phá sương đậm ngăn cách. Đó là cung điện hùng vĩ ngàn dặm, xây bằng đá to màu xám trắng, phong cách mạnh mẽ cứng nhắc như cự thú khủng bố nằm sấp dưới đất. Cửa điện mở như cự thú há mồm, quanh đại điện tụ tập vô số xác mục đáng sợ. Tuy xác chết mục nát mức độ khác nhau nhưng đa số còn giữ lại hình dạng cũ, tức là chúng có lực lượng càng mạnh hơn nữa. Tất cả ánh mắt nhìn đoàn người, trong bạo ngược có nóng bỏng khát khao.

Đột nhiên trong đại điện truyền đến tiếng gầm như cự thú:

- Bằng hữu đến từ thế giới sinh linh, nếu đã đến thì mời vào.

Trong giọng nói ẩn chứa uy áp thần niệm đáng sợ.

Tiêu Thần lặng im một lúc, mở miệng nói:

- Hai vị, bọn họ đã nhiệt tình mời thì chúng ta đi xem thử.

La Vân, Di Thần Nguyên hơi do dự rồi gật đầu đồng ý. Những xác mục này có trí tuệ rất cao, giao lưu có lẽ sẽ tránh cho đánh nhau. Vì nếu đánh thật bọn họ không nắm chắc sẽ thắng.

Tiêu Thần quay đầu nói:

- Các người ở lại đây.

Quang Chiếu, bôn huynh đệ gật đầu nói:

- Tiêu Thần ( đại ca ) cẩn thận!

Tiêu Thần gật đầu xoay người bước nhanh lên trơc.s

La Vân, Di Thần Nguyên cũng để lại người bên cạnh, đi theo sau lưng Tiêu Thần vào đại điện.

Trước mặt ba người là vô số xác mục dữ tợn gầm gừ, nhưng khi ba người càng đến gần vẻ mặt chúng nó lộ rõ sợ hãi dạt sang hai bên lộ ra con đường đi vào cửa điện.

Tiêu Thần ngẩng cao đầu bước nhanh qua đàn xác mục.

Đột nhiên một bgón đen lao ra từ đàn xác mục, nó điên cuồng gào thét, mắt tràn đầy đọc ác. Quần áo mặc còn nguyên vẹn, thịt mới bị mục nhẹ, có thể thấy rõ bộ dạng lúc còn sống của nó.

Yến Chân Tử Đại Yến!

Tiêu Thần nhìn rõ hình dạng xác mục thì không còn nghi ngờ gì suy đoán lúc trước nữa. Sự việc đúng như Di Thần Nguyên đoán, tu sĩ cảnh giới Hồng Mông trở lên chết trong Đại Thiên Giới sẽ tự động xuất hiện ở mộ tràng này. Tiêu Thần không dừng lại chút nào, giơ tay chộp không khí trấn áp Yến Chân Tử.

- Tiêu Thần, lão phu muốn giết ngươi! Giết ngươi!

Mắt Tiêu Thần lạnh băng thản nhiên nói:

- Yến Chân Tử, năm xưa bản hoàng có thể giết ngươi thì hiện giờ vẫn làm được. Bản hoàng rất tò mò nếu ngươi lại chết trong mộ thì có thể sống lại lần thứ hai không?

Dứt lời Tiêu Thần hơi siét tay lại, lực lượng cường đại nghiền nát xác Yến Chân Tử. Thịt thôtí, xương nát xé rách nát vụn, thanh âm khiến người sợ, máu thi tanh hôi rơi xuống đất. Tiêu Thần ngẩng đầu liếc qua xung quanh, xác mục bị hắn nhìn đều gầm rống thụt lùi lại, tồn tại cường đại trong điện vũ giữ im lặng.

Sắc mặt Tiêu Thần không thay đổi, chân không tạm dừng vẫn đi thẳng đến cửa đại điện.

Tiêu Thần hơi tạm dừng rồi, ngẩng đầu bước vào trong đó.

La Vân, Di Thần Nguyên do dự sau đó theo Tiêu Thần đi vào.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...