Đạo (Dịch) – Chương 2944

Điện đường to lớn tầm nhìn rộng rãi, hai bên có tám cây cột đá thô đụng nóc điện, cây đuốc to bập bùng ngọn lửa màu xanh đen chiếu sáng đại điện, lộ ra bảy cái ghế rộng lớn làm bằng xương trắng nằm ở sâu bên trong. Mỗi cái ghế đều có người ngồi, uy áp thần niệm đáng sợ chậm rãi dao động, người phát ra mùi mục nát nồng nặc trải qua năm tháng lắng đọng. Mặt ngoài bảy người không khác gì người bình thường nhưng mùi mục nát đã nói lên chúng là xác mục.

Tiêu Thần đứng dưới điện, La Vân, Di Thần Nguyên đứng hai bên.

Hai phe ánh mắt giao nhau, không khí trong điện yên lặng ngắn ngủi.

Một lão nhân mặc áo vàng ngồi trên cái ghế xương, mặt đầy nếp nhăn có đốm đồi mồi lúc còn sống, tóc chải ngay ngắn ghim bằng cây trâm màu trắng, mắt đục có vẻ yếu ớt. Nhưng uy áp thần niệm quanh người lão nhân mạnh nhất trong bảy người.

Lão nhân giơ tay lên:

- Bằng hữu Sinh Linh giới, mời ngồi.

Không thấy dao động lực lượng gì, sau lưng ba người dâng lên ba cái ghế xương.

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng lùi một bước ngồi xuống, ung dung nói:

- Đa tạ.

La Vân, Di Thần Nguyên nhíu mày, cũng ngồi xuống.

Lão nhân áo vàng quét mắt qua Tiêu Thần, mắt lóe tia khen ngợi:

- Lão phu tên Nhan Uyên, sáu vị ngồi hai bên cùng là cường giả tận cùng đại mộ này.

- Tiêu Thần.

- La Vân.

- Di Thần Nguyên.

Lão nhân áo vàng cau mày, vẻ mặt đăm chiêu:

- La Vân . . .

Chợt mắt lão nhân sáng rực:

- Ngươi và cái xác chôn ở chỗ sâu nhất đại mộ có quan hệ gì?

La Vân bị lão nhân nhìn chằm chằm tim rớt cái bịch, mặt ngoài bình tĩnh nói:

- Nó là thân thể của cô.

- Quả nhiên các ngươi đến vì xác này.

Nhan Uyên chậm rãi nói:

- Ba vị đến đây được tất nhiên tu vi mạnh mẽ, chắc cũng nhận ra bí mật của đại mộ rồi.

Di Thần Nguyên nói:

- Đúng, nhưng bản đế vẫn muốn xác nhận lại có đúng là tu sĩ cảnh giới từ Hồng Mông trở lên trong Đại Thiên Giới chết đi đều sẽ trực tiếp chôn tại đây không?

Nhan Uyên ngẫm nghĩ, đáp:

- Để Hắc Cốt nói đi, hắn ở đây lâu nhất, biết nhiều nhất.

Người bộ dạng thanh niên ngrồi ở ghế xương ngoài cùng bên tay trái ẩn trong bóng tối, ánh đuốc bập bùng chiếu khuôn mặt lúc sáng lúc tối đặc biệt quỷ dị. Thanh niên nghe nhắc mình thì chậm rãi ngước lên lộ ra mắt màu xám trắng lạnh băng tĩnh mịch.

Giọng thanh niên khào khào như hai cục đá nhọn am sát vàon hua, trái ngược hẳn với vẻ ngoài tuổi trẻ:

- Ta chỉ biết trong đại mộ thu nhận cường giả qua vô số thời đại giới hạn lấy từ Hồng Mông cảnh giới. Dù chết kiểu nào thì thân thể đều sẽ hoàn chỉnh xuất hiện trong đại mộ, rồi mục nát theo thời gian, cuối cùng chết hẳn.

Khi thanh niên nói chuyện mỗi chữ xen lẫn hơi thở mục nát lụn bại đến tột độ, thân thể trẻ tuổi dường như chỉ là cái vỏ rỗng.

- Nói vậy là suy đoán của chúng ta có lẽ là thật?

- Ha ha, đây chỉ là chút kinh nghiệm tồn tại lâu xa của ta, có phải thật hay không thì ta không chắc chắn được.

Hắc Cốt cười như quạt đen kêu khiến người rợn tóc gáy:

- Nhưng ta rất tò mò là các ngươi làm sao vào đây được? Đại mộ này tuyệt đối không nên bị mở ra mới đúng, ít nhất trong năm tháng vô tận quá khứ chưa từng xảy ra tình huống này.

Nhan Uyên nói:

Người ngồi trên bảy cái ghế xương cùng nhìn chẳm chằm.

Tiêu Thần nói:

- La Vân đạo hữu cảm ứng được thân thể Chân Linh ở đâu, sau đó chúng ta gom đủ ba chiếc chìa khóa mở đại mộ ra.

Tiêu Thần tạm dừng rồi hỏi:

- Xin hỏi các vị trước khi ba chúng ta đến từng có ai vào đây không?

- Tuyệt đối không có.

Nhan Uyên khẳng định:

- Đại mộ mở ra tuyệt đối không thể nào giấu cảm ứng của chúng ta được, đây là lần đầu tiên trong năm tháng dài dòng.

Đôi mắt xám trắng của Hắc Cốt lóe tia tham lam:

- Không sai, lão phu đã quá lâu rồi không ngửi được sức sống mạnh mẽ không dính tử khí.

Một bà lão khác ngồi trên ghế âm lạnh nói:

- Đã mất nhiều thời gian rồi, mau vào việc chính đi.

Ngay sau đó không khí trong đại điện trở nên túc sát, uy áp thần niệm đáng sợ từng tầng sóng cuồn cuộn trong hư không phát ra hơi thở kinh người.

Mặt Tiêu Thần lạnh lùng hỏi:

- Các vị đạo hữu có ý gì?

Nhan Uyên nói:

- Chúng ta chôn sâu trong đại mộ, tuy vẫn giữ lực lượng cường đại nhưng xác dần mục nát theo thời gian trôi, linh trí tan biến biến thành thành nắm cát hoàn toàn biến mất. Trong năm tháng vô tận nhóm lão phu bị chôn ở đây chỉ có thể chờ đợi kết cục bị hủy diệt hoàn toàn. Nhưng các vị đến mang tới hy vọng cho chúng ta. Đại mộ mở ra, chúng ta cảm ứng quy tắc trong mộ thay đổi, miễn giết một người từ ngoài đến cùng đẳng cấp là có thể khiến kẻ đó thay thế vị trí của mình, chúng ta có thể rời đi mộ địa với cách sống mới lại giáng lâm thế giới sinh linh. Người từ ngoài đến cường đại, các ngươi là cơ hội thoát khỏi duy nhất của chúng ta!

- Giết chết bọn họ!

Người ngồi trên bảy cái ghế xương cùng đứng dậy, Nhan Uyên bỗng giơ tay lên, ghế xương dưới mông ba người Tiêu Thần nhanh chóng kéo dài mọc ra các khúc xương nhốt chết bọn họ. Tiêu Thần khẽ quát, hơi thở cực kỳ đáng sợ bộc phát chấn nát ghế xương dưới thân. Tiêu Thần dám ngồi tất nhiên có nắm chắc tuyệt đối sẽ không bị kiềm chế.

Tiêu Thần đứng dậy, tóc đen bay bay, áo xanh phầnp hật, mắt đen láy lóe tia sáng lạnh:

- Nhóm bản hoàng đến vì tránh cho đánh nhau không cần thiết, các ngươi đã từ chối cơ hội thì chiến đi!

Tiêu Thần bước ra một bước xé trước mặt.

Không gian bình tĩnh như ban đầu nhưng có lực lượng xé rách cực kỳ sắc bén bỗng xuất hiện chui ra với tốc độ kinh người. Cùng lúc đó quanh người bảy xác mục sinh ra biến động, tốc độ chảy của thời gian chậm lại, lực lượng phong trấn càng mạnh từ hư vô giáng xuống.

Một cái xé rách cùng bộc phát hai căn nguyên thời không, hỗn độn.

La Vân, Di Thần Nguyên phản ứng không chậm chút nào cùng tránh thoát ghế xương trói.

- Tiên thuật, Định Thân!

- Hắc Ám Chi Nhẫn!

La Vân chọn đạo phong trấn, Di Thần Nguyên ra tay là thần thông công kích siêu mạnh, hai người phối hợp ăn ý lạ lùng.

Nhan Uyên dẫn đầu bảy xác mục cùng gầm lên, thi khí xám trắng cuồn cuộn tuôn ra từ người chúng như sóng khuếch tán nhanh xung quanh.

Hai bên chớp mắt lao vào đánh nhau.

Ngoài điện, vô số xác mục ngửa đầu gầm rống, dao động hơi thở đáng sợ trong đại điện khiến chúng nó không dám đến gần. Các cặp mắt khát khao bạo ngược sát khí nhìn Quang Chiếu, bốn huynh đệ, năm người trở về từ tiên mộ, hai nữ phó hắc ám.

Tiểu Điếm quát to:

- Giết!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...