Đạo (Dịch) – Chương 2942

La Vân, Di Thần Nguyên bước ra một bước, phát ra sát ý cuồng bạo. Mặc kệ hai người có ý xấu gì với Tiêu Thần nhưng lúc này chỉ có thể cùng hắn tiến lùi. Nếu không thì đừng nói vào sâu đại mộ, muốn an toàn rút lui chỉ là mơ xa.

Lặng im giây lát, mấy thần niệm đáng sợ táo bạo dần lắng xuống. Đối mặt ba người Tiêu Thần thực lực khủng, thái độ cứng thì chúng nó chọn lùi bước.

Bóng đen gào thảm thiết yếu dần đến biến mất, cùng lúc đó trong ngôi mộ rộng trăm dặm ở sâu trong đại mộ phía trước phát ra tiếng gào thảm thiết. Nguyên ngôi mộ tan vỡ, đất sụp xuống mảng lớn. Mộ bia to cao hơn mười trượng lặng lẽ nổ thành mấy mảnh rớt đầy đất.

Mấy thần niệm đáng sợ chậm rãi rút đi.

Tiêu Thần nói hướng chúng nó rời đi:

- Nhóm bản hoàng không muốn làm khó các ngươi, nhưng nếu a icòn dám ngăn cản thì đó là kết cục của các ngươi!

Giọng Tiêu Thần truyền ra xa xen lẫn uy áp hùng hồn, khí thế khiếp người.

Mấy thần niệm tạm dừng rồi rời đi mau hơn nữa.

Tiêu Thần, La Vân, Di Thần Nguyên đứng thẳng nhìn sâu trong đại mộ, khuôn mặt trầm trọng.

Ba người liên hợp đẩy lùi vài tồn tại đáng sợ trong đại mộ. Tiêu Thần mạnh mẽ giết một trong số đó, nhưng trong lòng ba người không vui chút nào. Giờ mấy thần niệm rút đi có lẽ e ngại họ nhưng không phải sợ hãi không dám đánh. Vào sâu trong đại mộ thì sẽ có lúc gặp lại chúng nó, khi đó mới thật sự là lúc đánh nhau. Đoàn người tạm nghỉ ở nơi nồng nặc mùi hôi, chờ tu sĩ ba phương hồi sức rồi tiếp tục lên đường.

Xác mục trong khu vực rộng lớn này đã bị tàn sát sạch trong cuộc chém giết kịch liệt lúc trước, dọc đường đi có thể thấy các nấm mồ vỡ nát. Không còn xác mục đánh lén, chặng đường này đi cực kỳ bình tĩnh.

Rất nhanh môt ngôi mộ hoàn chỉnh thật sự đầu tiên đập vào mắt mọi người. To cỡ mấy chục trượng, đá xanh xây ngôi mộ đã vỡ lộ ra quan tài đá xanh. Vì quanh năm chôn dưới đất ẩm ướt lạnh lẽo nên đá xanh mọc rêu, từng dúm rêu như các hạt cơm lồi ra, thứ đó tự động co duỗi không ngừng phun ra nuốt vào sương khói bên ngoài. Quan tài mở nắp, xác chôn bên trong đã mất. Mộ bia dựng một bên, sương khói tích lũy quanh năm xâm thực khiến tấm bia gồ ghề, nhiều chữ viết đã mờ khó thấy, chỉ lờ mờ nhận được hai chữ Tầm Dương. Ngôi mộ này là lúc trước Tiêu Thần dùng nguyên thần cảm ứng được, xác mục trong mộ có linh trí rất cao, biết bọn họ không lâu sẽ đến nên trốn trước.

La Vân nhìn mộ bia, biến sắc mặt hét thất thanh:

- Tầm Dương!?

Tiêu Thần giật mình hỏi:

- Tiên Chủ nhận biết người chôn trong mộ sao?

Di Thần Nguyên quay đầu nhìn.

La Vân hít sâu kiềm nén nỗi lòng dao động mạnh, cau mày suy tư rồi nói:

- Cô không chắc người chôn trong mộ có đúng là người cô biết không. Thời kỳ viễn cổ Đại Thiên Giới tiến vào giai đoạn phồn thịnh nhất, Hồng Mông lớp lớp, người vượt qua Hồng Mông, thậm chí đến Nửa Bước Chân Linh cũng không ít. Vì cướp lấy cơ duyên duy nhất thăng cấp Chân Linh mà bọn họ tranh giành kịch liệt.

Năm đó cô có một đối thủ mạnh tên là Tầm Dương, trong trận kịch chiến đã bị cô tự tay giết, nguyên thần, thân thể đều vỡ nát, sớm bị xóa sổ khỏi cõi đời này nhưng tại sao được chôn ở đây?

La Vân tạm dừng, bước nhanh đến gần quan tài mở nắp. Vách quan tài dính nhiều nước xác màu vàng sau khi mục rữa, đáy quan tài tích một lớp cạn, mùi xác mục hôi nồng nặc ập vào mặt. La Vân quét mắt nhìn quanh, mắt lộ tia giật mình ngoắc tay, một mảnh nhỏ cỡ nửa bàn tay rơi vào tay gã.

Thứ đó không biết ngâm bao lâu trong nước xác, bề mặt đã rỉ sét lớp mỏng nhưng chưa bị hỏng, chứng minh chất liệu của nó không tầm thường.

La Vân nhìn chằm chằm mảnh nhỏ trong tay, qua một lúc nói:

- Mảnh nhỏ này là một khối của Chấn Thiên Chung, là năm xưa Tầm Dương từ cổ tích thật cổ xưa tìm được bảo bối, từng sử dụng nó đánh với cô mấy lần, uy lực kinh người. Nếu không sai thì người chôn trong mộ này đúng là Tầm Dương.

Tiêu Thần trầm giọng hỏi:

- Tiên Chủ chắc không?

- Cô sẽ không nhận sai!

Cường giả lâu xa còn hơn thời kỳ Tiên giới sau khi chết kỳ dị được chôn tại đây. Đại mộ này có thêm sắc màu bí ẩn không hiểu nổi, càng quỷ dị.

Di Thần Nguyên nói:

- Nhiều xác mục cường đại như vậy khi còn sống ít nhất có tu vi Hồng Mông cảnh hay thậm chí mạnh hơn, sau khi chúng ta vào đại mộ gặp không dưới ngàn xác mục, bọn chúng đến từ đâu? Dù cộng lại nguyên thời kỳ Đại Thiên Giới thì tu sĩ Hồng Mông tối đa chỉ khoảng hơn hai mươi người. Có hai khả năng, một là người bị chôn xác ở đây chỉ có số ít đến từ Đại Thiên Giới, có lẽ thời gian ngôi mộ thành lập lâu hơn chúng ta tưởng tượng. Chỉ có tích lũy vô số năm tháng mới hình thành đại mộ đáng sợ như vậy, còn cần một điều kiện là tu sĩ từ Hồng Mông cảnh trở lên trong Đại Thiên Giới sau khi chết đều phải bị chôn ở đây. Nhưng khả năng nào thì mộ địa nơi này càng bí ẩn hơn chúng ta tưởng tượng, càng thêm đáng sợ.

La Vân lặng im, gã phải thừa nhận Di Thần Nguyên nói rất gần với sự thật. Nếu đúng vậy thì người xây đại mộ này có lực lượng đáng sợ đến cỡ nào? Hoặc nên nói không phải sức người có thể tạo ra.

Tiêu Thần thầm cau mày, có lẽ chỗ này thật sự chôn thân thể Chân Linh La Vân nhưng tuyệt đối không đặc biệt xây mộ vì chôn xác Chân Linh. Nếu lúc trước Đệ Nhất Đạo Tôn sớm phát hiện chỗ này thì tại sao không hề phát hiện ra nó? Đệ Nhất Đạo Tôn chưa bao giờ nhắc nhở Tiêu Thần, hắn mơ hồ cảm thấy mình rơi vào âm mưu, Đệ Nhất Đạo Tôn có mưu đồ! Lực lượng Chân Linh có thể thức tỉnh bốn nữ nhân Tử Yên không? Tiêu Thần không chắc, hắn thậm chí không biết Đệ Nhất Đạo Tôn muốn gì.

Trong lòng Tiêu Thần sinh ra cực kỳ e ngại, nguyên thần cẩn thận cảm ứng khu vực xung quanh nhưng không thấy có gì không ổn. Tiêu Thần không phát hiện Đệ Nhất Đạo Tôn tồn tại, nhưng hắn biết lão núp trong bóng tối quan sát từng hành động của bọn họ.

- Đệ Nhất Đạo Tôn, ngươi rốt cuộc là ai?

***

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...