Lực lượng cuồng bạo một mặt lan tràn sâu hơn vào Giới Uyên, khiến vô số man thú cường đại sống trong Giới Uyên run rẩy điên cuồng chạy trốn. Năng lực cảm giác nguy hiểm sâu sắc khiến chúng nó nhận ra bóng ma chết chóc đen đặc. Lối vào Giới Uyên Đại Thiên Giới, trước bao cặp mắt giật mình của các tu sĩ, những con man thú cường đại ít khi rời khỏi Giới Uyên nay hốt hoảng chạy ra, căn bản không dám dám ở lại lâu một giây. Chúng nó chạy rầm rập đi thật xa, cùng lúc đó lực lượng cường đại tuôn ra trừ vị diện Tiểu Thiên càn quét đập nát mấy Tiểu Thiên Giới. thần quốc Nhân Đạo, đại trận tín ngưỡng tự động mở ra, tuy chưa bị lực lượng hủy diệt ngay mặt lan trúng nhưng chút hơi thở khuếch tán ra đủ làm tất cả sinh linh nguyên thần quốc như gặp tận thế.
Đệ Nhất Đạo Tôn đứng ngoài thế giới ảo sắc mặt bình tĩnh, gã nhìn ra được Phiền Táng Lão Tổ chỉ là nỏ mạnh hết đà, có cố gồng mấy cũng không ekso dài lâu hơn phù du sớm nở tối tàn, không đáng lo. Nhưng khi sắp chết Phiền Táng Lão Tổ phát ra lực lượng mạnh vượt dự đoán của Đệ Nhất Đạo Tôn, gã nhìn ba Đạo Tôn, thầm lắc đầu. Đệ Nhất Đạo Tôn phất tay áo như phủi mấy hạt bụi dính trên người, ba Đạo Tôn chợt gầm rống, đau đớn thê lương mà tuyệt vọng. Lực lượng trong người bọn họ mất kiểm soát sắp nổ, đôi mắt đờ đẫn dần có tia sáng.
Lăng Nguyên Tử lấy lại tinh thần, gầm rống quát mắng:
- Đệ Nhất Đạo Tôn, ngươi đã làm gì chúng ta?
Đệ Nhất Đạo Tôn thản nhiên nói:
- Bằng vào tư chất của các ngươi cả đời không có hy vọng bước vào Hồng Mông, bản tôn trợ giúp các ngươi lên đỉnh cảnh giới này tất nhiên cần được báo đáp, đây là chuyện bản tôn muốn các ngươi làm.
Mắt Dương Cực Tử cay xè sầu thảm nói:
- Thì ra đây là lý do ngươi tạo nên chúng ta, chẳng qua là mấy khôi lỗi có thể khống chế trong tay.
Linh Dao Tử lặng im, nàng bỗng nhiên ngẩng đầu, lạnh lùng nói:
- Trước khi Đệ Tam Đạo Tôn chết từng mơ hồ nhắc nhở ta cẩn thận với ngươi. Tại sao Đệ Tam Đạo Tôn chết/ Đệ Nhất Đạo Tôn, ngươi hãyn ói cho ta biết!
Đệ Nhất Đạo Tôn nhẹ gật đầu nói:
- Chiến Liệt Tử tên thật là Chiến Thiên, xuất thân Hàn quốc cũ ở Đại Thiên Giới, sau được một nửa nguyên thể của bản tôn trợ giúp mới có thể thăng cấp Hồng Mông, âm thầm mưu tính cố ý vào Chiến Thần cung ý định theo dõi hành động của bản tôn, muốn hại bản tôn cuối cùng bị bản tôn giết ở tinh vực hoang dã. Trong thiên địa này mọi việc đều không trốn thoát khỏi mắt bản tôn, bọn họ tự nhận là kế hoạch kín không kẽ hở nhưng chỉ là trò cười trong mắt bản tôn. Dù là ba ngươi cũng chỉ là chuẩn bị cho cục hôm nay, không hơn. Đã giải đáp thắc mắc trong lòng các ngươi rồi, bản tôn đã tận tình tận nghĩa, các ngươi yên tâm lên đường đi.
Linh Dao Tử thê lương hét chói tai:
- Đệ Nhất Đạo Tôn, ngươi không chết tử tế được!
Ba Đạo Tôn cùng nổ tung, lực lượng đáng sợ hãi hùng đột nhiên bộc phát kheíne thế giới ảo đang nhanh chóng tan vỡ càng tan nát mảng lớn. Phiền Táng Lão Tổ run rẩy, khuôn mặt nhanh chóng già nua.
Đệ Nhất Đạo Tôn lắc đầu nói:
Đệ Nhất Đạo Tôn ngừng lại ngước nhìn đằng trước, Phiền Táng Lão Tổ dã biến mất.
- Phiền Táng đạo hữu, tuy ngươi không còn dư nhiều sức nhưng sẽ không chết dễ vậy, cần gì phí công kéo dài thời gian? Ngươi đã muốn chết rồi thì yên tâm đi chết đi!
Dứt lời Đệ Nhất Đạo Tôn giơ tay lên chộp sau lưng, không gian ngưng tụ phong trấn tất cả.
Phiền Táng Lão Tổ bị bắt, khuôn mặt bình tĩnh nói:
- Ngươi biết sinh linh không máu thịt sinh ra trên đời như thế nào không? Lão phu là đài đá dựng ở gần biên, trải qua gió thổi nắng chiếu hấp thu nguyên lực thiên địa, mơ hồ đần độn ngày qua ngày, có ngày gió tápmưa sa sấm chớp nổ vang chợt hiểu ra, mở linh trí. Lại trải qua vô số năm mới diễn biến ra thân hình, biến hình người, trải qua năm tháng khó thể tính toán, có lẽ là hàng trăm vạn, ngàn vạn. Hôm nay chết lão phu thi triển thuật đã ngộ lúc xưa mở linh trí, lão phu sẽ tan biến trong thiên địa xem như hoàn thành một vòng luân hồi. Thuật này lão phu chuẩn bị cho ngươi gần trăm vạn năm, tên là Táng Linh!
Lúc mới mở ra linh trí đã ngộ, trải qua muôn vàn đau khổ hôm nay thành tựu, đặt tên Táng Linh, ý nghĩa đơn giản là kẻ chôn tự vùi mình, chôn linh hồn. Thuật táng linh tru diệt linh hồn là lá bài mạnh nhất cũng là cuối cùng của Phiền Táng Lão Tổ, chuẩn bị cho việc vây giết Côn Ngô Tử. Vẻ mặt Phiền Táng Lão Tổ giải thoát, người như đống cát tán đi theo gió mạnh. Lực lượng vô hình giáng lâm trong hư không, cực kỳ huyền ảo, như hư như thực, không phải vật có trên cõi đời này, ẩn chứa đại đạo chí lý trong thiên địa. Làn gió nhẹ dần thổi qua, dung hợp tụ lại cuối cùng hóa thành gió lớn.
Khuôn mặt Đệ Nhất Đạo Tôn lại lộ nét trầm trọng:
- Không uổng là thủy tổ sinh linh không máu thịt, không tầm thường, có thể nắm giữ thiên địa đại đạo như vậy. Chắc bất an trong lòng bản tôn là đây, thuật này tuy mạnh nhưng không giết được bản tôn!
Màu vàng đậm bay ra khỏi người, Kim Ấn vuông vức dâng lên trên đầu Đệ Nhất Đạo Tôn như mặt trời tỏa ánh sáng vàng chói lòa xua tan bóng tối, chiếu sáng Giới Uyên.
Kim Ấn này là chí bảo sách phong!
Gió thổi nhanh đến, ánh sáng vàng gượn sóng từng tầng như mặt hồ ngày xuân, nhìn như bình thường chẳng chút bắt mắt lại ẩn chứa hung hiểm vô cùng đáng sợ. Nếu không có ánh sáng vàng che chở, rơi vào kình phong thì dù là tu sĩ Nửa Bước Chân Linh cũng sẽ tan rã linh hồn.
Kim Ấn bỗng rung lên, tỏa ánh sáng vàng hơi trì trệ, vài lũ gió nhẹ thổi qua kẽ hở.
Đệ Nhất Đạo Tôn cau mày như gặp đại địch, khẽ quát chỉ tới trước. Một chỉ đủ hủy diệt mảng lớn tinh vực nhưng cơn gió nhẹ yếu đi một chút rồi vẫn thổi qua người lão.
Đệ Nhất Đạo Tôn cứng người lại, mặt trắng bệch đau đớn rống to:
- Biến về cho bản tôn, không thì dù xóa sổ ngươi tổn hại uy năng chí bảo sách phong bản tôn cũng không nương tình!
Kim Ấn hơi giãy dụa rồi dần bình tĩnh lại, lần nữa bị Đệ Nhất Đạo Tôn khống chế ngăn lại gió thổi mạnh cho đến khi tan biến. Đệ Nhất Đạo Tôn cất đi Kim Ấn, sắc mặt âm trầm cảm ứng vết thương trong người, mắt liên tục hấp háy.
Việc này nằm ngoài dự đoán của gã!
Bình luận