Ngay sau đó Đệ Nhất Đạo Tôn không che giấu hơi thở nữa, dao động lực lượng cường đại ở trong cảm ứng của tu sĩ cùng đẳng cấp tựa như đèn bật sáng, dù có lực lượng vị diện ngăn cách vẫn bị cảm ứng rõ ràng.
Vị diện Phù Du, Phiền Táng Lão Tổ ngồi xếp bàng trong không gian hư vô, ngoài người nổi lên sóng gợn mờ nhạt bao bọc toàn thân lão, triệt tiêu tất cả cảm ứng nguyên thần. Nhờ thủ đoạn kỳ lạ này nên Phiền Táng Lão Tổ né thoát Di Thần Nguyên, La Vân phát hiện. Phiền Táng Lão Tổ chợt mở mắt ra, vụt ngẩng đầu nhìn bầu trời vô tận, khoảnh khắc hơi thở tiết lộ lão liền cảm ứng được. Dù thay đổi nhiều, càng trúctrắc mạnh hơn nữa nhưng bản chất thì không thay đổi gì hết.
Côn Ngô Tử!
Ngươi rốt cuộc xuất hiện!
Phiền Táng Lão Tổ chậm rãi đứng dậy, mắt bốc cháy ngọn lửa, đó là sát ý tuyệt đối vượt trên căm hờn độc ác, đơn thuần không chút tạp chất, chỉ đơn giản là muốn giết người. Bị đánh lén tổn thương nặng, kéo dài hơi tàn đến hôm nay, từng giây từng phút bị vết thương trong người hành hạ, đau khổ này vượt sức tưởng tượng của con người, trừ phải bảo vệ truyền thừa tộc quần ra trong lòng Phiền Táng Lão Tổ chỉ có suy nghĩ mãnh liệt nhất là giết Côn Ngô Tử. Khi hỏi Phiền Táng Lão Tổ hoàn thành việc bảo vệ truyền thừa tộc quần và giết Côn Ngô Tử có thể hoàn thành cùng lúc thì lão không do dự gì.
Phiền Táng Lão Tổ bình tĩnh thì thầm, tràn đầy quyết tuyệt thảm liệt, khí thế thẳng tới trước:
- Tiêu Thần, lão phu ngăn Côn Ngô Tử lại giúp ngươi, mạch sinh linh không máu thịt của lão phu giao cho ngươi!
Phiền Táng Lão Tổ giơ tay lên, không gian trước mặt vỡ nát, lão cất bước đi vào trong.
Côn Ngô Tử, nếu ngươi muốn ta đến thì ta tìm ngươi đây!
Giới Uyên.
Đệ Nhất Đạo Tôn khoanh tay đứng, sắc mặt bình tĩnh nhìn lối ra. Mảng lớn không gian chợt vỡ nát lăn lộn như mũi băng nhanh chóng tan rã, sát ý thuần túy điên cuồng tuôn ra tự sóng dữ ập vào mặt.
Một thân hình bước ra, mặt không biểu tình, mắt lạnh băng như giếng cổ ngàn năm sâu thẳm không chút dao đông. Phiền Táng Lão Tổ bình tĩnh nhìn Đệ Nhất Đạo Tôn, không nói chuyện, người tràn ngập hơi thở quyết tuyệt đã đủ biểu minh cõi lòng. Phen này đến Phiền Táng Lão Tổ chưa từng nghĩ sống rời đi.
Đệ Nhất Đạo Tôn mỉm cười nói:
- Phiền Táng đạo hữu, qua trăm vạn năm chúng ta lại gặp mặt, không biết mấy năm nay đạo hữu có khỏe không?
- Không quá khỏe nhưng dù sao vẫn sống. Nhờ ngươi ban tặng nên vết thương cũ từng giây từng phút nhắc nhở lão phu vì lấy đầu kẻ thù sao có thể mục nát được.
- Thế cục năm đó nếu ta không bị thương đạo hữu có lẽ đạo hữu đã thành tựu, bản tôn ra tay cũng chỉ vì cầu tự bảo vệ mình, rất là bất đắc dĩ. Hiện giờ gặp lại dời đã đổi thay, chúng ta không cần đối địch nhau nữa. Miễn đạo hữu nguyện thần phục bản tôn thì bản tôn bảo đảm sẽ chữa khỏi tất cả vết thương trong cơ thể đạo hữu, cho đạo hữu có cuộc sống mới, khiến mạch sinh linh không máu thịt của đạo hữu sinh sản không dứt trong vô số thế giới dưới Huyền Hoàng.
Bản tôn chấp nhận cho đạo hữu một cơ hội, hy vọng đạo hữu có thể nắm chắc.
Phiền Táng Lão Tổ lắc đầu, thản nhiên nói:
- Côn Ngô Tử, giữa ngươi và ta cần gì nói nhiều tốn nước miếng?
Đệ Nhất Đạo Tôn giật mình, chậm rãi nói:
- Côn Ngô Tử, lâu rồi không có ai gọi bản tôn như vậy.
Đệ Nhất Đạo Tôn im lặng một lúc, chợt ngước lên cười nói:
- Nếu đạo hữu đã quyết ý thì bản tôn không nói nhiều nữa, tại đây tiễn đạo hữu lên đường, sớm giải thoát.
Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử, Dương Cực Tử dứng sau lưng Đệ Nhất Đạo Tôn chợt cháy lửa vàng cực nóng. Hơi thở trong người ba Đạo Tôn tăng nhanh kinh người, đó là tự đốt cháy mình trong thời gian ngắn, đốt nguyên thần, thân thể, không tiếc tự hủy diệt mình chỉ mong bộc phát ra lực lượng càng mạnh. Quá trình đau đớn làm mặt ba Đạo Tôn vặn vẹo, nhưng mắt bọn họ đờ đẫn dường như mất đi tất cả cảm giác. Ba người cùng cất bước tựa ba sao băng bốc cháy lửa lao thẳng vào Phiền Táng Lão Tổ.
Khuôn mặt Phiền Táng Lão Tổ bình tĩnh giơ tay vỗ đằng trước:
- Trấn!
Hơi thở căn nguyên hỗn độn bùng nổ, thế giới ảo hiện ra trong không gian gượn sóng, đó là một thế giới ảo rộng rãi, qua hình ảnh cảm nhận nó không giới hạn, bao la mà hơi thở cường đại đáng sợ. Nhưng thế giới này rách nát, mặt đất vỡ vụn, núi lửa tuôn trào, bầu trời tan vỡ, sự sống diệt tuyệt. Hơi thở mục nát đậm đặc truyền ra như quan tài chôn sâu dưới lòng đất nhiều năm. Thế giới đã sớm chết, chỉ ngừng lại vào một giây nó chết, khi lại điều động lực lượng thế giới thì tiến trình hủy diệt sẽ khởi động, không thể bỏ dở cho đến khi nào hoàn toàn tan biến.
Phiền Táng Lão Tổ, thủy tổ sinh linh không máu thịt giáng lâm phương thế giới này dã có tu vi mạnh mẽ Nửa Bước Chân Linh. Thần quốc cường đại này biểu minh lúc Phiền Táng Lão Tổ ở thời kỳ đỉnh cao thì mạnh đến mức nào, nếu không phải bi vét thương hành hạ, trăm vạn năm trời có lẽ lão dựa vào sức mạnh bước ram ột bước then chốt thành tựu Chân Linh rồi. Nhưng sự việc không thể quay ngược, huy hoàng và cường đại hôm nay đã định trước chỉ có thể ngắn ngủi vụt qua, sau đó chờ odựi Phiền Táng Lão Tổ là hoàn toàn tan biến, không để lại chút dấu vếtd trên cõi đời.
Nhưng nỗi lòng Phiền Táng Lão Tổ bình tĩnh, dù lão có chết thì mạch sinh linh không máu thịt đã cắm rễ truyền thừa ở thế giới này. Có lời hứa của Tiêu Thần thì Phiền Táng Lão Tổ vững tin có ngày tộc sau lưng lão sẽ phồn vinh xương thịnh, sinh sản trong vô số thế giới. Bây giờ điều Phiền Táng Lão Tổ nên làm chỉ có một, đó là giết Côn Ngô Tử.
Trong thế giới tan vỡ Phiền Táng Lão Tổ dốc hết sức điều động phát ra lực lượng càng khủng khiép hơn nữa. Ba Đạo Tôn đốt bản thân trong khoảng thời gian ngắn lực lượng tăng vọt gần như siêu thoát đẳng cấp Hồng Mông nhưng không thể tránh thoát bị trấn áp. Va chạm bắn ra lực lượng đáng sợ như sóng nước từng vòng lan nhanh xung quanh. Khi sóng gượn khuếch tán hóa thành sóng lực lượng đủ để hủy diệt mọi thứ, quét qua Giới Uyên làm mọi sinh linh thành hư vô.
Bình luận