Tức là lần này bị thương Đệ Nhất Đạo Tôn không ‘thấy’ trước. Tuy vết thương nhỏ, Đệ Nhất Đạo Tôn có cách lành trong thời gian ngắn nhưng đó là sự kiện đầu tiên nằm ngoài dự doán của lão. Hay đã định trước sự việc có gì thay đổi? Nghĩ đến đây lòng Đệ Nhất Đạo Tôn sinh ra bất an, biểu tình cực kỳ khó xem. Nhưng rất nhanh Đệ Nhất Đạo Tôn hít sâu đè nén mọi suy nghĩ, sự việc đến trước mặt đã không kịp quay đầu, mặc kệ thế nào lão phải đi tiếp, giờ lo chữa lành vết thương là chính.
Hung hiểm trong đại mộ không nhốt nhóm Tiêu Thần được lâu, Đệ Nhất Đạo Tôn không có nhiều thời gian.
Đệ Nhất Đạo Tôn cất bước chính thức giáng lâm vị diện Tiểu Thiên.
Mảng lớn không gian giới ngoại tĩnh lặng, nhiều Tiểu Thiên thế giới trong phạm vi bị tan vỡ hủy diệt bởi cuộc chiến khủng bố mới rồi, đập vào mắt là thần quốc Nhân Đạo phương xa. Đệ Nhất Đạo Tôn hơi do dự, gã dằn lòng xuống. thần quốc Nhân Đạo có liên quan chặt chẽ với Tiêu Thần, ra tay với nó thì dù hắn vào đại mộ cũng có cảm ứng rồi e dè, chuyện này không tốt cho gã. Vì vậy Đệ Nhất Đạo Tôn nhấc chân dung nhập không gian, biến mất, giây sau xuất hiện ở ngoài Tiểu Thiên Giới khác cách tinh vực thật xa.
Đệ Nhất Đạo Tôn há mồm dùng cách kỳ dị ngoác mồm thật to, trăm dặm, ngàn dặm, vạn dặm, lớn vô hạn như cái lỗ đen, sau đó nuốt cái ực, nguyên Tiểu Thiên Giới bị gã nuốt chửng rồi miệng nhanh chóng thu nhỏ trở lại. Mặt Đệ Nhất Đạo Tôn hơi hồng hào, nguyên thần bị tổn hại dần phục hồi. Đệ Nhất Đạo Tôn không ngừng lại, lần nữa cất bước đi hướng Tiểu Thiên thế giới khác, dùng cách tương tự cắn nuốt. Đệ Nhất Đạo Tôn đang dùng cách này nhanh chóng chữa lành nguyên thần bị thương.
***
Trong không gian tràn ngập sương màu xám trắng do tử khí, thi khí tinh thuần hỗn hợp lại, tràn ngập hơi hướm mục nát, bản thân có độc tính rất mạnh, tu sĩ Đạp Thiên cảnh vào trong đó chưa chắc ngăn được khói độc ăn mòn. Nếu bị xâm nhập vào người chỉ có một kết cục là thân thể đau đớn, nguyên thần bị hòa tan. Ngước nhìn trên bầu trời mờ tối, mặt đất đen nhánh kỳ di, tử khí, thi khí tràn ngập trong không gian trào lên từ lòng đất. Lực lượng nguyên thần bị kiềm chế rất mạnh tại đây, đưa mắt nhìn chỉ thấy rõ khoảng cách trăm trượng.
Nơi đây là đại mộ Chân Linh, một không gian mênh mông độc lập. Nguyên thần của Tiêu Thần không bị ảnh hưởng quá lớn, dù hơi mơ hồ vẫn miễn cưỡng có thể cảm ứng được mảng lớn không gian trong mộ. Thần thức vụt qua các ngôi mộ lớn rách nát, mơ hồ nghe tiếng gào thét bạo ngược, có vài thần niệm âm lạnh hỗn loạn mùi mục rữa tựa như cá mập ngửi được mùi máu điên cuồng cắn chặt, không quan tâm mình bị thương chỉ muốn cắn thần thức của hắn một miêng.s
Tiêu Thần nhanh chóng thu về thần thức, nhíu mày, khuôn mặt nghiêm nghị. Nơi này không đơn giản là đại mộ Chân Linh, nói chính xác hơn là chỗn ày chôn vô số tồn tại cường đại, toàn bộ không gian là một ngôi mộ lớn. Mới rồi Tiêu Thần cảm ứng các hơi thở bạo ngược, có vài hơi thở khiến Tiêu Thần cảm giác đe dọa hơi cao. Tất cả đến từ ngôi mộ lớn rách nát, đủ biết chủ nhân trong mộ khi còn sống lực lượng cường đại đến mức nào, rất có thể bọn họ đều là siêu thoát Hồng Mông, thậm chí là c đáng sợ tiến giai đến Nửa Bước Chân Linh rồi.
Chỗ này . . . rốt cuộc là đâu?
Di Thần Nguyên bỗng rên rỉ, vụt ngẩng dầu nhìn sâu trong sương khói xám trắng, vài luồng thần niệm âm lạnh chen chúc ập đến.
Di Thần Nguyên quát to:
- Muốn chết!
Ba nô bộc hắc ám sau lưng Di Thần Nguyên rít mà không phát ra tiếng động hướng sâu trong sương khói xám trắng. Dao động hủy diệt thần niệm đáng sợ lan tràn, mấy tiếng gầm đau đớn vang bên tai mọi người, không phải lỗ tai nghe được mà là nguyên thần cảm giác, thnà niệm âm lạnh ập đến ròi bị xé nát hoàn toàn. Vật đáng sợ núp trong mộ đại không cam lòng rút đi nhưng tiếng rống trước khi chúng bỏ đi toát ra bạo ngược, giết chóc khiến không gian tĩnh lặng. Tu sĩ ba phe biểu tình trầm trọng, ánh mắt cẩn thận đảo qua bốn phía, lòng hết sức cảnh giác.
Tiêu Thần lên tiếng:
- Tiên Chủ là người kiến thức rộng nhất trong chúng ta, có biết trên đời tồn tại nơi như vậy không?
La Vân sắc mặt khó coi, nghe vậy chậm rãi lắc đầu:
- Cô chấp chưởng thời kỳ Tiên giới khi đó trong Đại Thiên Giới không chỗ nào giấu qua cảm ứng của cô được, nhưng cô chưa từng biết có mộ tràng như vậy. Nơi này xuất hiện sau khi cô chết, bây giờ cô rất tò mò là ai tạo ra nơi như vậy.
- Cường giả đáng sợ đông như vậy làm sao chôn cùng một chỗ được, xây dựng mộ tràng lớn như thế tất nhiên mất nhiều thời gian.
Di Thần Nguyên lạnh lùng nói:
- Mặc kệ là ai xây, người này có được lực lượng tuyệt đối hơn xa tưởng tượng của chúng ta.
Tiêu Thần nói:
- Tiên Chủ có cảm ứng được thân thể Chân Linh không?
La Vân chỉ đằng trước:
- Tuy rằng mơ hồ nhưng có thể xác định thân thể Chân Linh ở hướng đó.
Tiêu Thần nhìn hướng tay La Vân chỉ, càng nhíu chặt mày. Hướng đó là lúc trước Tiêu Thần cảm ứng nhiều hơi thở đáng sợ nhất, người khiến người cảm thấy đáng gờm đều tập trung ở hướng đó.
Tiêu Thần lạnh nhạt nói, ngữ điệu buốt giá:
- Xem ra chúng ta muốn được đến lực lượng Chân Linh thì phải mạo hiểm đôi chút. Dã đến đây rồi chúng ta không thể lùi lại, thế thì đi thôi, chờ xem mộ địa khủng bố này có thể ngăn chúng ta lại được không?
Di Thần Nguyên, La Vân cùng gật đầu.
Tiểu Cốt bỗng tiến lên một bước trầm giọng nói:
- Đại ca tiết kiệm lực lượng ứng đối bất trắc đi, để ta mở đường.
Tiểu Cốt là hoàng giả Cốt tộc, tử khí, thi khí bao phủ không ảnh hưởng gì ngược lại thích hợp ra tay hơn. Lửa linh hồn vàng cháy hừng hực sâu trong mắt Tiểu Cốt.
Tiêu Thần hơi trầm ngâm, gật đầu nói:
- Được.
Đại mộ Chân Linh cực kỳ quái lạ, nguy hiểm hơn mặt ngoài của nó rất nhiều, Tiêu Thần không dám sơ sẩy, phải cẩn thận giữ sứ mới là lưa chọn sáng suốt. Huống chi có Tiêu Thần canh giữ sau lưng, dù xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn có thể cứu kịp lúc, sẽ không để Tiểu Cốt rơi vào cảnh nguy hiểm.
Hoàng giả Cốt tộc rống to sải bước tiến lên, thân thể biến lớn hai trăm trượng, người treo khung xương dày nặng, hơi thở bá đạo mạnh mẽ bộc phát ra kích động sương xám trắng xung quanh dạt ra như sóng nước.
Bình luận