Tu sĩ phi thăng cần mấy trăm năm vượt qua Giới Uyên bao la. Nhưng ba phe chỉ cần nửa ngày là đến nơi, một đường gió êm sóng lặng không chút tạm dừng. Dù sao man thú Giới Uyên khủng bố nhất sống trong Giới Uyên cách nơi này vô số cự ly vừa cảm ứng hơi thở đáng sợ từ người họ liền trốn ra xa, không dám đến gần.
Rất nhanh Tiêu Thần dừng bước, bọn họ đã đến cuối Giới Uyên. Con đường phía trước phong kín, mỗi cách năm nghìn ngàn năm mới mở ra một lần, đây là quy tắc vận chuyển của Đại Thiên Giới. Muốn cứng rắn mở Giới Uyên ra phải phá vỡ quy tắc, trước giờ rất khó đánh phá quy tắc, dù là tu sĩ Hồng Mông cũng khó làm được. Nhưng với Tiêu Thần, Di Thần Nguyên, La Vân thì làm được chuyện này không khó gì. Vì bọn họ có lực lượng hơn xa đẳng cấp Hồng Mông, cách Chân Linh cảnh chí cao vô thượng trong thiên địa này chỉ có một khoảng rất nhỏ.
Tiêu Thần nói:
- Ra tay đi, phá nát Giới Uyên giáng lâm vị diện Tiểu Thiên, rồi đánh nát vị diện tiến vào Phù Du tìm đại mộ Chân Linh.
- Được!
Ba người bước tới gần Giới Uyên phong kín, giơ tay chộp sau đó xé ra.
Bùm!
Hơi thở siêu kinh khủng bẩn khỏi người bọn họ tràn ngập nguyên Giới Uyên, ba lực lượng cường đại gần như đến cực hạn chịu đựng của Đại Thiên Giới bộc phát cùng lúc, khiến vách tường đen trong Giới Uyên rung bần bật như sóng nước.
Năm người tiên mộ, ba hso tử hắc ám vụt ngẩng đầu cùng nhìn Tiêu Thần, cảm nhận hơi thở cường đại rộng rãi như biển, con ngươi co rút, lòng dậy sóng thần. Đến giờ phút này bọn chúng mới thật sự cảm nhận sự cường đại của Tiêu Thần, đó là lực lượng vô cùng đáng sợ có thể dễ dàng xé nát bọn chúng. Khuôn mặt bằng đá của Cự Phủ càng cứng hơn, lòng dâng lên nỗi sợ đã lâu không cảm nhận. Cự Phủ cố đè xuống nhưng ánh mắt nhìn Tiêu Thần tràn ngập knsh sợ, đó là cường giả thật sự, mạnh còn hơn La Vân, Di Thần Nguyên.
Quang Chiếu và bốn huynh đệ mắt lộ tia chấn động, dù họ biết Tiêu Thần là tồn tại đỉnh nhất cõi đời nhưng thật sự cảm nhận lực lượng phát ra từ người hắn mới biết hắn mạnh đến mức nào.
Trong chấn động kịch liệt, vách trong Giới Uyên vỡ ra như cánh cửa khép kín bị mạnh mẽ đẩy mở. Lực lượng quy tắc Đại Thiên Giới giữ gìn Giới Uyên trong khoảnh khắc bị đánh phá. Vách trong Giới Uyên nhanh chóng tan rã biến mất lộ ra con đường đi thông vị diện Tiểu Thiên.
Giờ phút này vô số sinh linh tu vi từ Cổ cảnh trở lên trong vị diện Tiểu Thiên cảm nhận biến đổi từ Giới Uyên, mặt bọn họ tái nhợt, uy áp từ nguồn sinh mệnh giáng lâm khiến họ dần nghẹt thở. Bọn họ không biết xảy ra chuyện gì nhưng sâ trong lòng sinh ra sợ hãi không thể đối kháng.
Nơi Ngũ tộc ẩn cư, Phiền Táng Lão Tổ mở đôi mắt đục ra cảm ứng Giới Uyên. Mắt Phiền Táng Lão Tổ bắn ra tia chói lòa, nếu không phải lo sợ truyền thừa tộc quần thì lão đã không tham sống sợ chết đến nay, từng giây từng phút chịu đựng hành hạ đau đớn trong người. Bây giờ mọi thứ chấm dứt rồi!
Phiền Táng Lão Tổ chậm rãi đứng dậy, sống lưng dần thẳng tắp, khuôn mặt già nua mục nát nhanh chóng biến trẻ, rất nhanh ngừng lại ở hình dạng bốn mươi mấy tuổi. Hơi thở cường đại như có nư không tràn ngập quianh thân Phiền Táng Lão Tổ, bao phủ nguyên địa vực Ngũ tộc ẩn cư, từ chối bất cứ nguyên thần cảm ứng.
- Thời cơ đã đến, lão phu sắp rời đi. Các ngươi ghi nhớ, Tiêu Thần là người đáng tin, sau này các ngươi đừng làm chuyện chọc giận hắn thì tộc quần sinh linh không máu thịt ta nhất định có thể truyền thừa tiếp, sau này truyền thừa mạch tộc quần dựa vào các ngươi chống đỡ!
Mặt Viên Bính Nhi, Đại Điểu buồn bã nhưng không nói nhiều, cùng hành lễ cung kính dạ.
Phiền Táng Lão Tổ mỉm cười, có lẽ không lâu sau lão sẽ chết, nhưng vào phút cuối sự sống giao phong với mấy tu sĩ mạnh nhất thiên địa là đủ rồi. Phiền Táng Lão Tổ đạp bước đi vào hư không biến mất.
Giới Uyên bị cưỡng ép mở ra, Đại Thiên Giới cũng xuất hiện dị tượng. Vô số tu chân tinh rung bần bật khiến sông dâng trò, núi sập, cảnh tượng đáng sợ như trời sập đất nứt, diệt thế đến nơi.
Chiến Thần cung. Đệ Nhất Đạo Tôn chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt dịu dàng sáng trong suốt, nhìn như bình thường nhưng dường như xem thấu toàn thiên địa.
Khóe môi Đệ Nhất Đạo Tôn cong lên:
- Trù tính đến nay đã đến lúc thu hoạch, bản tôn cũng nên lên đường.
Đệ Nhất Đạo Tôn đứng dậy bước ra một bước, xuyên tháu thời không loạn lưu ngăn cách đi vào Chiến Thần cung.
Đệ Nhất Đạo Tôn thì thầm khuếch tán nguyên Chiến Thần cung:
- Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử, Dương Cực Tử mau đến gặp ta.
Mấy giây sau ba Đạo Tôn lần lượt xuất hiện, cung kính hành lễ:
- Tham kiến Đệ Nhất Đạo Tôn!
Đệ Nhất Đạo Tôn nhìn ba người, ánh mắt thâm trầm sắc bén như nhìn thấu ba người:
- Bản tôn ban cho tạo hóa trợ giúp các ngươi bước vào Hồng Mông, giờ là lúc các ngươi báo đáp.
Giọng Đệ Nhất Đạo Tôn hờ hững nhưng Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử, Dương Cực Tử nghe như trái tim co rút, vụt ngẩng đầu, biểu tình kinh hoàng, dường như sắp xảy ra chuyện gì không may với bọn họ. Không đợi ba người phản ứng thì khuôn mặt vặn vẹo, há mồm gào rú đau đớn. Bọn họ vùng vẫy dữ dội nhưng không thay đổi được gì, lát sau khi ba Đạo Tôn ngừng lại sắc mặt đã đờ đẫn.
Đệ Nhất Đạo Tôn như sớm đoán trước, khẽ thở dài xoay người rời khỏi Chiến Thần cung đi hướng Giới Uyên. Ba Đạo Tôn theo sau.
Trong Giới Uyên. Khi Tiêu Thần, Di Thần Nguyên, La Vân đi ra dường như nguyên vị diện Tiểu Thiên bị họ giẫm dưới chân. Đó là lực lượng mạnh mẽ tuyệt đối hình thành cảm giác áp lực đơn thuần, hơi nhúc nhích đã làm nguyên vị diện Tiểu Thiên rơi vào hạo kiếp hủy diệt.
Di Thần Nguyên nhìn đằng trước, một Tiểu Thiên Giới to lớn lơ lửng trong hư không.
Di Thần Nguyên hơi ngập ngừng rồi hỏi:
- Linh giới từ khi nào thành bộ dạng như vậy? Chắc làm ột tay Yến Chủ làm?
Tiêu Thần nói:
- Năm xưa bản hoàng mở mang một phương Tiểu Thiên thế giới sau đó dung hợp Lnh giới, Tam Thạch, Động Thiên, Phù Lục phỏng thành thần quốc này đặt tên là Nhân Đạo.
- Thần quốc Nhân Đạo, với đẳng cấp tu vi lúc đó dung hợp Tiểu Thiên đúc thành thần quốc là công trình rất lớn, Yến Chủ không uổng là nhân kiệt trên đời.
La Vân cười khen:
- Hình như Tần Đế cũng phi thăng từ Linh giới, Tiểu Thiên Giới nho nhỏ mà ra hai tu sĩ mạnh nhất thiên địa như các ngươi đúng là không tầm thường.
Bình luận