Đạo (Dịch) – Chương 2930

- He he, ta chỉ bực quá kêu ca vậy thôi, đâu dám bất mãn. Giờ Giới Uyên thành chúng ta cũng nổi tiếng, ai không biết Thánh Hoàng từ chỗ chúng ta đi vào Đại Thiên Giới, đây là đất Thánh Hoàng long hưng, có phúc khí lớn.

Chủ tiệm tạp hóa cười nói:

- Đương nhiên rồi, ngươi không thấy mấy năm nay tu sĩ ở lâu trong Giới Uyên càng lúc càng nhiều sao?

Chủ tiệm tạp háo đứt một cánh tay, hơi nheo mắt, khóe môi cong lên. Gã chưa từng nói hồi xưa mình là người Nhung quốc, Tiêu Tự Bộ, dưới trướng của Thánh Hoàng bệ hạ. Mặc dù gã bị thương nên về hưu, nhưng Thánh Hoàng cho gã tiền thưởng đủ để mở tiệm tạp hóa, cưới thê tử, sinh hai nhi tử, cuộc sống yên ổn.

Gã rất thỏa mãn, cũng rất cảm kích.

Việc này không có gì đáng khoe, giữ trong lòng tự sướng được rồi. không thì cái tên bán thuốc cách vách sẽ hâm mộ đỏ mắt. Nghĩ đến đây chủ tiệm tạp háo cười càng vui vẻ.

Chợt hai người biến sắc mặt ngước nhìn hướng Giới Uyên.

Uy áp cường đại phô thiên cái địa ập đến hoàn toàn bao phủ hết không gian.

Nguyên Giới Uyên thành im phăng phắc dưới uy áp này.

Khung trời đột nhiên tan vỡ, lực lượng cường đại xé rách không gian lưa thưa như cự thú khủng bố há to mồm tuôn ra lực lượng cường đại thổi quét xung quanh. Bầu trời khuấy động gió mạnh, mấy bóng người bước ra. Người dẫn đầu là Tiên Chủ La Vân, năm tùy tùng trở về từ tiên mộ đi theo sau lưng. Năm người cơ bắp như đá, mặc chiến giáp, khuôn mặt không biểu tình trông thật đáng sợ La Vân bỗng ngước nhìn hư không đối diện.

Màu đen đặc như giọt mực bao phủ mảng lớn không gian, cuồn cuộn toát ra hơi thở thâm trầm nặng nề âm lạnh tột độ. Di Thần Nguyên bước ra từ sắc đen, ba phó tử hắc ám cao hai thước theo sau. Ba phó tử hắc ám đứng phía sau cúi đầu cung kính đứng, cơ thể phát ra hơi thở cường đại khiến người kinh.

La Vân mỉm cười nói:

- Phó tử mạnh quá, có ba người này trợ giúp thì cuộc tranh giành đại mộ của Tần Đế chắc chắn có thu hoạch.

Di Thần Nguyên cười nói:

- Tiên Chủ quá khen, năm trợ thủ sau lưng Tiên Chủ cũng không thể khinh thường, không chừng sẽ thu hoạch hơn xa bản đế. Hơn nữa chúng ta vốn hợp tác với nhau, càng nên giúp đỡ trong chuyện này, Tiên Chủ thấy đúng không?

- Tất nhiên rồi.

Hai người chuyện trò vui vẻ nhưng tu sĩ sau lưng họ không giấu hơi thở ngược lại giằng co. Lấy Cự Phủ dẫn đầu, năm cường giả trở về từ tiên mộ mắt lạnh băng như lưỡi dao, dường như có thể xé nát không gian. Ba nô bộc hắc ám ngước nhìn, khóe môi cong lên, mắt đen thẳm chậm rãi chuyển động như đáy vực có thể cắn nuốt tất cả.

Dù hợp tác nhưng phải là lực lượng hai bên ngang ngửan hua, không thì chỉ có thể xác định một phe nắm quyền. Giờ họ đang thăm dò, hai bên chưa xác nhận sâu cạn nhưng chắc chắn đối phương rất mạnh đủ để tiếp tục cơ sở hợp tác.

Hai bên đơn giản thăm dò phát ra hơi thở làm vô số tu sĩ gần tu chân tinh toàn Giới Uyên sợ teo tim, tinh thần bị ức chế hoàn toàn không dám nhúc nhích.

Chợt có tiếng rồng ngâm lảnh lót vang lên, không gian gần đó nát từ bên trong. Thân rồng vảy giáp màu vàng, lưng có đôi cánh tràn ngập ngọn lửa trắng chui ra, tu sĩ áo xanh khoanh tay đứng trên đầu rồng liếc mắt bốn phía.

Tu sĩ áo xanh thản nhiên nói:

- La Vân, Di Thần Nguyên, nơi này là Đại Yến cảnh, các ngươi nên kiềm chế hơi thở dưới trướng của mình lại đừng quấy nhiễu thần dân của bản hoàng, không thì bản hoàng không ngại dạy dỗ giùm các ngươi!

La Vân, Di Thần Nguyên sầm mặt xuống, khựng lại một lúc rồi giơ tay lên ra hiệu tu sĩ sau lưng thu lại hơi thở. Ba phó tử hắc ám cung kính cúi đầu, hơi thở như thủy triều rút mất, hoàn mỹ nghe theo ý chí của Di Thần Nguyên.

Cự Phủ thì nhe hàm răng trắng, giơ búa làm động tác cắt cổ, cười gằn với Tiêu Thần rồi mới từ từ thu lại hơi thở. Giây sau Cự Phủ biến sắc mặt chợt giơ búa chắn ngang người.

Bùm!

Hư không ngưng tụ lực lượng khủng bố đập xuống đánh ra vết hằn sâu hoắm trên cây búa xanh đen trong tay gã. Cự Phủ khẽ rene rớt xuống đất đập thủng cái hố to trăm dặm.

- Grào!

Dưới hố vọng lên tiếng rống, Cự Phủ nhảy vọt lên, ánh mắt như dã thú nhìn Tiêu Thần chằm chằm, mắt lấp lóe tia tàn nhẫn.

Tiêu Thần cười khẩy nói:

- Thứ không sống không chết cũng dám vô lễ với bản hoàng, neéu không nghĩ tình đang hợp tác với chủ tử của ngươi thì bản hoàng đã xóa bỏ ngươi khỏi cõi đời này rồi. Biến về sau lưng chủ tử của ngươi, còn dám càn rỡ là bản hoàng giết ngươi!

La Vân sắc mặt khó xem quát:

- Cự Phủ, trở về!

Cự Phủ hơi khựng lại, oán hận lườm Tiêu Thần rồi mới đi ra sau lưng La Vân, Một kích vừa rồi không đơn giản nhưng Cự Phủ như không bị thương chút nào, chiến giáp nguyên vẹn không bị rách.

Tiểu Cốt cười khẩy nói:

- Đại ca đừng giận với hắn làm gì, nếu có cơ hội ta sẽ bẻ đầu hắn xuống cho đại ca.

Hốc mắt Tiểu Cốt bừng lên ngọn lửa vàng đậm, là lửa linh hồn đốt cháy hừng hực, rõ ràng nó không chỉ nói chơi mà thật sự động sát khí.

Ánh mắt Cự Phủ âm trầm:

- Hoàng giả Cốt tộc? Lúc chinh chiến viễn cổ bổn tọa từng tự tay giết không chỉ một tên, ngươi cũng sẽ nằm trong số đó.

Tiểu Cốt bình tĩnh nói:

- Vậy thử xem cuối cùng chúng ta ai có thể giết chết đối phương.

Di Thần Nguyên không lộ vẻ gì, cười thầm trong bụng bàng quan hai phe xung đột. Di Thần Nguyên ước gì Tiêu Thần và La Vân gây dữ vô, cho gã ngư ông đắc lợi.

Tiêu Thần bỗng quay đầu liếc qua Di Thần Nguyên, đã nhìn thấu ý tưởng của gã, hắn cười mỉa:

- Đừng làm trễ thời gian nữa, chúng ta đã tụ hợp thì ra tay đánh phá Giới Uyên đi.

Tiêu Thần cất bước lao nhanh vào Giới Uyên.

Di Thần Nguyên sắc mặt âm trầm thầm hận ngứa răng:

- Tiêu Thần, bản đế chống mặt xem ngươi vênh váo được đến bao giờ! Ngươi chờ đi, rơi vào tay bản đế thì sẽ cho ngươi chịu hết mọi đau trên đời này rồi chết dần chết mòn!

Sắc mặt La Vân cũng khó coi nhưng ráng nhịn, vì lúc này chưa tới thời điểm xé rách da mặt.

Hai phe đi theo vào Giới Uyên.

Tiêu Thần đi đằng trước nhất, Quang Chiếu theo sau, bốn huynh đệ cùng đi. Tiêu Thần hiểu rõ sát khí lạnh băng từ sau lưng truyền đến, thầm cười nhạt. Hai bên vốn là tử địch không chết không ngừng, hợp tác chỉ vì bất đắc dĩ, chờ tới lúc nên xuống tay thì không ai mềm lòng nương tình.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...