Đạo (Dịch) – Chương 2929

- Tiêu Thần! Tiêu Thần! Lần này bản đế sẽ không thua ngươi nữa, bản đế muốn ngươi chết!

***

Đại Yến, Kế Đô.

Sóng dữ trong bóng tối sắp ập đến, tu sĩ bình thường không hay biết gì, họ vẫn hưởng thụ yên ổn hòa bình sau khi Đại Thiên Giới thống nhất. Bọn họ không hay biết rất nhanh sẽ xảy ra kịch chiến thay đổi cách cục cả thế gian.

Tranh giành đại mộ Chân Linh, ai thắng là sẽ chính tức nắm giữ hết thảy, đẩy ngã mọi thứ trước đó.

Mặt Quang Chiếu trầm trọng không lùi nửa bước, trầm giọng nói:

- Biên hạ, việc tranh giành đại mộ Chân Linh liên quan đến truyền thừa thiên hạ Đại Yến ta, sự sống còn của mạch Yến tô nthất. Yến Quang Vũ là Hồng Mông Đại Yến, có trách nhiệm bảo vệ giang sơn tông tộc, dù chết trận bản tôn cũng không oán không hối. Xin bệ hạ đồng mang bản tôn cùng vào vị diện Phù Du tham gia cuộc chiến đại mộ Chân Linh, trợ giúp bệ hạ thắng ra thành tựu Chân Linh vô thượng!

Quang Chiếu nói rất dõng dạc, khí thế quyết không quay đầu.

Tây Đồng dịu dàng nhìn mặt Quang Chiếu, hít sâu vén vạt áo hành lễ:

- Bệ hạ, Quang Vũ đã quyết ý thì ta sẽ không khuyên nhủ, vì hắn là nam nhân của tôn thất Đại Yến ta, có nghĩa vụ gánh vách trách nhiệm phải làm vì bảo vệ tông tộc. Ta sẽ ở lại Đại Thiên Giới tọa trấn Kế Đô chờ hắn về.

Quang Chiếu cứng người, quay đầu nhìn lại, mắt tràn đầy cảm động. Tây Đồng vốn không chịu đồng ý nhưng cuối cùng nàng nhường bước.

- Bệ hạ, xin hãy thành toàn!

Tiêu Thần cau mày nhìn ánh mắt kiên quyết của Quang Chiếu, hắn lắc đầu cười khổ nói:

- Trưởng lão, nếu bản hoàng cứ nhất quyết không đồng ý sợ là trưởng lão sẽ tự mình theo đuôi đi vị diện Phù Du. Thôi, trưởng lão đã quyết ý thì bản hoàng đồng ý. Nhưng chuyến đi này hung hiểm, dù bản hoàng ra tay chưa chắc an toàn rút lui, đoạn thời gian cuối cùng này giao công việc trong triều cho người bên dưới làm đi, trưởng lão lo làm bạn với Tây Đồng trưởng lão đừng để lại tiếc nuối.

Mắt Quang Chiếu lộ tia áy náy nhưng lòng kiên định không chút dao động.

Quang Chiếu chắp tay nói:

- Đa tạ bệ hạ, bản tôn cáo lui trước, chờ tới ngày xuất phát sẽ đến Đế Cung hội hợp với bệ hạ.

Quang Chiếu nhìn sang Tây Đồng:

- Mãi luôn bận việc triều chính không có thời gian cùng nàng, trong thời gian này chúng ta về thánh địa ở tạm đi.

Tây Đồng cười gật đầu, dù trong lòng chua xót tràn ngập ưu sầu nhưng nàng không thể để Quang Chiếu nhìn ra, tránh cho khiến người đi bận lòng.

Tiêu Thần nhìn hai người rời đi, hắn im lặng thật lâu sau buông tiếng thở dài. Mở ra đại mộ Chân Linh, cướp lấy lực lượng Chân Linh, mục đích cơ bản nhất của Tiêu Thần không phải nhờ vào lực lượng Chân Linh đột phá tu vi mà là đánh thứcn hóm Tử Yên. Vì chuyện này liên lụy Quang Chiếu và bốn huynh đệ mạo hiểm lớn theo hắn, chuyện này là hắn nên làm, nhưng với họ thì hơi bất công.

Nhưng Tiêu Thần không có sự lựa chọn, tên đã trên dây không thể không phát! Chỉ hy vọng hết thảy có thể thuận lợi, nếu thật sự lấy được lực lượng Chân Linh cứu bốn nữ nhân Tử Yên, còn lại hắn thà rằng không đụng vào lực lượng Chân Linh tặng hết cho Quang Chiếu và bốn huynh đệ làm bồi thường.

Tiêu Thần ngẩng đầu, khóe môi chua xót:

Thanh âm vang vọng trong điện, dần trầm xuống cuối cùng ngừng hẳn.

***

Tháng sau.

Tiêu Thần mặc nhuyễn giáp Ngu Cơ tự lục tìm trong quốc khố có lực phòng ngự mạnh nhất, hắn cười với nữ nhân vẻ mặt lo lắng đứng trước mắt:

- Tỷ đừng lo, không lâu sau chắc chắn đệ sẽ từ vị diện Phù Du trở về, khi đó các Tử Yên đều tỉnh lại, mọ thứ sẽ tốt hơn.

Ngu Cơ cười dịu dàng:

- Tất nhiên tỷ tỷ tin đệ, vì đệ đệ của tỷ là người ghê gớm nhất trong thiên địa này, dù khó khăn hiểm trở thế nào cũng không thể ngăn bước chân đệ tiến tới, tỷ tỷ khẳng định như vậy. Nên đừng làm tỷ tỷ thất vọng, nhớ sớm quay về.

Tiêu Thần tạm dừng, cười gật đầu. Hắn xoay người nhìn Quang Chiếu, bốn huynh đệ đứng một bên biểu tình trầm trọng.

Hôm nay là ngày ước hẹn với La Vân, Di Thần Nguyên.

Tiêu Thần khẽ nói:

- Đi.

Huyền Hoàng đại thế giới ngửa đầu gầm rống hóa thành bản thể chân long, cánh chim hoa lệ giương rộng che rợp trời, uy áp hơi thở cường đại bao phủ nguyên Kế Đô. Các tu sĩ hoảng hồn vụt ngẩng đầun hìn hướng Đế Cung. Cây cột vàng quốc vận khí thế hùng hồn nối trời liền đất trên Đế Cung bỗng sô itrào, ảo ảnh rồng vàng ẩn trong đó liên tục gầm rống toát ra sát khí. Tu sĩ Kế Đô không biết xảy ra chuyện gì nhưng lòng thầm lo âu, hình nh trong thiên địa này sắp có chuyện lớn.

Tiêu Thần hơi khựng lại rồi cất bước đứng trên đầu rồng, chắp tay đứng để gió mạnh thổi bay mái tóc đen ra sau lưng, đôi mắt đen láy trầm ổn bình tĩnh như đá, mặc cho gió táp mưa bão cũng không thể lay động chút nào.

Quang Chiếu liếc qua Tây Đồng, cười gật đầu với nàng rồi đứng bên cạnh Tiêu Thần, nhắm mắt lại. Quang Chiếu không nhìn nữa, sợ phút cuối mình không nỡ.

Tiểu Điếm, Tiểu Chuyên, Tiểu Cốt gần như bay lên kéo theo chuỗi ảo ảnh đáp xuống mình rồng.

Tiểu Huyết đập cánh hóa thành ảo ảnh xé gió lao hướng tầng mây, lấp lóe biến mất phía cuối thiên địa, hoàn toàn mất hút.

Ngu Cơ, Tây Đồng đứng trong Đế Cung nhìn đoàn người đi xa, mắt tràn ngập lo lắng, tay siết chặt, đầu ngón tay trắng bệch.

Nhưng hai người tin tưởng không bao lâu sau bọn họ sẽ trở về!

***

Giới Uyên vốn trong Nhung quốc cảnh phụ thuộc Đại Yến cũ, vì trong thời kỳ chưa mở ra, Giới Uyên phong kín khiến chốn này vắng vẻ. Giới Uyên thành phía không xa vẫn có tu sĩ ra vào nhưng kém hơn lúc náo nhiệt nhất nhiều.

Chưởng quầy tiệm đan dược nhàm chán dựa ngoài cửa:

- Giới Uyên thành của chúng ta dao động lớn quá, nếu là lúc Giới Uyên mở ra thì trong khoảng thời gian ngắn náo nhiệt phồn hoa, thậm chí còn hơn chủ tinh của nhiều tinh hệ lớn. Bây giờ thì đìu hiu vắng vẻ, không buôn bán được gì.

Tư chất của gã có hạn đã định trước không thể đột phá tới Tạo Vật cảnh nên dồn hết sức vào việc buôn bán kinh doanh, cuộc sống chán nản này là sự gàiy vò với gã.

Chủ tiệm tạp háo bên cạnh cũng gặp tình huống tương tự, hai người làm hàng xóm nhiều năm đã là bằng hữu không giấm gì nhau.

Chủ tiệm tạp hóa cười nói:

- Ngươi chỉ không quen buôn bán lúc lên lúc xuống quá nhiều. Giờ Thánh Hoàng thống nhất thiên hạ, các loại chế độ nghiêm khắc kiềm chế tu sĩ không ỷ vào tu vi làm bậy, cuộc sống của chúng ta tốt hơn trước kia nhiều.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...