Đạo (Dịch) – Chương 2932

Di Thần Nguyên biến sắc mặt hừ nhẹ, ba nô bộ hắc ám theo sau cảm giác sát ý trong lòng chủ nhân, bọn họ hơi ngước đầu nhìn hướng thần quốc Nhân Đạo, hắc ám chậm rãi chuyển động trong mắt lóe tia sắc bén.

Tiêu Thần nheo mắt lạnh lùng nói:

- Bản hoàng khuyên các ngươi tối nhất thành thật chút, đừng âm thầm giở trò vặt gì nếu không Di Thần Nguyên không bảo vệ dược các ngươi. Giờ đã đánh phá vị diện Tiểu Thiên, chúng ta vào vị diện Phù Du đi.

Tiêu Thần phớt lờ mặt Di Thần Nguyên xanh mét, đạp một cái không gian vỡ ra, hắn bước vào trong. Quang Chiếu, bốn huynh đệ vào theo.

La Vân âm thầm mang năm người trở về từ tiên mộ đi vào khe hở không gian.

Sắc mặt Di Thần Nguyên âm lạnh nhìn thần quốc Nhân Đạo, hừ mạnh:

- Chúng ta đi!

Ba nô bộc hắc ám cung kính vâng dạ.

Linh quang, mộ góc không gian hư vô đột nhiên nổi lên gợn sóng rồi lặng lẽ vỡ nát. Tiêu Thần bước vào trước tiên, La Vân, Di Thần Nguyên đến sau.

Tiêu Thần nói:

- Chúng ta đã vào vị diện Phù Du rồi, đừng kéo dài nữa, tiếp theo mời Tiên Chủ ra tay tìm kiếm đại mộ Chân Linh ở đâu.

La Vân gật đầu nói:

- Được!

La Vân bước lên trước, khép hờ mắt, dao động lực lượng kỳ dị truyền ra từ người gã.

Một lúc sau La Vân mở bừng mắt ra:

- Tìm được rồi, đi theo cô!

La Vân cất bước hòa vào không gian.

Tiêu Thần, Di Thần Nguyên đi theo.

Chỉ giây lát đã vợt qua mảng lớn không gian, mọi người dừng lại thấy một Phù Du thế giới.

La Vân chỉ một chỗ:

- Đại mộ Chân Linh ở đây!

Cự Phủ cười nhạt tiến lên, giơ búa chém xuống.

Bùm!

Lực lượng đáng sợ làm nguyên Phù Du thế giới nháy mắt tan vỡ, tất cả sinh linh sống trên cõi đời này chưa kịp phản ứng thì đã bị xóa sổ khoảnh khắc thế giới này bị hủy diệt. Đây là xóa sổ hoàn toàn, diệt vong làm không gian không thể khép lại.

Tiêu Thần cau mày nhưng không nói nhiều.

Thế giới tan vỡ rất nhanh tán loạn biến mất, xuất hiện trước mặt mọi người là một cục đá hình tròn xanh đen to gần trăm dặm, bề mặt gồ ghề không ánh sáng, một bề mặt có một vết rách đáng sợ là vị trí Cự Phủ chém trúng. Nhìn khe hở chậm rãi mấp máy có thể thấy không gian rộng lớn bên trong, chịu đựng được nhát chém của Cự Phủ đủ chứng minh cục đá xanh đen này không tầm thường, nhưng vẫn không hợp với thân phận của nó. Đây là đại mộ chôn thân thể Chân Linh của La Vân, lực lượng phòng hộ có mạnh cỡ nào cũng không thấy lố, nhưng giờ bị Cự Phủ chém rách, có gì kỳ kỳ.

Tiêu Thần, Di Thần Nguyên, La Vân lộ ánh mắt ngạc nhiên.

Di Thần Nguyên từ tốn hỏi:

- Tiên Chủ xác định nơi này là đại mộ Chân Linh? Nếu chỉ có lực lượng phòng hộ như thế thì cần gì gom đủ ba chiếc chìa khóa, ai trong chúng ta đều có thể dễ dàng xé nát.

Ba phó tử hắc ám đứng sau lưng Di Thần Nguyên dâng lên hơi thở mạnh mẽ.

Năm người Cự Phủ mặt không biểu tình, mắt lóe tia sáng lạnh.

Nếu đại mộ Chân Linh chỉ bình thường như vậy thì hợp tác giữa bọn họ không cần thiết nữa, chỉ cần một bên thắng là tự nhiên được thân thể Chân Linh chôn trong mộ, rút đi lực lượng Chân Linh.

La Vân sắc mặt âm trầm, đột nhiên nói:

- Nơi này đúng là đại mộ Chân Linh nhưng cô không tin nó chỉ có lực lượng phòng hộ như vậy, có ẩn tình gì trong đó. Cô cho rằng chúng ta nên đi vào trước mới xác định.

Tiêu Thần nói:

- Bản hoàng đồng ý.

Di Thần Nguyên gật đầu nói:

- Vậy được rồi, chúng ta vào xem trước.

Ba phe mặt ngoài bình tĩnh nhưng trải qua biến cố này âm thầm cáng thẳng thần kinh, rục rịch một cái là sẽ lao vào đánh ngay. La Vân, Di Thần Nguyên hơi thở liền nhau, rất là kiêng dè, nếu xảy ra đấu tranh thì hai người sẽ hợp tác đối kháng với hắn trước.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh như không hay biết gì:

- Vậy chúng ta đi thôi.

Tiêu Thần cùng Quang Chiếu, bốn huynh đệ lao nhanh vào khe hở to trên cục đá.

Di Thần Nguyên, La Vân biến sắc mặt. Không ai biết tình hình trong đại mộ Chân Linh thế nào, đi vào trước có lẽ mạo hiểm nhưng cũng có thể chiếm được tiên cơ, hai người không chậm trễ hơn, đều mang theo người của mình nối tiếp nhau lao vào khe hở.

Ngay sau đó mười mấy người ba phe cùng vào trong, đáp xuống đất.

Thần thức La Vân chui ra khỏi người chớp mắt bao phủ nguyên nơi này, vụt ngẩng đầun hìn một hướng:

- Đi bên này.

Di Thần Nguyên cũng nhận ra cái gì, cất bước biến mất.

Mặt Tiêu Thần không biểu tình, lòng rung động. Nơi này đã thay đổi nhiều nhưng có vài chỗ khớp với trong trí nhớ của Tiêu Thần.

Thử luyện giới của Mộc gia! Đến đây thì Tiêu Thần đã hiểu, hắn từng thấy mộ địa La Vân trong thử luyện giới của Mộc gia thật sự là đại mộ chôn thân thể Chân Linh. Nhưng dựa vào Mộc gia Nhân Gian giới bình thường sao phát hiện ra đại mộ Chân Linh, còn nắm giữ tư cách tự do ra vào, xem nó như đất rèn luyện được? Chắc có uẩn khúc gì. Nhưng huyết mạch vMộc gai bị hủy diệt đứt đoạn, việc này trở nên bí mật mãi mãi không có người biết.

Rất nanh nhóm Tiêu Thần ngừng bước, có một dãy sơn mạch liên miên xuất hiện trước mắt. Vách đá màu đen mọc rêu xanh, nhưng ở trong mắt họ thì không khác gì trống trải.

La Vân phất tay áo, vách đá gợn sóng, mười mấy người tiến lên đi qua vách đá, khi lại xuất hiện đã ở trong đại sảnh khí thế rộng rãi. Mấy bóng người lảo đảo đi tới đi lui phía xa, dường như cảm nhận hơi thở người sống, mấy bóng người chợt quay đầu chạy lại kéo theo chuỗi ảo ảnh, nhanh kinh người.

Di Thần Nguyên hừ nhẹ, bọn chúng chưa kịp đến gần đã bị lực lượng khủng bố vô hình nghiền chết thành baqĩ máu khô vàng rơi đưới đất.

Sắc mặt Tiêu Thần như thường lập tức nhận ra ngay thân phận của chúng, là hủ thi bị thi trùng khống chế. Cem lực lượng của chúng nó thì ko gây cản trở gì cho ba người được.

La Vân cảm ứng sơ rồi bước nhanh đi sâu vào đại điện.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...