Tiêu Thần thụt lùi một bước lặng lẽ dung nhập vào không gian biến mất.
Đế Cung. Đệ Nhất Đạo Tôn ngồi trong điện, biểu tình bình tĩnh không nói nhiều, chỉ không ngừng cúi đầu uống trà.
Quang Chiếu, Tây Đồng biểu tình thận trọng ngồi dưới tay, tuy hai người có tu vi Hồng Mông nhưng ở chung với Đệ Nhất Đạo Tôn vẫn bị ức chế tinh thần. Đây không phải cố ý mà là tự nhiên phát ra, khiến Quang Chiếu, Tây Đồng đứng ngồi không yên rồi lại phải cố gắng giữ bình tĩnh.
Lúc này áp lực tràn ngập không gian chợt biến mất, ngoài điện có tiếng bước chân nhẹ nhàng, Tiêu Thần đi tới.
Đệ Nhất Đạo Tôn ngước lên mỉm cười xem như chào hỏi, vẻ mặt ung dung bình tĩnh.
Quang Chiếu, Tây Đồng đứng dậy chắp tay hành lễ.
Tiêu Thần nói:
- Hai vị trưởng lão tạm thời lui xuống, bản hoàng và Đệ Nhất Đạo Tôn có việc cần bàn.
Hai người hành lễ rút đi, thân hình rất nhanh biến mất ngoài điện:
- Tuân lệnh!
Tiêu Thần ngồi ở ghế chủ, nhìn đạo nhân áo xám bên dưới:
- Đệ Nhất Đạo Tôn đến đây chắc không chỉ đơn giản là hóa giải ân oán giữa Chiến Thần cung và Đại Yến. Còn có chuyện gì xin cứ nói.
Đệ Nhất Đạo Tôn mỉm cười, không giấu diếm mục đích của mình:
- Đến Đại Yến có phần vì muốn hóa giải ân oán hai bên, nhưng mục đích lớn hơn là hoàn thành giao dịch với Yến Chủ.
- Mời Đạo Tôn nói thẳng.
- Nội dung giao dịch rất đơn giản, bản tôn biết một loại thủ đoạn chắc chắn có thể đánh thức bốn đạo lữ ngủ say của Yến Chủ. Nhưng thủ đoạn này cần một vật ngoài thân, thứ đó rất quan trọng với bản tôn, nên bản tôn muốn hợp tác với Yến Chủ tìm ra thứ đó, lấy một phần trong đó cho bản tôn.
Tiêu Thần vụt ngẩng đầu, mắt bắn ra tia sáng rực rỡ, hắn hít sâu đè nén nỗi lòng chấn động.
Tiêu Thần bình tĩnh nói:
- Bản hoàng đồng ý!
Giọng Tiêu Thần bình thản nhưng kiên quyết không chút do dự.
Có thể đánh thức nhóm Tử Yên dù kêu Tiêu Thần mạo hiểm thế nào hắn cũng sẽ không chút do dự đồng ý ngay.
Đệ Nhất Đạo Tôn mỉm cười vừa lòng, không hề mừng rỡ, dường như đã dự đoán được kết quả này:
- Yến Chủ đúng là nặng tình.
Tiêu Thần không dao động, trầm giọng hỏi:
- Không biết Đệ Nhất Đạo Tôn nói thứ kia là cái gì?
Mắt Đệ Nhất Đạo Tôn rực sáng trả lời:
- Lực lượng Chân Linh!
Người Chân Linh, Chân Linh thiên địa, là đỉnh cao Đại Thiên Giới.
Từ viễn cổ đến nay người thành tựu cảnh giới này chỉ có một mình Tiên Giới Chi Chủ La Vân.
Tiêu Thần nhíu mày hỏi:
- Tiên Chủ La Vân?
- Đúng vậy! Liên quan tới người này. Tuy Tiên Chủ rớt khỏi cảnh giới Chân Linh, tu vi không bằng Yến Chủ, nhưng qua Tiên Chủ có thể tìm được lực lượng Chân Linh. Nói chính xác hơn là tìm thân thể ban đầu của Tiên Chủ, thân thể Chân Linh. Trong cơ thể Chân Linh tất nhiên có lưu trữ lực lượng Chân Linh, dù không nhiều nhưng đủ dùng.
- Theo bản tôn biết trong hạo kiếp năm đó La Vân chết đi, giữ được một tia nguyên thần không diệt đã hiếm có, cơ thể chưa bị hủy sao?
Đệ Nhất Đạo Tôn chậm rãi nói:
- Trận chiến hạo kiếp đó tuy La Vân thua nhưng thân thể không tổn hao gì biến mất trong thiên địa, chỉ cần tìm ra là sẽ kiếm được lực lượng Chân Linh. Việc này thuận lợi thì bản tôn bảo đảm có thể thức tỉnh bốn vị đạo lữ của Yến Chủ, tuyệt đối không sai lầm.
Mắt Tiêu Thần rực sáng gằn từng chữ:
- Ngươi rốt cuộc là ai?
Đệ Nhất Đạo Tôn mỉm cười trực diện mắt Tiêu Thần:
- Bản tôn là Đông Hoàng, vào thời kỳ Tiên giới viễn cổ từng là Tiên Đế tọa hạ của Tiên Chủ, chính mắt thấy Tiên Chủ chiến với người. Vì may mắn nên giữ được mạng sống, sau đó thành lập Chiến Thần cung đến nay.
Sắc mặt Đệ Nhất Đạo Tôn bình tĩnh, ánh mắt bình tĩnh đối diện Tiêu Thần. Chỉ nhìn mặt ngoài không thể phán đoán Đệ Nhất Đạo Tôn nói thật hay giả, ít nhất Tiêu Thần không thấy có gì sai. Nhưng che giấu tâm sự không cho ai biết vốn là năng lực sinh tồn cơ bản của tu sĩ cao giai, vì vậy vẻ ngoài không thể đại biểu cái gì.
Tiêu Thần thu về ánh mắt, mặt hắn không biểu tình, không thể nhìn thấu suy nghĩ trong đầu hắn.
Im lặng một lúc rồi Tiêu Thần hỏi:
- Bản hoàng tạm thời tin lời của Đông Hoàng Đạo Tôn, nếu Đạo Tôn đến để bàn bạc hợp tác vậy chắc đã biết cách tìm ra thân thể Chân Linh của La Vân?
- Đúng vậy!
Đệ Nhất Đạo Tôn gật đầu nói:
- Mấy năm qua bản tôn lang thang trong thế gian Đại Thiên Giới và Tiểu Thiên Thế Giới bên dưới, không ngừng tìm. Tuy rằng chưa tìm được thân thể Chân Linh nhưng không đến nỗi không thu hoạch được gì.
Đệ Nhất Đạo Tôn nói đến đây lật tay xòe ra một chiếc chìa khóa màu vàng:
- Không biết ai chôn thân thể Chân Linh La Vân trong ngôi mộ lớn vô cùng hùng vĩ, mộ không ở trong Đại Thiên Giới mà lạc giữa các phương thế giới, dao động theo sóng. Chìa khóa trong tay bản tôn là một trong các chìa mở ra ngôi mộ. Tuy La Vân bây giờ không bằng tu vi ngày xưa nhưng tất nhiên có liên kết với thân thể của mình, La Vân muốn lấy lại tu vi thì phải dung hợp thân thể Chân Linh. Bản tôn cầm chìa khóa này muốn mở mộ lớn ra, sau này La Vân sẽ tìm đến cửa, lúc đó thì làm việc tùy hoàn cảnh.
Tiêu Thần nhìn chìa khóa vàng trong tay Đệ Nhất Đạo Tôn, con ngươi co rút. Tiêu Thần lặng im một lúc rồi linh quang lóe lên, một chiếc chìa khóa giống hệt nằm trong tay hắn, vẻ ngoài và hơi thở chìa khóa giống hệt nhau.
- Đệ Nhất Đạo Tôn xem thử chìa khóa trong tay ngươi và bản hoàng có giống nhau không?
Khuôn mặt Đệ Nhất Đạo Tôn giật mình nhìn hai chiếc chìa khóa, chậm rãi gật đầu:
- Không sai, đúng là Yến Chủ cầm một trong chìa khóa để mở ra mộ lớn. Không biết Yến Chủ lấy ở đâu được?
Tiêu Thần không định giải thích nhiều:
- Thứ đó là trưởng bối của bản hoàng tặng cho, trước hôm nay bản hoàng cũng không biết tác dụng của nó.
Nhìn như Tiêu Thần bình tĩnh nhưng lén quan sát vẻ mặt Đệ Nhất Đạo Tôn, dù một chút biến đổi nhỏ cũng sẽ bị hắn cảm ứng. Nhưng Đệ Nhất Đạo Tôn từ đầu đến cuối không lộ ra khác lạ gì, khiến Tiêu Thần thầm cau mày. Thắc mắc cuộn trào trong lòng hắn mãi không tìm được lối ra.
- Chuyện trên đời đúng là kỳ diệu, tính trước tính sau dường như trời đã định sẵn. Nếu bản tôn không đoán sai thì cần ba chiếc chìa khóa mở ra mộ này, cộng với chìa khóa trong tay Yến Chủ được hai cái, coi như chắc ăn rồi. La Vân muốn dung hợp thân thể Chân Linh thì cần được chúng ta cho phép, nếu không hắn không thể mở mộ lớn ra.
Đệ Nhất Đạo Tôn trầm ngâm nói:
- Chìa khóa trong tay bản tôn cũng giao cho Yến Chủ cất giữ đi, mặt ngoài Đại Yến và Chiến Thần cung vẫn giữ thế cục xơ cứng này đi.
Bình luận