Tiêu Thần nhíu mày hỏi:
- Đệ Nhất Đạo Tôn muốn ẩn trong bóng tối?
Đệ Nhất Đạo Tôn trầm giọng nói:
- Đúng vậy! Thân thể Chân Linh rất quan trọng, chúng ta làm việc phải thật cẩn thận. Bản tôn muốn mượn cơ hội này mở ra bình cảnh cuối cùng để đột phá Chân Linh. Hai chúng ta một sáng một tối mới tê liệt La Vân được, có trăm lợi không một hại cho việc sau này. Vào phút then chốt bản tôn xuất hiện ra tay sẽ có tác dụng bất ngờ, một hơi định Càn Khôn.
Tiêu Thần lặng im thật lâu rồi từ từ gật đầu nói:
- Được, bản hoàng đồng ý việc này.
- Nếu thế thì bản tôn đi trước một bước, chờ sau này La Vân đến chúng ta âm thầm mưu tính cũng không muộn.
- Bản hoàng tiễn ngươi.
Đệ Nhất Đạo Tôn cười gật đầu nói:
- Tốt.
Ngay sau đó Đệ Nhất Đạo Tôn bộc phát ra hơi thở mạnh mẽ bao phủ nguyên Kế Đô, lửa giận bừng bừng như sấm nổ:
- Yến Chủ thật sự không chịu đồng ý yêu cầu của bản tôn?
Giọng Tiêu Thần bình tĩnh nói:
- Bản hoàng đã quyết định rồi, Đệ Nhất Đạo Tôn đừng nói nhiều.
- Tốt, bản tôn nhớ kỹ chuyện này, sau này sẽ có cơ hội trả lại!
Dứt lời hơi thở của Đệ Nhất Đạo Tôn nhanh chóng biến mất.
Trong Đế Cung, Tiêu Thần nói với Quang Chiếu, Tây Đồng lo lắng chạy lại:
- Đừng hỏi nhiều, bản hoàng tự biết chừng mực, các ngươi đi đi.
Hai người hành lễ, ôm thắc mắc rời đi.
Tiêu Thần nhìn hướng Đệ Nhất Đạo Tôn đi khuất, mắt lóe thần quang tràn đầy nghi ngờ.
Tiên Đế Đông Hoàng?
Tiêu Thần không tin thân phận này, ít nhất là không tin hoàn toàn.
Dù Đệ Nhất Đạo Tôn là Tiên Đế thời kỳ Tiên giới viễn cổ thì biết hơi nhiều về thân thể Chân Linh La Vân.
Thân phận của Đệ Nhất Đạo Tôn phủ sương dày trong lòng Tiêu Thần.
Rất nhanh Tiêu Thần hít sâu đè xuống suy tư, ánh mắt kiên quyết. Mặc kệ Đệ Nhất Đạo Tôn là ai, có mục đích gì thì bây giờ hắn đã tìm ra cách đánh thức nhóm Tử Yên.
Lực lượng Chân Linh!
Tiêu Thần phải giành được lực lượng Chân Linh vào tay.
Sự việc chưa trong sáng, tương lai hung hiểm chưa biết nhưng Tiêu Thần tràn đầy tự tin.
Vì tất cả sương mù đều sẽ bị lực lượng tuyệt đối xé nát.
Tiêu Thần đã cảm ứng được phân thân Cổ Ma sắp quay về rồi.
- Bệ hạ! Bệ hạ! Việc lớn không tốt, cung môn đã thất thủ, Uất Trì Hiền Đức đại nhân đang dẫn dắt thị vệ trong cung đánh nhau với phản nghịch, phái mạt tướng đến cung trung hộ tống bệ hạ đi trước, chờ ngày chấn chỉnh đại quân các nơi rồi lại bình định phản loạn vương đô!
Thiên tướng toàn thân đẫm máu quỳ xuống đất, tỏa giáp quanh thân nhỏ máu tí tách xuống đất, mặt gã tái nhợt.
Trên ngai vàng, một nam nhân khoảng ba mươi tuổi mặt mày tuấn tú, mặc áo đế vương màu vàng bình tĩnh ngồi, nghe vậy giật bắn người như chợt phản ứng lại.
Nam nhân nhìn thiên tướng, bình tĩnh nói:
- Bình thân.
- Bệ hạ! Đại nhân không có nhiều thị vệ, xin bệ hạ mau đi theo thần nếu không sẽ muộn!
Hoàng Đế lắc đầu nói:
- Có lẽ đã xong rồi.
Hoàng Đế vừa dứt lời ngoài điện đã có tiếng hét thảm dồn dập, ầm vang, cửa điện khép kín bị bên ngoài đụng mở. Hai đội binh sĩ hung thần ác sát chen chúc lao vào. Thiên tướng rống to nhảy cẫng lên, còn chưa ra tay đã bị đá văng mấy chục trượng, xương ngực kêu răng rắc, miệng mũi trào máu, co giật không gượng dậy nổi.
Đá thiên tướng bị thương nặng là một đại tướng mặc trọng giáp bốn mươi mấy tuổi, mặt mày đầy uy sát, mắt lấp lóe tia hung tợn nhìn nam nhân ngồi trên ngôi đế, nửa đầu cuồng cười làm cửa sổ va đập, nóc nhà rớt bụi.
- Hôn quân! Ngươi trị quốc vô năng nên thoái vị nhường hiền, chờ bản tướng chém đầu của ngươi thì giang sơn tốt đẹp này đều rơi vào tay ta!
Khuôn mặt Hoàng Đế bình tĩnh nhìn tướng sĩ như sói cọp, ánh mắt không sợ sợ hãi bình tĩnh hỏi:
- Trẫm tự nhận đối xử với ngươi không bạc, tại sao ngươi làm chuyện đại nghịch bất đạo như vậy?
- Những gì ngươi ban cho bản tướng không bằng bản tướng tự mình có! Hiện giờ đại thế đã định, được làm vua thua làm giặc không cần nhiều lời! Người đâu, hãy chém đầu hôn quân này cho bản tướng, treo trên cờ Đế Cung chiếu lệnh các phương đầu hàng!
- Tuân lệnh!
Mấy tướng sĩ như sói lao lên, mặt đầy dữ tợn. Khi bọn họ cách Hoàng Đế còn mấy trượng bỗng người bốc cháy lửa áo, lửa cháy bập bùng không phát ra chút độ ấm, nhưng mấy người biểu tình đau đớn sợ hãi, điên cuồng lăn lộn dưới đất dập lửa. Chẳng những không thể dập tắt lửa ngược lại khiến lửa cháy càng dữ dội hơn.
Rất nhanh mấy tướng sĩ ngã xuống đất nằm yên, lửa dần tắt ngầm, cơ thể nguyên vẹn nhưng linh hồn đã bị lửa đốt thành tro.
Đại tướng kinh giận rống to, liên tục thụt lùi muốn núp vào đám đông:
- Đạo thuật! Hôn quân này tu luyện tiên pháp, mau xông lên, tất cả lên đi, ai giết chết hôn quân này bản tướng sẽ thưởng mạnh!
Hoàng Đế ngồi trên ngai đột nhiên đứng dậy, tướng sĩ phản quân đứng cách gã gần nhất trong đại điện bỗng cháy lửa ảo, phạm vi lan nhanh xung quanh.
Rất nhanh nguyên hoàng cung tất cả phản quân đều cháy lửa, bọn họ đau đớn gào rống lăn lộn dưới đất.
Biến cố đột ngột làm hoàng cung rơi vào tĩnh lặng.
Hoàng Đế ngồi trên ngai đế nhìn hư không, khóe môi cong lên nói:
- Lên ngôi làm đế, chìm nổi hơn mười niên, hưởng hết vinh hoa tôn quý trên đời, rốt cuộc bổn tọa ngộ ra tất cả chuyện này là căn nguyên nhân đạo.
Hoàng Đế ngửa đầu cười khẽ, tiếng cười càng lúc càng lớn, cuối cùng như sấm đánh.
***
Ngõ nhỏ ven đường, quán hoành thánh mở mấy chục năm có một lão bản luôn hiền hòa cười đón khách chợt ngẩn người, ngước nhìn bóng đêm âm trầm, nếp nhăn trên mặt giãn ra lộ nụ cười vui vẻ.
- Lão già cười gì? Mau đưa hoành thánh, đừng để khách chờ sốt ruột!
Lão bản cười nói:
- Tới đây!
Lão bản xoay người bưng hoành thánh nóng hổi, cười nói:
- Khách nhân dùng từ từ.
***
Đất rét lạnh tuyết rới, người đi đường vội vàng qua lại. Ven đường có một tên ăn mày không biết nhặt áo bông rách nát dơ bẩn từ đâu, co ro run rẩy trong góc, môi tím xanh.
Ăn mày cả người chợt mềm nhũn, đôi mắt đục rực sáng, mặt nở nụ cười.
Trong mùa đông tuyết gía buốt, ăn mày ven đường mỉm cười ung dung bình tĩnh.
***
Trong trạch viện giàu sang, viên ngoại trung niên được nhi tử rất là vui, tiệc mừng đầy tháng mở linh đình mời khách các nơi đến. Bảy, tám thê thiếp hầu hạ bên cạnh viên ngoại, chuyền nhau ôm bé trai mới sinh, mặt mày tràn đầy hâm mộ.
Khách ở bàn dưới đứng dậy chúc mừng:
- Chúc mừng viên ngoại mừng đến quý tử, việc vui lớn như vậy nên uống cạn ly này!
Viên ngoại cười gật đầu nói:
- Được, chúng ta uống ly rượu ngon này, cùng chúc nhi tử của ta thân thể khoẻ mạnh, ngày sau thành rồng phượng trong cõi người!
Bình luận