Mắt Tiểu Hoa rực sáng vui vẻ nhưng rất nhanh chuyển thành hoảng loạn, nàng vội vàng cúi đầu nhìn xuống đất, trốn sau lưng Bích Thanh. Tiểu Hoa không muốn để Tiêu Thần thấy bộ dạng gìa nua sắp chết đáng cười này.
Bích Thanh lạnh lùng nhìn Tiêu Thần:
- Đường đường là chủ Đại Yến tại sao đến chỗ của chúng ta, mời trở về đi, để tránh làm bẩn thân phận của người.
Mặt Tiêu Thần không biểu tình khẽ nói:
- Bản hoàng đến chỉ vì chữa khỏi cho Tiểu Hoa, bù đắp nợ nàng ấy.
Người Bích Thanh run rẩy, mắt bắn ra tia mừng như điên:
- Người có thể chữa cho muội muội!?
Tiểu Hoa đứng cạnh Bích Thanh vụt ngoái đầu, mắt tràn đầy khó tin. Tiểu Hoa bị thương nặng thế nào chỉ có nàng hiểu rõ nhất, loại tổn thương này là bị thương căn nguyên, khiến nàng như cây không rễ, dù nhờ vào dược vật miễn cưỡng kéo dài hơi tàn thì cuối cùng vẫn phải chết. Loại tổn thương này gần như không có cách chữa, nhưng Tiêu Thần nói có Tiểu Hoa liền tin, chỉ đơn giản như thế, không cần lý do.
Tiêu Thần cười dịu dàng với Tiểu Hoa, đưa ra bình ngọc:
- Đan dược trong bình có thể khiến nàng phục hồi như xưa, thậm chí còn hơn nữa. Tiêu Thần đại ca luôn biết nàng ở đây nhưng chưa tìm được cách chữa cho nàng nên mãi không đến thăm. Giờ đại ca đến rồi, tất cả đau khổ nàng gánh chịu sẽ hoàn toàn biến mất.
Bích Thanh cầm lấy bình ngọc cẩn thận nhìn linh đan màu trắng bóng, chỉ hít nhẹ đã cảm giác lực lượng vô cùng vô tận như biển cả mênh mông bàng bạc, tất cả mệt mỏi trong người tan biến.
Tay Bích Thanh run run, mắt đỏ hoe:
- Tiểu Hoa được cứu rồi, muội được cứu!
Bích Thanh đổ Tiên Thiên Đại Đạo đan ra run run đưa đến bên môi Tiểu Hoa.
Tiểu Hoa nhìn Tiêu Thần, mắt đục chảy giọt lệ, nàng cúi đầu nuốt đan dược vào miệng. Tiên Thiên Đại Đạo đan rơi vào bụng hòa tan, đan dược nhảy như nhịp tim mãnh liệt, dược lực cực mạnh co rút nhanh chóng truyền khắp thân thể. Tựa như mặt đất khô nứt nghênh đón cam lâm đã lâu, được sự sống tỏa sáng mới tinh. Căn nguyên sinh mệnh bị tổn thương héo rũ trong quá trình này nhanh chóng hồi sinh.
Linh quang mãnh liệt tuôn ra bao bọc người Tiểu Hoa, nàng từ từ bay lên, dao động lực lượng cường đại khiến tu sĩ toàn Kế Đô chú ý. Vô số thần niệm hoặc mạnh hoặc yếu thăm dò, nhưng chưa đến gần viện lạc đã cảm ứng hơi thở của Tiêu Thần, tất cả lộ vẻ kính sợ nhanh chóng rút về không dám lảng vãng nữa. Tiêu Thần không quan tâm những thần niệm đó, hắn nhìn Tiểu Hoa chằm chằm, cảm ứng cơ thể nàng không ngừng lành khỏe, đáy mắt lộ tia vui mừng.
Lát sau linh quang tan biến, Tiểu Hoa mở mắt ra, nàng chưa từng cảm giác thân thể nhẹ nhàng như vậy. Tiểu Hoa cúi đầu nhìn tay ngọc trắng mềm búng ra sữa, đôi mắt đen láy trong veo ướt nước. Giây phút này như đảo ngược thời gian, bắt về thiều hoa đánh mất, tất cả già nua tan biến khỏi người nàng, lấy lại nhan sắc cũ, cơ thể nàng nhờ dược lực Tiên Thiên Đại Đạo đan tu sửa như được tẩy tinh phạt tủy tái sinh. Dù mất hết tu sĩ nhưng Tiểu Hoa có được cơ thể gần như hoàn mỹ, nếu tiềm tâm tu luyện leo cao thì sẽ được thành tựu khó thể đo lường.
Bích Thanh che môi không để mình gào khóc thành tiếng, nhưng nước mắt không ngừng rơi, tất cả lo lắng trong lòng tan biến hết.
Tiểu Hoa ôm bờ vai gầy của Bích Thanh:
Mấy năm nay Bích Thanh vì chăm sóc cho nàng mà sống trong lo âu hoảng hốt, cũng chịu nhiều giày vò.
Bích Thanh lắc đầu nguầy nguậy:
- Tỷ tỷ không sao, tỷ tỷ chỉ rất vui. Tiểu Hoa, sau này đừng làm chuyện gì tổn thương mình nữa, muội hứa với tỷ tỷ được không?
Tiểu Hoa lau lệ vương khóe mắt, cười gật đầu nói:
- Được, muội hứa với tỷ tỷ.
Tiểu Hoa quay sang nhìn Tiêu Thần:
- Đa tạ Tiêu Thần đại ca.
Cảm kích trong giọng nói của Tiểu Hoa phát ra từ tận đáy lòng.
Tiêu Thần xua tay nghiêm túc nói:
- Tiểu Hoa, dù hôm nay bản hoàng dùng Tiên Thiên Đại Đạo đan cứu nàng về nhưng những đau khổ nàng phải chịu trong những năm qua không thể xóa nhòa. Tính kỹ ra bản hoàng vẫn nợ nàng, sau này trong Đại Yến cảnh nàng có thể yên tĩnh sống với Bích Thanh, có vấn đề gì không thể giải quyết có thể truyền tin đến Kế Đô, sau khi bản hoàng biết sẽ giải quyết cho các người. Bản hoàng vĩnh viễn không thay đổi lời hứa này!
Tiểu Hoa nhìn Tiêu Thần chăm chú, chợt cười:
- Biết rồi Tiêu Thần đại ca.
Nụ cười này là Tiểu Hoa buông bỏ suy nghĩ ẩn giấu trong lòng nàng bấy lâu nay, cả người nhẹ hẫng.
Tiêu Thần đại ca thật là rồng trong cõi người, nam nhân hiếm có trên đời, đã định trước nàng không thể đi cùng hắn, nếu vậy cần gì khổ sở dây dưa? Buông xuống để thoải mái hơn, cho mình cũng là cho người.
Vân di cười khẩy nói:
- Đại Yến Thánh Hoàng thật là trọng tình trọng nghĩa, nhưng năm xưa biết rõ tấm lòng của tiểu thư nhà ta tại sao còn đưa vào Đế Cung Kế Đô? Nếu đã thả tiểu thư đi vì sao còn liên lụy tiểu thư, buộc tiểu thư đến đường cùng? Cái gọi là trọng tình trọng nghĩa tri ân báo đáp? Thánh Hoàng báo đáp nữ nhân một lòng yêu mình như vậy sao? Theo ta thấy kẻ ác nhất trên đời chính là Thánh Hoàng!
Tiêu Thần khựng lại, hắn hít sâu xoay người đối mặt Vân di, lặng im một lúc rồi nói:
- Năm xưa đưa Thành Thành đi Kế Đô thì bản hoàng chỉ có tu vi Hư Sáng Thế cảnh, nếu mang theo Thành Thành sẽ phải đối diện lửa giận của Yến Chức. Không chỉ bản hoàng phải chết, Thành Thành cũng chết, nên bản hoàng mới đưa nàng vào Đế Cung. Ít ra Yến Chức cực kỳ xem trọng nàng, Thành Thành sẽ sống cao cao tại thượng, xa hoa tôn quý, không phải chịu nhiều cực khổ. Sau này bản hoàng không muốn lợi dụng Thành Thành hủy diệt Đại Yến, bản hoàng không biết gì về chuyện đó, chờ khi phát hiện đã quá muộn. Dù thế nào thì bản hoàng đã nợ Thành Thành rất nhiều, nên Vân di có nói gì bản hoàng cũng sẽ không tức giận. Thành Thành chết, bản hoàng đau xé lòng, chịu đau đớn không thua gì Vân di. Tuy bây giờ bản hoàng không thể làm gì được nhưng có thể bảo đảm với Vân di nếu bản hoàng còn chưa chết giữa đường thì sẽ mang Thành Thành về.
- Không thể nào! Tiểu thư đã ngọc vẫn, nàng chết rồi, ngươi làm sao cứu tiểu thư về?
Tiêu Thần nói:
- Đỉnh đại đạo có cảnh giới mà các người chưa từng tiếp xúc, bản hoàng không nắm chắc tuyệt đối có thể leo lên tới đó nhưng sẽ dốc hết sức. Rồi sẽ có ngày bản hoàng mang về một Thành Thành hoàn toàn mới.
Tiêu Thần quét mắt ba người:
- Rốt cuộc bồi thường một phần nợ lòng, bản hoàng còn có chuyện quan trọng đi trước một bước, ngày sau nếu có việc gì có thể đi Khiếu Phong Tử tìm bản hoàng.
Chương 2896vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận