Tiêu Dao Tử thẫn thờ hụt hẫng lẩm bẩm:
- Tại sao thất bại . . . rõ ràng nên luyện chế như vậy . . . tại sao như thế . . .
Quang Chiếu, Tây Đồng biểu tình cực kỳ khó xem, hai người nhìn nhau tràn đầy lo âu. Bọn họ biết mục đích Tiêu Thần luyện chế đan này, nếu luyện chế thất bại muốn tìm được tài liệu luyện chế lò mới thì có dốc hết sức Đại Yến ra chưa chắc làm được.
Tiêu Thần hít sâu kiềm chế lại, lạnh lùng hỏi:
- Tiêu Dao Tử, còn cách nào bù đắp không? Bản hoàng không cần nhiều, chỉ cần một viên đan thành là được!
- Quá muộn, dược lực đã bắt đầu dung hợp, dù cưỡng ép ngăn cản dược lực tan vỡ cũng vô ích. Tiêu, tiêu hết rồi.
Tiêu Dao Tử cười khổ nói:
- Lão phu đã phụ ủy thác của Thánh Hoàng, nguyện cho Thánh Hoàng xử trí không một câu oán hận!
Tiêu Thần choáng váng, trong đầu nhớ hình ảnh Tiểu Hoa già lọm khọm, lòng hắn táo bạo chộp hư không. Lực lượng vô hình giam cầm Tiêu Dao Tử, rung nhẹ một cái là sẽ giết chết lão.
- Bản hoàng muốn Tiên Thiên Đại Đạo đan, không có đan dược thì các ngươi phải chết!
Tiêu Dao Tử sợ hãi run cầm cập nhưng chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy.
Tây Đồng muốn cầu tình nhưng bị Quang Chiếu giơ tay ngăn lại, nếu không thể cứu chữa cho Tiểu Hoa thì Tiêu Thần sẽ tiếc nuối áy náy suốt đời, giờ hắn muốn giết người không ai ngăn lại được.
Không trung truyền đến giọng nói lạnh nhạt:
- Dược lực bị tổn hại, dù Yến Chủ có giết người cũng vô ích, lô đan dược này đã hủy.
Tiêu Thần vụt ngẩng đầu, trong tầm mắt hắn không gian gợn sóng, một đạo áo xám đi ra.
Tiêu Thần khẽ hỏi:
- Không biết Đệ Nhất Đạo Tôn có cách tu sửa không?
Quang Chiếu, Tây Đồng nghe thân phận người tới thì lòng run lên, kiêng dè nhìn đạo nhân áo xám không chút bắt mắt. Có thể lặng yên đến đây, tu vi của Đệ Nhất Đạo Tôn Chiến Thần cung thật là sâu không lường được.
Đệ Nhất Đạo Tôn lắc đầu nói:
- Tu sửa thì không thể nhưng bản tôn vừa lúc có một viên Tiên Thiên Đại Đạo đan hoàn hảo, xin tặng cho Yến Chủ.
Mắt Tiêu Thần lấp lánh tia sáng, tạm dừng một lúc rồi trầm giọng nói:
- Ân oán giữa bản hoàng và Chiến Thần cung xóa bỏ ngay hôm nay.
Đệ Nhất Đạo Tôn mỉm cười gật đầu, tùy tay ném bình ngọc ra.
Tiêu Thần nhận lấy nhưng không mở ra, nhìn hướng Tiêu Dao Tử:
- Ngươi đến nhìn xem đan này có đúng không?
Tiêu Dao Tử cẩn thận kiểm tra, vẻ mặt mừng như điên liên tục gật đầu:
- Không sai, đúng là Tiên Thiên Đại Đạo đan, dược lực lưu giữ hoàn chỉnh. Dù lão phu thành công cũng không thể luyện ra phẩm tướng hoàn hảo như vậy!
Tiêu Thần cầm đan dược trong tay, không rảnh nói nhiều với Tiêu Dao Tử, hắn xé không gian rời đi ngay.
- Nếu Đệ Nhất Đạo Tôn còn việc gì khác thì chờ bản hoàng trở về rồi nói.
Giọng nói còn văng vẳng mà bóng người đã mất.
Phía nam Kế Đô, tận cùng ngõ sâu.
Nơi này có một viện lạc bình thường, trong sân ngụ một gia đình neo đơn, trừ một nữ nhân trẻ tuổi hằng ngày vội vàng không thấy có ai khác. Hộ gia đình hàng xóm ngẫu nhiên qua cánh cửa khép mở mơ hồ thấy trong viện có hai người khác, một mỹ phụ trung niên và một phụ nhân già nua. Trong Đại Thiên Giới có rất nhiều người sở thích kỳ lạ, tu sĩ đa số có bí mật không muốn bị ai biết, việc chẳng liên quan đến mình thì không người đào móc sâu.
Giờ phút này ở trong sân, phụ nhân gìa tóc trắng xóa, mặt đầy nếp nhăn ngước mắt đục nhìn bầu trời trong xanh, vẻ mặt ngẩn ngơ không biết suy nghĩ cái gì. Nàng có thể cảm ứng được thân thể ngày càng yếu ớt, như giếng cạn đã khô sắp tới cuối. Có lẽ không lâu sau nàng sẽ được giải thoát, thời gian lâu như vậy chắc tỷ tỷ đã chuẩn bị tâm lý rồi, sẽ không quá buồn.
Thế là đã đủ, Tiểu Hoa nghĩ vậy.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên sau lưng, Bích Thanh bưng chen nước thuốc đen ngòm tỏa mùi chua cay gay mũi chạy lại.
- Tiểu Hoa, mau uống thuốc, lần này ta lại thêm mấy vị thuốc mới, chắc chắn có hiệu quả!
Bích Thanh đã nói câu này rất nhiều lần nhưng không lần nào thực hiện được.
Tiểu Hoa cười yếu ớt, nàng không như mọi ngày ngoan ngoãn nhận chén thuốc uống cạn.
Tiểu Hoa như con nít nhõng nhẽo:
- Tỷ tỷ, ta không muốn uống, thật đắng.
Bích Thanh hiểu ý Tiểu Hoa, người nàng cứng ngắc, đáy mắt lóe tia hoảng hốt. Bích Thanh giật mái tóc cố gắng để mình biểu hiện tự nhiên chút.
Bích Thanh dịu dàng dỗ dành:
- Ngoan, không uống thì sao thân thể khỏe được, Tiểu Hoa nghe lời.
Tiểu Hoa cười nói:
- Tỷ tỷ, thật ra chúng ta đều biết những thuốc này vô dụng với muội, dù giúp muội cố gượng thêm vài ngày chẳng qua là chịu dựng giày vò thêm. Muội mệt rồi, tỷ tỷ cho muội đi đi.
Người Bích Thanh run rẩy hít thở dồn dập:
- Không! Tiểu Hoa, muội không thể ích kỷ vậy được! Tỷ còn chưa bỏ cuộc thì sao muội có thể từ bỏ? Nếu muội ra đi là muội mất người thân cuối cùng trên đời, tỷ không cho muội đi, tuyệt đối không! Tiểu Hoa, cầu xin muội hãy uống thuốc đi, xem như tỷ tỷ van xin muội, cho tỷ thêm chút thời gian, tỷ nhất định sẽ chữa khỏi cho muội!
- Tỷ tỷ.
Tiểu Hoa mỉm cười nhìn Bích Thanh:
- Muội đã cùng muội lâu rồi, chắc muội đã chuẩn bị tốt tâm lý, dù có ra đi muội cũng yên lòng. Sau này nếu tỷ tỷ gặp khó khăn hãy đi tìm Tiêu Thần đại ca, chắc chắn đại ca sẽ có cách giúp muội.
- Ta sẽ không đi cầu hắn, nếu như không phải bởi vì hắn thì sao muội đến nông nỗi này? Là hắn hại muội!
Tiểu Hoa nhíu mày nói:
- Tỷ tỷ, việc này là muội tự nguyện, không liên quan đến Tiêu Thần đại ca, xin tỷ tỷ đừng trách đại ca.
Tiểu Hoa bỗng ho sặc sụa, mỗi nếp nhăn trên mặt tràn ngập đau đớn.
Bích Thanh bối rối vỗ nhẹ lưng Tiểu Hoa, rót lực lượng dịu dàng giảm bớt đau đớn cho nàng. Cơ thể Tiểu Hoa đã rất yếu, lực lượng hơi mạnh chút có thể giết chết nàng. Tiểu Hoa luôn chống đỡ đến hôm nay đã phải chịu đựng đau đớn người thường khó thể tưởng tượng.
Bích Thanh rơi dòng lệ:
- Tiểu Hoa, tỷ tỷ không trách hắn, muội đừng gấp. Tỷ tỷ . . . Tỷ tỷ không ngăn cản muội nữa, nếu muội thật sự muốn đi thì đi đi, giải thoát khỏi tất cả đau khổ. Tỷ tỷ sẽ sống thật tốt, muội đừng lo.
Tiểu Hoa thở hổn hển dựa vào ngực Bích Thanh:
- Đa tạ tỷ tỷ.
Vân di ra khỏi phòng từ lúc nào, nàng đứng ngoài cửa nhìn hai tỷ muội ôm nhau, đôi mắt phức tạp. Thật lâu sau Vân di khẽ thở dài, từ lâu nàng đã đoán được kết quả này.
Đột nhiên trong viện nổi gió, cửa viện tự mở ra, một thân hình cao ráo bước vào, ánh mắt tràn đầy áy náy tập trung nhìn vào Tiểu Hoa.
Bình luận