Đạo (Dịch) – Chương 2891

Lòng Lăng Nguyên Tử chùng xuống, há mồm nhưng không biết nên nói cái gì.

Linh Dao Tử mở miệng nói:

- Không lẽ Yến quốc thật sự muốn dồn Chiến Thần cung ta vào đường cùng sao?

Quang Chiếu thản nhiên nói:

- Năm xưa Chiến Thần cung làm việc nên nhận khiển trách, đây đã là lằn ranh giới hạn của Đại Yến ta.

- Buồn cười! Chiến Thần cung ta sừng sững Đại Thiên Giới gần trăm vạn năm, chỉ vì một lệnh dụ bình thường mà rơi vào cảnh khó sao? Tiêu Thần ở đâu? Bản tôn muốn hỏi ngay mặt hắn, Chiến Thần cung ta cho hắn bao nhiêu mà sao thô bạo tuyệt tình như vậy!

- Linh Dao Tử Đạo Tôn nói chuyện cẩn thận!

Tiếng quát của Linh Dao Tử vang vọng trong tinh vực không ngớt:

- Cẩn thận? Bản tôn nói vậy rồi sao? Tiêu Thần thô bạo đánh bị thương đệ tử Chiến Thần cung, cưỡng ép mang đi đồ nhi của bản tôn, đánh với Di Thần Nguyên làm mình bị thương sau đó cho Tiên Giới Chi Chủ cơ hội thừa dịp dẫn phát đại chiến! Hết thảy đều do hắn mà ra, chẳng lẽ muốn đổ hết trách nhiệm lên Chiến Thần cung ta? Tiêu Thần, ngươi đi ra gặp bản tôn!

Quang Chiếu sầm mặt xuống, đang định ngăn cản thì giữa hư không giáng xuống uy áp nhẹ bao phủ mọi người.

Tiêu Thần bước ra từ không gian, thản nhiên nói:

- Đừng lải nhải nữa, bản hoàng thả hai người đi, mau đi!

Tiêu Thần khoanh tay đứng, vẻ mặt hờ hững.

Quang Chiếu, Tây Đồng chắp tay hành lễ, lắc người đứng sang bên.

Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử biến sắc mặt, tuy bọn họ đã đoán được Tiêu Thần mạnh nhưng đứng trước mặt hắn mới cảm ứng lực lượng mênh mông như biển sao trời, nếu bùng nổ sẽ phát ra lực lượng cường đại hủy thiên diệt địa. Tiêu Thần chỉ đứng trước mặt hai người, chưa điều động chút sức mạnh nào đã tạo áp lực cho Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử. Cảm giác này bọn họ chỉ từng cảm nhận từ người Đệ Nhất Đạo Tôn, hay hiện giờ Tiêu Thần đã mạnh đến mức sánh ngang với Đệ Nhất Đạo Tôn?

Nghĩ đến đây tim Lăng Nguyên Tử rớt cái bịch.

Linh Dao Tử hít sâu đè nén nỗi lòng bất an:

- Tiêu Thần! lúc Tiên giới xâm nhập Chiến Thần cung ta vì cầu tự bảo vệ mình tuyển chọn giữ thân có gì sai? Ngươi tự phạm sai lầm chuốc rắc rối, trong tình huống đó Chiến Thần cung không cần thiết diệt vong theo Đại Yến. Dù hôm nay lặp lại thì bản tôn không cho rằng có gì sai, ngươi ỷ vào mình mạnh muốn đuổi tận giết tuyệt Chiến Thần cung sao?

Khuôn mặt Tiêu Thần hờ hững không dao động trước lời nói của Linh Dao Tử:

- Bản hoàng không đuổi tận giết tuyệt Chiến Thần cung, không thì hai người đã không bình an đứng đây. Chuyện lúc trước bản hoàng có thể thông cảm nhưng không chấp nhận được, Chiến Thần cung đã ruồng bỏ trước thì ứng đối thế nào do bản hoàng quyết định. Vì nghĩ tình cảm cũ với Chiến Thần cung nên bản hoàng chưa truy cứu sâu đã là tận tình tận nghĩa. Bản hoàng không muốn nhắc lại chuyện này nữa, các ngươi đi đi, từ đây về sau không được phép thì đừng vào Đại Yến cảnh của ta, không thì bản hoàng sẽ không bỏ qua dễ vậy.

Linh Dao Tử nghiến răng:

- Tốt, Yến Chủ đã không chịu ngừng tay, bản tôn tự biết không đánh lại nhưng sẽ có ngày Đệ Nhất Đạo Tôn Chiến Thần cung đòi lại công bằng với Yến Chủ! Nhưng trước khi bản tôn đi muốn mang theo Linh Chi, Yến Chủ vốn không thể cho nàng hạnh phúc tại sao cứ giữ nàng ở bên cạnh chịu hành hạ? Bản hoàng thề sau này sẽ không ép buộc Linh Chi một chút nào nữa, miễn là nàng đi theo bản tôn về Chiến Thần cung tu luyện.

Người Tiêu Thần cứng ngắc, chốc lát sau hắn từ từ ngước lên nhìn Linh Dao Tử, hơi thở dần lạnh băng:

- Ngươi không ép nàng nữa? Giờ nói những chuyện này không cảm thấy hơi muộn sao? Nếu không phải các ngươi định bắt Linh Chi gả thấp thì bản hoàng đã không tức giận mang nàng rời đi Chiến Thần cung, nàng đã không bị liên lụy vào cuộc chiến giữa bản hoàng với Di Thần Nguyên. Các ngươi đi ngay, đừng để bản hoàng đổi ý khi đó muốn đi cũng muộn!

Lòng Lăng Nguyên Tử lạnh lẽo, vì cảm nhận được sát ý lạnh băng từ người Tiêu Thần.

Tiêu Thần thật sự động sát tâm.

Lăng Nguyên Tử chộp tay Linh Dao Tử:

- Linh Dao Tử, chúng ta đi trước, dù có chuyện gì thì sau này nói tiếp đi!

Lực lượng cường đại bộc phát đẩy Lăng Nguyên Tử ra, Linh Dao Tử tóc dài bay rối, cung bào không gió tự bay, tu vi bùng nổ.

Linh Dao Tử nhìn Tiêu Thần chằm chằm:

- Ngươi hại chết Linh Chi! Ngươi hại chết nàng!

Tiêu Thần hít sâu, nói:

- Bản hoàng chưa từng đùn đẩy trách nhiệm mình nên gánh, Linh Chi đúng là xả thân vì cứu bản hoàng, nhưng không có nghĩa là các ngươi không chịu chút trách nhiệm nào. Nếu như không phải hành động ngu xuẩn của các ngươi thì bản hoàng đã không mang Linh Chi đi, nàng sẽ không chết. Nên ngươi không có tư cách chỉ trích bản hoàng, giờ thì khép miệng lại, đừng khiêu chiến cực hạn nhẫn nại của bản hoàng! Nếu không có tình cũ với Chiến Thần cung, nếu không phải được Đệ Tam Đạo Tôn dặn dò chăm sóc giùm thì bản hoàng đã sớm đi Chiến Thần cung hoàn toàn hủy diệt mọi thứ của các ngươi! Cút ra Đại Yến, sau này đừng để bản hoàng phát hiện hơi thở của tu sĩ Chiến Thần cung nào, không thì phải chết!

Tiêu Thần cố giữ bình tĩnh nhưng giọng run run chất chứa sát ý lạnh lẽo.

Lăng Nguyên Tử kéo Linh Dao Tử lùi lại:

- Linh Dao Tử, chúng ta đi!

Trước khi xé rách không gian Linh Dao Tử hét chói tai:

- Ngươi mới là kẻ có tội, mọi ngọn nguồn tai nạn đều là do ngươi, là ngươi!

Tiêu Thần cứng người, hắn siết chặt nắm đấm qua một lúc mới từ từ thả lỏng, mặt không biểu tình, đáy mắt mệt mỏi.

Quang Chiếu khuyên:

- Tiêu Thần, mọi việc không phải sức người có thể nắm giữ, ngươi không muốn vậy nhưng chuyện đời trêu người. Đừng bao giờ nghĩ nhiều, hãy xem rộng chút sẽ tốt hơn.

Tiêu Thần lắc đầu chua xót nói:

- Dù thế nào đều là bản hoàng nợ họ.

Tiêu Thần phất tay xé không gian cất bước biến mất.

Quang Chiếu, Tây Đồng liếc nhau, đáy mắt lộ tia rầu lo.

***

Tiêu Thần cầm bình rượu ngồi trong góc đại điện, hắn nhìn đại điện trống rỗng, thỉnh thoảng ngửa đầu nốc một hơi, vẻ mặt cô đơn. Tiêu Thần thống nhất Đại Thiên Giới, thành tựu địa vị chí cao vô thượng Thánh Hoàng trong Đại Thiên Giới, nhưng người bên cạnh lần lượt rời đi. Càng lên cao càng thấy lạnh, không lẽ đây là đau khổ phải trải qua nếu muốn leo lên đại đạo, thành tựu đỉnh vô thượng sao?

Tiêu Thần cười đắng nghét, nếu vậy thì dù nắm quyền thiên hạ, nắm quyền sinh sát ức vạn sinh linh có nghĩa lý gì?

Tất cả cận thị, cung nữ trong điện bị đuổi ra, không được phép không ai to gan đến gần đại điện. Không khí trong điện tĩnh lặng không chút tiếng động.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...