Đạo (Dịch) – Chương 2892

Đột nhiên cửa điện mở ra, Ngu Cơ bước tới dịu dàng nhìn Tiêu Thần, đau lòng cho hắn. Ngu Cơ xoay người đóng cửa điện, bước đến gần đặt các vò bình rượu ngay ngắn lại.

Tiêu Thần ngước lên cười gượng:

- Tỷ tỷ đến rồi.

Ngu Cơ nhìn bộ dạng Tiêu Thần, không thể nào tưởng tượng hắn và Đại Yến Thánh Hoàng uy nghiêm như thiên đế trong mắt tất cả là cùng một người. Có lẽ chỉ trong bóng tối, ở nơi không ai thấy Tiêu Thần mới lộ ra đau khổ trong lòng.

Ngu Cơ ngồi xuống dất, vươn bàn tay trắng nõn ra:

- Tỷ tỷ đến uống rượu với đệ.

Tiêu Thần giật mình rồi gật đầu, tay lóe linh quang lấy một bình rượu ra đặt vào tay Ngu Cơ.

Ngu Cơ chụp mở nắp, ngửa đấu uống một hớp, rượu cay nồng chui vào bụng dâng lên khí nóng xao động làm mặt nàng ửng hồng.

Ngu Cơ ngừng một lúc rồi thở hắt ra:

- Đúng là rượu ngon.

Tiêu Thần mỉm cười nói:

- Yến Minh Nguyệt đưa đến, rượu ngon nhạc phụ của hắn cất chứa nhiều năm, vị thật sự ngon.

Chỉ có hơi nóng từ rượu cay chuyển động trong người xua tan bớt lạnh lẽo trên người hắn, làm Tiêu Thần cảm thấy thoải mái một chút.

Ngu Cơ gật đầu không nói nhiều nữa, yên lặng cùng Tiêu Thần uống rượu.

Rất nhanh vò rượu trước mặt hai người tăng nhiều, không rảnh đặt lại ngay ngắn, tùy tay vứt trên mặt đất. Tiêu Thần cảm nhận hơi nóng từ rượu cay, thân thể và tu vi mạnh mẽ khiến hắn không bị say. Dù Tiêu Thần muốn đổi lấy quên đời giây lát cũng không làm được, còn mặt Ngu Cơ thì càng lúc càng đỏ, mắt mông lung hơi nước. Ngu Cơ không dùng tu vi ngăn cản men rượu nên nàng hơi say.

Ngu Cơ lên tiếng:

- Tiêu Thần, có phải đệ luôn thấy áy náy không? Vì cái chết của Thành Thành, vì Linh Chi xả thân, vì nhóm Tử Yên ngủ say?

Tiêu Thần cứng người lại, qua một lúc lắc đầu nói:

- Đúng.

- Việc đã xảy ra nhưng không thể tính hết sai lầm vào đệ, vì đệ chưa từng muốn vậy.

- Tỷ, ta cảm thấy rất hoang mang. Từ lúc đặt chân lên đường tu đạo thì ta luôn không ngừng tu luyện, mãi luôn cố gắng biến mạnh hơn nữa để bảo vệ người ta muốn che chở. Nhưng tu vi càng lúc càng mạnh thì họ cũng rời xa ta, tại sao lại như vậy? Nếu leo lên đại đạo là phải chịu đựng đau khổ thì ta nguyện một mình gánh chịu chứ đừng để nó dời lên người họ một chút nào. Ta muốn họ sống thật tốt nhưng ta không làm được!

Tiêu Thần cúi đầu, bình rượu bị bóp nát, mảnh nhỏ sắc bén không thể rạch đứt da tay, bỗng chốc thành bột phấn.

Ngu Cơ giơ tay nhẹ nhàng ôm Tiêu Thần vào lòng, giờ phút này hắn không phải cường giả số một trên đời, càng không là Đại Yến Thánh Hoàng cao cao tại thượng, hắn chỉ là nam nhân trên đời, cũng cần ỷ lại, biết đau, sẽ mờ mịt.

- Tỷ tỷ biết, tỷ biết hết. Nhưng chuyện đời có tám, chín không vừa ý, đôi lúc sức người không thể thay đổi. Tỷ tỷ biết đệ đau đớn, áy náy nhưng việc đã xảy ra rồi, tự trách chỉ vô dụng. Điều duy nhất đệ có thể làm là bù đắp, thay đổi. Để làm những chuyện này thì đệ phải kiên cường chịu đựng hết thảy, không ngừng mạnh hơn nữa. Đường tu đạo có nhiều gian khổ đau đớn, chúng ta chỉ có thể cắn răng không ngừng trèo lên, mãi đến khi có tu vi đủ mạnh mới có thể nắm chắc vận mệnh của mình, mới thật sự che chở người bên cạnh được.

Giọng Ngu Cơ dịu dàng, tay vỗ nhẹ tấm lưng rộng của hắn:

Trong điện dần yên tĩnh, Ngu Cơ không nói nhiều nữa, nàng biết Tiêu Thần nghe hiểu lời nàng nói, hắn chỉ cần một người để trút tâm sự. Lát sau Ngu Cơ cúi đầu nhìn, Tiêu Thần dựa vào ngực nàng ngủ say.

Không ai biết từ khi Thành Thành chết, bốn nữ nhân Tử Yên ngủ say, rồi Linh Chi xả thân, Tiêu Thần dùng tư thái mạnh mẽ ứng đối Tiên giới, Tây Tần khiêu chiến, cuối cùng thống nhất Đại Thiên Giới nhưng trong lòng mệt mỏi đến mức nào.

Tu vi cường đại khiến hắn không biết mệt, nhưng giày vò trên tinh thần thì khó xóa tan.

Hắn rất mệt.

Mắt Ngu Cơ tràn đầy đau thương nhẹ nhàng ôm Tiêu Thần, thở dài thườn thượt.

Đệ đệ của nàng nổi lên như sao chổi, thống nhất Đại Thiên Giới thành tựu Thánh Hoàng, khiến vô số tu sĩ trong thiên địa kính sợ hâm mộ. Nhưng bọn họ không biết để đi đến một bước này Tiêu Thần phải chịu đựng bao nhiêu, trả giá cỡ nào.

Người muốn làm việc lớn phải có được mất.

Đã có được thì phải mất đi.

***

Tiêu Thần ngủ ba ngày ba đêm, khi hắn tỉnh dậy nỗi lòng đã bình tĩnh. Tiêu Thần kiềm nén tất cả xuống đáy lòng, tạm thời từ biệt Ngu Cơ.

Như Ngu Cơ nói, Tiêu Thần có rất nhiều chuyện cần làm, ít nhất hắn phải bồi thường những gì mình thiếu. Thành Thành chết, bốn nữ nhân Tử Yên ngủ say, Linh Chi xả thân, Tiêu Thần không thể làm gì được. Nhưng ít ra có một số việc Tiêu Thần có thể làm.

Trong Đế Cung, Tiêu Thần bước ra một bước xé rách không gian rời đi. Đại Yến thống nhất thiên hạ, quốc vận hùng hồn mạnh mẽ, dù vắng Tiêu Thần thì dựa vào quốc vận trấn áp không sợ Di Thần Nguyên, La Vân, không cần hắn luôn tọa trấn Kế Đô.

Tiêu Thần xuyên qua không gian bỗng đấm một cái, đi ra Đại Thiên Giới xuất hiện trong thời không loạn lưu, bước lên trước.

Tiêu Điện biến ra bản thể, thân kiếm trôi trong thời không loạn lưu, kiếm ý sắc bén mỏng manh bao xung quanh Tiêu Điện ngăn cách lực lượng thời không hỗn loạn. Hơi thở của Tiêu Điện yếu ớt hơn trước nhiều.

Phía không xa Tiêu Thần hiện hình, lực lượng thời không hỗn loạn tàn phá bị lực lượng vô hình đẩy ra xa không thể đến gần hắn chút nào. Tiêu Thần thò tay ra, bản thể Tiêu Điện rơi vào tay hắn. Tiêu Thần phất tay, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn hiện ra, phù văn chữ triện ‘sinh’ mặt trái tỏa ánh sáng mông lung, sức sống cường đại chuyển động trong đó, cùng với ý niệm của Tiêu Thần tuôn ra dung nhập vào bản thể Tiêu Điện tu sửa vết thương.

Sau khi Tiêu Thần quay về thì cảm ứng với Tiêu Điện lúc ngừng lúc nối, mãi khi hắn tỉnh lại mới xác định kiếm ở đâu nên chạy ngay vào thời không loạn lưu tìm.

Bùm!

Kiếm ý cuồng bạo chợt bùng nổ, khoảnh khắc Tiêu Điện thức tỉnh làm bộ dạng liều mạng:

- Lão nhân La Vân kia, đại gia liều mạng với ngươi . . . Đại ca! Hu hu, đại ca ngươi rốt cuộc tới cứu ta! Con rùa gìa La Vân đó nói không giữ lời, đồng ý cho ta đi quốc khố chọn báu vật nhưng lật lòng truy sát ta, nếu không nhờ bảo mệnh phù đại ca tặng cho cộng thêm ta chạy mau trốn vào thời không loạn lưu thì đã không gặp được đại ca rồi!

Tiêu Thần bất đắc dĩ lắc đầu:

- Được rồi, biết ngươi tội nghiệp rồi, không cần giả bộ thảm hơn nữa. La Vân đã bị ta truy sát trốn xa, xem như báo thù cho ngươi, còn lại về sau đòi lại không muộn. Đạo Hiền hiện đang ở đâu?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...